Biểu Muội Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 32
Cập nhật lúc: 03/07/2026 06:02
Trước khi về, Khương Thành còn không quên dặn dò Khương Vân: "Chúng ta lần sau gặp lại nhé, lần sau gặp nha."
Khương Vân xán lại gần Lục Trạch An: "Vẫn là Đại biểu ca tốt nhất!"
...
Không biết Lục Trạch An đang bận việc gì, nhưng có vẻ hắn thực sự rất bận.
Phong cảnh thư viện rất đẹp, Khương Thành cũng đã về rồi. Khương Vân vốn định nằm ườn ra mặc kệ sự đời, nhưng lại nghe nói những người đọc sách ở đây toàn là con cháu đạt quan hiển quý.
Nàng định xem thử có nam nhân nào tốt tốt một chút không.
Khương Vân đi dạo quanh thư viện lúc các học t.ử tan học. Nhìn dáng vẻ đỏ mặt tía tai không dám hé răng của bao nhiêu nam nhân mà nàng thấy tò mò, chẳng lẽ không có lấy một người dám đến bắt chuyện sao?
Khương Vân tìm một cái đình hóng mát ngồi xuống. Nghỉ ngơi một lát, nàng định đi dạo tiếp thì bỗng nghe thấy có người đang bàn tán về mình.
"Vị cô nương đến thư viện cùng Nhị hoàng t.ử kia, ngay cả Nhị hoàng t.ử mà cũng dám bắt nạt đó."
"Ngang ngược phách lối như thế, nhưng mà ta thích lắm. Ta muốn tiến lên bắt chuyện mà quả thực không có lá gan đó."
"......."
Lục Trạch An đi tìm Khương Vân, Khương Vân lúc này đang sầu não. Ngang ngược phách lối cái gì, không dám bắt chuyện cái gì chứ. Nàng chỉ là một con cá mặn (người lười biếng) thôi mà.
Lục Trạch An: "Ai chọc muội à?"
Khương Vân nghi ngờ nếu bây giờ mình nói có ai chọc tức nàng, Lục Trạch An sẽ lập tức bắt đầu làm chuyện tàn nhẫn của phản diện mất. Khương Vân vội vàng hỏi: "Đại biểu ca, có phải muội hơi... Không, có phải muội nên cư xử hiểu lễ nghĩa một chút không?"
Lục Trạch An: "Quả nhiên không thể ở thư viện lâu được, sẽ trở nên ngốc nghếch mất, ngày mai chúng ta về thôi."
Khương Vân: "........"
...
Trở về Lục phủ, Khương Vân bỗng cảm thấy hình như không gả đi thì sống còn thoải mái hơn.
Nhưng Lục Trạch An chắc chắn sẽ ủng hộ Thái t.ử, hắn cũng phải cưới vợ... À không đúng, trong nguyên tác phản diện vẫn luôn không thành thân.
Anh Đào nhìn dáng vẻ lười biếng của Khương Vân, nhịn không được hỏi: "Cô nương có từng nghĩ tới chuyện gả cho Đại công t.ử không?"
Khương Vân: "Ngươi nói gì cơ?"
Anh Đào: "Nếu cô nương gả cho Đại công t.ử, sau này cô nương sẽ là người làm chủ ở đây, có thể mãi mãi sống những ngày tháng như thế này. Về sau nếu Đại công t.ử cưới vợ, không biết vị thê t.ử kia có thích cô nương không. Huống hồ hiện giờ Đại công t.ử vẫn chưa thi đỗ, cô nương có thể nỗ lực trèo cao. Đợi Đại công t.ử đỗ đạt rồi, cô nương muốn trèo cao e rằng lại càng khó hơn."
Khương Vân: "Sau này chuyện này, ngươi đừng nhắc tới nữa."
Nếu bây giờ nàng muốn gả cho Lục Trạch An, Lục Trạch An e rằng sẽ nghi ngờ nàng ngay từ đầu tiếp cận hắn đã mang tâm tư này.
