Biểu Muội Vừa Trọng Sinh Liền Muốn Vị Trí Chủ Mẫu, Vậy Ta Thành Toàn Cho Nàng - Chương 3
Cập nhật lúc: 02/09/2026 05:19
“Tạ Cảnh Hành, ngươi đ.á.n.h giá cao bản thân mình quá rồi.”
"Thẩm Như Nguyệt ta là đích nữ đệ nhất hoàng thương, ngươi muốn sủng thiếp diệt thê thì nằm mơ đi."
Ta giật mạnh chiếc ấn ngọc quản gia bên hông, tiếng cạch vang lên khô khốc khi chiếc ấn bị ném thẳng xuống mặt bàn trà.
“Không cần ngươi phải viết hưu thư, ta yêu cầu hòa ly, trả lại toàn bộ của hồi môn chưa động tới cho ta.”
"Từ nay về sau, nam hôn nữ giá không ai can dự ai."
Tạ Cảnh Hành sững sờ trong giây lát.
Nếu là bình thường, hắn sẽ sợ mất đi nguồn ngân lượng từ ta.
Nhưng hôm nay, trong tay áo hắn đang ôm tấm bản đồ mỏ bạc, hắn tin chắc mỏ bạc sẽ cho hắn cả thiên hạ.
Càng nhìn thái độ dứt khoát của ta, lòng tự ái của hắn càng nổi lên.
“Hòa ly? Ngươi tưởng rời khỏi phủ Quốc công thì thứ như ngươi còn ai thèm lấy?”
" Cút đi! Vận Kiều, muội mau thu lại ấn tín đi, từ nay muội là nữ chủ nhân của nơi này."
Liễu Vận Kiều hai tay run rẩy vì sung sướng chạm vào chiếc ấn ngọc mát lạnh.
Nàng cười không khép được miệng, đôi mắt tóe lên sự tham lam tột độ.
Nhưng nàng chưa kịp đắc ý xong, ta đã lạnh giọng lên tiếng:
“Khoan đã! Ta là người làm kinh thương, bạc tiền phải phân minh.”
“Trước khi ta bước ra khỏi cánh cửa này, mời Thất Thúc Công tộc trưởng Tạ thị cùng Lý đại nhân quan nha tôn môn đến đây làm chứng bàn giao.”
"Ta không muốn sau này có kẻ vu oan ta chiếm đồ của Tạ gia mà đi."
Vì sĩ diện và vì quá khao khát hất cẳng ta để độc chiếm mỏ bạc, Tạ Quốc công hừ lạnh đồng ý:
"Cây ngay không sợ c.h.ế.t đứng, điểm chỉ thì điểm chỉ, ta xem ngươi còn trò gì."
Hai canh giờ sau, trước mặt các vị trưởng bối và quan viên, ta bình thản đặt tờ giấy cuối cùng lên bàn.
“Đây là khế ước bàn giao.”
"Mười vạn lượng thâm hụt trước đây, ta lấy tiền túi bù vào, coi như thí cho Tạ gia các người, ta không đòi nữa."
Ta gõ ngón tay lên mặt giấy:
“Nhưng các vị nghe cho rõ, từ giờ khắc này trở đi, Thẩm Như Nguyệt ta không mang đi một xu nào của Tạ gia.”
“Ngược lại, tờ giấy này xác nhận Thẩm Như Nguyệt ta ba năm qua chỉ cai quản nội viện, hoàn toàn không giữ ấn tín ngoại vụ, không tham gia bất kỳ việc đổi trác nào với quan nha bên ngoài.”
“Từ nay, toàn bộ sổ sách nội ngoại, nợ nần tương lai cùng mọi bề mua bán, khế ước dưới danh nghĩa phủ Quốc công đều do chủ mẫu mới Liễu Vận Kiều và Tạ Cảnh Hành hoàn toàn chịu trách nhiệm.”
"Thẩm gia và Tạ gia ân đoạn nghĩa tuyệt, sống c.h.ế.t mặc bay."
Tạ Cảnh Hành cười khẩy, vung b.út ký tên cái xoẹt, dập ngón tay cái nhuốm chu sa đỏ ch.ót lên tờ khế ước.
Liễu Vận Kiều cũng run rẩy cầm ấn tín chủ mẫu mới nhận, đóng mạnh một cái triện đỏ tươi lên giấy.
“Ta ký rồi đấy, từ nay sống c.h.ế.t của ngươi không còn dính dáng gì đến phủ Quốc công nữa.”
"Nhớ lấy, đây là ta ban cho ngươi đường sống, nếu không với cái danh thương nữ bị hưu bỏ này, ngươi cả đời cũng đừng hòng ngẩng đầu lên được."