Khương Vân lại tiếp tục lười biếng qua loa thêm mấy ngày. Phùng Mẫn gửi thư tới, nói rằng nàng ấy đã khởi hành lên kinh thành.
Khương Vân phải chủ động đi nói chuyện này với Lục Trạch An, dù sao Lục Trạch An cũng không thích Chu Tân Phong, càng không thích Phùng Mẫn.
Khương Vân: "Đại biểu ca, Phùng Mẫn và Chu Tân Phong sắp tới kinh thành rồi."
Khương Vân lấy bánh ngọt cho Lục Trạch An, bánh ngọt đưa đến tận môi, Lục Trạch An c.ắ.n một miếng rồi mới nói: "Vậy thì bảo họ tới làm khách đi."
Nhắc tới chuyện này, Lục Trạch An lại bồi thêm: "Ta sẽ không cùng muội tới phủ của họ làm khách đâu."
Khương Vân vốn cũng chẳng hề nghĩ tới việc để phản diện và nam chính chạm mặt nhau. Nàng chớp chớp mắt, vội vàng đáp: "Biết ngay là Đại biểu ca tốt nhất mà."
Phần bánh còn lại Khương Vân c.ắ.n một miếng to. Lục Trạch An định nhắc đó là miếng hắn vừa c.ắ.n dở, nhưng thấy Khương Vân không để tâm nên lại thôi. Khương Vân nuốt xong miếng bánh mới sực nhớ ra đây là đồ Lục Trạch An ăn thừa... Thôi bỏ đi, lỡ ăn rồi thì cứ ăn tiếp vậy.
Khương Vân đòi về, Lục Trạch An bèn đi cùng nàng. Đến ngoài cửa viện, Khương Vân nói: "Đại biểu ca, muội về nghỉ ngơi đây."
Lục Trạch An: "Ừ."
Khương Vân nằm xuống nhưng có chút trằn trọc không ngủ được. Có lẽ là do thời tiết hơi oi bức. Nàng ngồi dậy đẩy cửa sổ ra, đón chút gió thổi vào mới thấy dễ chịu hơn.
Nghe thấy tiếng động bên ngoài, Khương Vân đi ra liền nhìn thấy Lục Trạch An. Nàng hỏi: "Đại biểu ca, huynh định ra ngoài sao?"
Lục Trạch An: "Muội lại muốn đi theo ta à?"
Khương Vân ấp úng, nói muốn theo cũng dở mà không theo cũng không xong. Hồi lâu sau Lục Trạch An mới lên tiếng: "Thôi được rồi, đưa muội đi cùng là được chứ gì."
Biểu muội thực sự quá bám người rồi!
Chương 34
Khương Vân ngồi trên xe ngựa ngủ gật lơ mơ. Lúc Lục Trạch An chuẩn bị xuống xe, nàng đã tựa vào một bên sắp ngủ thiếp đi.
Lục Trạch An lấy gối dựa cho Khương Vân, nhìn nàng nằm hẳn hoi trên xe ngựa rồi mới bước xuống.
Thạch Đầu định đi theo, Lục Trạch An liền lên tiếng: "Ngươi ở lại đây là được rồi, trông chừng cô nương."
Thạch Đầu: "Vâng."
Đến khi Khương Vân tỉnh lại, nàng phát hiện mình đang nằm trong vòng tay Lục Trạch An. Nàng mờ mịt chớp mắt: "Đại biểu ca, sao chúng ta lại về rồi."
Lục Trạch An: "Ừ, xong việc rồi nên về thôi."
Nằm xuống giường, Khương Vân rất nhanh lại ngủ thiếp đi. Lục Trạch An ngắm nhìn khuôn mặt say ngủ cùng đôi gò má phúng phính của nàng, dáng vẻ vô cùng mãn nguyện.
Biểu muội cuối cùng cũng có chút kiều khí rồi.
.