Tạ Cảnh Hành ném tờ giấy về phía ta.
Ta cẩn thận nhặt tờ giấy lên, thổi nhẹ nét mực chưa khô.
Nhìn dấu vân tay và ấn triện đỏ thẫm nổi bật trên nền giấy trắng, khóe môi ta nhếch lên thành một nụ cười cực kỳ ma mị.
Bọn họ tưởng ta viết giấy để chối bỏ trách nhiệm sao? Không, ta đang chối bỏ tội trạng cho cái họa chu di sắp nổ ra.
"Đa tạ Tạ thế t.ử."
Ta thu "bùa bình an" vào tay áo.
Ánh mắt lướt qua vẻ mặt đắc thắng của Liễu Vận Kiều đang ôm khư khư chiếc ấn ngọc.
"Mong rằng phu nhân mới nhậm chức sẽ cảm thấy thật vui vẻ với giang sơn ta để lại."
Cửa lớn phủ Quốc công ầm ầm khép lại sau lưng ta.
Ta đứng trên bậc thềm đá, ngẩng mặt nhìn bầu trời xám xịt của kinh thành.
Kịch hay, bây giờ mới chính thức bắt đầu.
Tạ Cảnh Hành, Liễu Vận Kiều, để xem các ngươi ôm cái vực sâu nợ nần cùng tội danh tham ô quân lương kia trụ được bao lâu.
Sáu mươi tư chiếc rương gỗ lim bọc đồng từng ồ ạt tiến vào phủ Quốc công ba năm trước, nay lại nối đuôi nhau rầm rập rời đi.
Khác với sự ồn ào náo nhiệt của ngày đại hỉ, hôm nay đoàn xe ngựa lặng lẽ lướt qua những con phố đá xanh của kinh thành, bỏ lại sau lưng cánh cửa sơn son thép vàng đang khép c.h.ặ.t.
Ta ngồi trong xe ngựa, rèm trúc buông lơi, cách biệt hoàn toàn với ánh mắt tò mò của bá tánh.
Bích Ngọc ngồi đối diện, đôi mắt đỏ hoe vì uất ức.
"Thiếu phu nhân... à không, tiểu thư!"
Bích Ngọc c.ắ.n môi, giọng căm phẫn:
“Bọn họ quá đáng lắm! Vừa cầm được giấy tờ điểm chỉ, Tạ Cảnh Hành liền sai người dọn sạch viện của người, ném cả những chậu lan quý người trồng ra ngoài đường.”
"Hắn còn rêu rao với hạ nhân rằng người vì ghen tuông hẹp hòi không dung được Liễu Vận Kiều nên mới bị đuổi đi."
Ta khẽ nhấp một ngụm trà nguội, đôi mắt bình lặng không gợn sóng.
“Kẻ bị dồn vào bước đường cùng thường thích quẫy đạp tạo bọt, hắn thích rêu rao thế nào thì cứ để hắn rêu rao.”
"Danh tiếng ư? Ở cái kinh thành chật hẹp này, danh tiếng không mua được lương thực cứu người, cũng không cản được hình phạt xử trí theo luật."
Xe ngựa dừng lại trước cửa Thẩm phủ.
Phụ thân ta - Thẩm lão gia, một người cả đời lăn lộn trên thương trường, đã đứng chờ sẵn ở bậc thềm.
Ông không có vẻ gì là đau xót khi thấy nữ nhi bị từ hôn.
Ngược lại, trong đôi mắt sắc sảo của ông lóe lên sự tán thưởng.
"Về rồi thì tốt."
Phụ thân vỗ nhẹ lên vai ta:
“Cái động không đáy đó con dứt ra được là phúc phần của Thẩm gia ta.”
“Ta đã sai người dọn dẹp lại Thủy Tạ các cho con.”
"Ngày mai, Thẩm thị thương hội chính thức mở cửa lại, giao toàn quyền cho con định đoạt."
Ta mỉm cười, cái gật đầu nhẹ nhàng nhưng mang theo sức nặng ngàn cân.
"Đa tạ phụ thân, hài nhi sẽ không để Thẩm gia chịu thiệt thòi."
Cùng lúc đó, theo lời tai mắt chôn sẵn trong phủ Quốc công kể lại, tại khố phòng phủ Quốc công, Liễu Vận Kiều tay run lẩy bẩy, chiếc chìa khóa bằng đồng thau suýt nữa rơi xuống đất.
Nàng vừa ra lệnh cho Triệu ma ma mở khóa cửa khố phòng lớn nhất, nơi mà nàng luôn tin rằng chứa đầy vàng thỏi, ngọc ngà châu báu chất cao như núi.
Cánh cửa gỗ nghiến kèn kẹt mở ra, một mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi.