Ngày hôm sau, Khương Vân mới biết mình vừa làm ra chuyện ngu ngốc cỡ nào.
Nhưng không sao, dù sao nàng cũng đâu muốn đi theo Lục Trạch An xử lý công chuyện.
Khương Vân ném hết mọi chuyện ra sau đầu, tiếp tục những ngày tháng dán mắt vào thoại bản.
Lục Trạch An trở về, Anh Đào lập tức chạy tới bẩm báo với Khương Vân. Khương Vân có chút kinh ngạc: "Sao ngươi biết?"
Anh Đào: "Là người khác chủ động tới nói cho em biết ạ."
Khương Vân: "........"
Khương Vân ngẫm nghĩ, bọn họ sẽ không cho rằng nàng muốn bò lên giường chứ, giống hệt cái tư tưởng của Liễu di nương kia.
Khương Vân quyết định không đi tìm Lục Trạch An nữa, tiếp tục bận rộn chuyện của mình.
Không chỉ vậy, ngày hôm sau Khương Vân cũng không đi. Thế nhưng đến chập tối Lục Trạch An lại tự mình mò tới. Nhìn cuốn thoại bản Khương Vân đang đọc, hắn liền nhíu mày.
Lục Trạch An: "Mấy ngày nay muội cứ bận rộn với cái này sao?"
Khương Vân nhớ lại nội dung thoại bản. Rất tốt, hẳn là loại Lục Trạch An cảm thấy không có vấn đề gì. Nàng gật đầu với hắn.
Lục Trạch An không nói gì, chỉ ngồi đó nhìn Khương Vân. Khương Vân cảm giác hình như Lục Trạch An tức giận rồi.
Khương Vân: "........"
Chương 35
Khương Vân nghĩ mãi cũng không hiểu Lục Trạch An đang giận dỗi chuyện gì. Gần đây Khương Vân chỉ chui rúc trong viện của mình, ngoài việc ăn uống thì cắm mặt vào thoại bản, hôm qua có tới hoa viên dạo một vòng nhưng cũng chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Thái độ của Khương Vân càng khiến Lục Trạch An tức giận hơn. Hắn ngồi chỗ Khương Vân một lát rồi phất tay áo bỏ về.
Một chút cũng không thể nhìn thấu tâm tư của phản diện. Khương Vân cẩn thận ngẫm lại lời nói của Lục Trạch An, chẳng lẽ hắn chê bai nàng đọc thoại bản? Nhưng trước giờ nàng vẫn luôn như thế mà.
Suốt mấy ngày liền Lục Trạch An không thèm bước chân tới, Khương Vân cảm thấy vị biểu ca này đúng là cố tình gây sự. Thế nhưng vì vinh hoa phú quý nửa đời sau của bản thân, nàng đành ngậm ngùi chủ động sang tìm Lục Trạch An.
Khương Vân bày ra vẻ mặt đáng thương vạn phần: "Biểu ca."
Lục Trạch An gắp thức ăn cho Khương Vân.
Xem ra cũng dễ dỗ dành đấy chứ.
Sáng hôm sau Khương Vân ngủ thẳng đến khi mặt trời lên cao ba sào. Lục Trạch An sang tìm muốn dẫn nàng ra ngoài chơi.
Khương Vân: "Muội không đi đâu."
Lần này Lục Trạch An đứng sững ở đó hồi lâu, rốt cuộc cũng không nhịn được mà hỏi: "Muội định trốn tránh ta đến bao giờ?"
Khương Vân cuối cùng cũng hiểu vì sao Lục Trạch An lại tức giận, thậm chí còn có chút mờ mịt. Trốn tránh Lục Trạch An? Nàng trốn tránh Lục Trạch An làm gì chứ? Lẽ nào trong mắt Lục Trạch An, hành vi hiện tại của nàng bị coi là đang lảng tránh hắn?
Khương Vân nghĩ một lát, ấp úng nói: "Muội sợ mọi người lại bàn tán nói muội giống Liễu di nương."
Phản diện cũng ghét nhất chuyện này.
Lục Trạch An lần này không đáp lời, chỉ chìm vào im lặng bất thường.
Khương Vân thầm than nam nhân tâm như kim đáy bể, nàng thực sự không nhìn thấu nổi tên phản diện này nữa, cũng chẳng biết hắn đang giằng co chuyện gì, quả thực còn phiền toái hơn cả nàng.
Lục Trạch An: "Sau này sẽ không có kẻ nào dám nói như vậy nữa, muội cứ theo ta là được rồi."
Chương 36
Trong ngoài Lục phủ đang râm ran tin đồn Lục Trạch An sắp thành thân với Khương Vân.
Khương Vân nghe thấy vậy thì vô cùng chấn kinh.
Phản diện muốn thành thân với nàng? Sao có thể thế được?
...
Chờ thêm mấy ngày, lời đồn đại càng lúc càng khoa trương, Khương Vân thậm chí còn nghe nói Lục Trạch An đang rục rịch chuẩn bị cho đại hôn.
Lúc cùng nhau dùng bữa, Khương Vân bèn nhắc đến chuyện này với Lục Trạch An.
Khương Vân: "Biểu ca, mấy ngày nay đúng là không còn ai bảo muội giống Liễu di nương nữa, nhưng bọn họ vậy mà lại đồn chúng ta sắp thành thân, còn nói huynh đang chuẩn bị đại hôn cho chúng ta."
Lục Trạch An bình thản đáp: "Đúng thế."
Đúng thế là có ý gì? Cũng cảm thấy những lời đồn thổi này quá khoa trương rồi sao?
Khương Vân: "Huynh cũng thấy vậy đúng không?"
Lục Trạch An chậm rãi lên tiếng: "Ta đang chuẩn bị cho đại hôn của chúng ta."
Chỉ cần Khương Vân gả cho hắn, nàng sẽ không bao giờ trở thành kẻ như Liễu di nương.
Khương Vân sửng sốt: "Biểu ca, huynh đang nói gì vậy?"
Lục Trạch An: "Ta định qua mấy ngày nữa mới nói cho muội biết."
Mấy ngày nữa chính là lễ Thất Tịch.
Nếu như bọn họ đã nhắc tới chuyện này, Lục Trạch An cũng không định giấu giếm thêm.
Lục Trạch An: "Chúng ta thành thân đi."
Khương Vân: "......."
Khương Vân không dám biểu lộ ra sự chấn kinh rằng mình không muốn thành thân với Lục Trạch An, nàng chỉ e dè hỏi: "Biểu ca, sao huynh lại muốn thành thân với muội? Muội, muội tự biết mình không xứng với huynh, biểu ca hoàn toàn có thể cưới một nữ t.ử tốt hơn cơ mà. Muội sao có thể, sao dám có phúc phần đó!"
Nàng dùng ánh mắt sùng bái ngước nhìn Lục Trạch An.
Gả cho phản diện, nàng điên rồi chắc?
Lục Trạch An: "Ban đầu ta cũng không nghĩ tới việc sẽ thành thân với muội, nhưng hôm đó muội lại nhắc tới Liễu di nương."
Chuyện này thì liên quan cái quái gì tới Liễu di nương?
Nàng chỉ muốn mọi người biết nàng không muốn gả cho Lục Trạch An, cũng không muốn hắn nghĩ nàng mang tâm tư gì khác thôi mà!
Lục Trạch An: "Ta vốn định tìm giúp muội một người phu quân."
Nhắc tới chuyện này, một người thì cau mày, một kẻ thì cố nén sự vui sướng ngập tràn.
Chương 37
Lục Trạch An nói muốn tìm phu quân cho nàng, đây đúng là tâm nguyện ban đầu của Khương Vân.
Nhưng chẳng phải là tìm phu quân cho nàng sao, cớ gì đảo tới đảo lui lại thành hắn muốn cưới nàng thế này?
