Biểu Muội Vừa Trọng Sinh Liền Muốn Vị Trí Chủ Mẫu, Vậy Ta Thành Toàn Cho Nàng - Chương 6

Cập nhật lúc: 02/09/2026 05:19

Mười vạn lượng bạc trắng mượn nặng lãi đã đổ hết xuống cái lỗ hổng này. 

Bọn tay sai của Vạn Kim Ấn Quán đã bắt đầu kéo đến trước cửa phủ Quốc công đòi nợ, dọa trừng phạt nặng nề người của Tạ gia nếu không trả nợ.

Đêm đó, tai mắt của ta cài cắm trong viện chính truyền tin ra, Liễu Vận Kiều đã dùng thân thể mềm mại ấp ôm Tạ Cảnh Hành, nhỏ những giọt nước mắt cá sấu để bao biện:

“Biểu ca, mạch quặng đã đào trúng lớp đá cứng, chỉ cần dùng hỏa d.ư.ợ.c phá vỡ lớp đá cuối cùng là bạc sẽ lộ ra. ”

"Nhưng lúc này chúng ta đang thiếu hụt một khoản bạc lớn để mua sắm và trả công thợ. Kẻ đòi nợ bên ngoài lại thúc ép quá."

Tạ Cảnh Hành bực bội đập bàn:

"Đám vô dụng! Bây giờ trong phủ một đồng cũng không moi ra được, nàng bảo ta đi đâu lấy bạc?"

Liễu Vận Kiều dướn người, ghé sát tai Tạ Cảnh Hành, đưa ra một kế sách liều lĩnh vô cùng:

“Biểu ca, ngày kia là ngày chuyển vận quân lương đợt cuối của mùa thu, chúng ta... chúng ta làm một mẻ lớn đi! Chỉ cần trích ra một vạn thạch đem tuồn ra chợ đen, lấy bạc lấp nợ và nổ mìn. ”

"Khi bạc trong núi Hắc Vân được đào lên, chúng ta dùng số bạc đó mua lại lương thực bù vào, thần không biết quỷ không hay."

Tạ Cảnh Hành hẳn là đã sững sờ. 

Lén chuyển đến một vạn thạch lương thực cùng lúc, đây là việc làm khó dung thứ. 

Nhưng nghĩ đến việc bị chủ nợ phong tỏa, nghĩ đến núi bạc khổng lồ vọng tưởng sắp mở ra trước mắt, lòng tham và sự sĩ diện đã che mờ hoàn toàn lý trí của hắn. 

Hắn không muốn phải quay lại cúi đầu trước Thẩm Như Nguyệt, tuyệt đối không được!

"Cứ sắp đặt như nàng nói! Đợt này do chính phụ thân đích thân giám sát xuất kho, sẽ không ai nghi ngờ."

Tạ Cảnh Hành c.ắ.n răng quyết định, không hề biết mình vừa đẩy cả gia tộc vào vực thẳm.

Liễu Vận Kiều hẳn đang mỉm cười đắc ý trong bóng tối. 

Nàng tin rằng chỉ cần có bạc vượt qua cửa ải này, tương lai nàng vẫn sẽ là Quốc công phu nhân cao cao tại thượng. 

Mọi thứ đang diễn ra đúng như dự tính của nàng. 

Nhưng nàng không biết, ở một nơi cách đó không xa, một cái lưới khổng lồ đã giăng sẵn, chỉ chờ cá c.ắ.n câu.

Đêm rằm tháng mười, mưa thu tầm tã trút xuống kinh thành, lạnh buốt thấu xương. 

Tại Trích Tinh Lâu t.ửu lâu cao nhất kinh thành, ta và Cố Yến Sơ đứng trên ban công, đưa mắt nhìn xuống con đường đá xanh mờ mịt trong mưa. 

Phía xa xa, một đoàn xe thổ nặng nề, che bạt kín mít mang cờ hiệu của phủ Quốc công đang lén lút rẽ vào một con hẻm tối dẫn ra chợ đen, thay vì đi về hướng Bắc Môn như lộ trình quy định.

Ta khẽ nhấp một ngụm rượu ấm, cảm nhận vị cay xè trôi xuống cổ họng:

"Bọn chúng quả nhiên không làm ta thất vọng, cùng đường dứt rậu, liều lĩnh c.ắ.n câu."

Cố Yến Sơ đứng cạnh ta, tà áo choàng bay phấp phới trong gió mưa. 

Hắn chậm rãi rút thanh Tú Xuân đao ra khỏi vỏ, lưỡi đao phản chiếu tia chớp xẹt ngang bầu trời, uy áp đến rợn người. 

Khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười sắc lạnh. Hắn quay sang nhìn ta, ánh mắt rực sáng trong đêm tối:

“Lưới đã đóng. ”

"Thẩm lão bản, có muốn cùng ta đi xem vở kịch xét nhà thú vị nhất đêm nay không?"

Cùng lúc đó, tại phủ Quốc công, Liễu Vận Kiều hẳn đang ngồi trước gương đồng, ngắm nhìn khuôn mặt tô son điểm phấn của mình, đinh ninh rằng ngày mai núi vàng núi bạc sẽ thuộc về nàng. 

Nàng đâu ngờ, tiếng bước chân rầm rập của hàng ngàn Cẩm Y Vệ mang theo uy áp ngút trời đang rẽ màn mưa đạp tung cánh cửa lớn của Quốc công phủ.

Giờ khắc đền tội đã điểm. 

Sấm chớp rạch ngang bầu trời kinh thành, x.é to.ạc màn đêm đen đặc. 

Tiếng sấm rền vang chưa kịp dứt, cánh cổng gỗ lim sơn son thép vàng, biểu tượng quyền uy trăm năm của phủ Quốc công đã đổ ầm xuống nền sân đá dưới sức nạp của một khúc gỗ công thành. 

Hàng trăm Cẩm Y Vệ nai nịt gọn gàng, đao Tú Xuân tuốt trần sáng loáng lao vào, giẫm nát những chậu mẫu đơn quý giá, bao vây toàn bộ viện chính.

Ta đứng dưới tán ô giấy dầu màu hắc ám do chính tay Cố Yến Sơ che chở, bước qua ngưỡng cửa mà chỉ chưa đầy một tháng trước, ta đã bước ra với hai bàn tay trắng cùng vô vàn lời nhục mạ. 

Hôm nay ta trở lại, mang theo một cơn ác mộng chân chính đối với họ.

Trong đại sảnh đèn nến sáng rực, cảnh tượng hỗn loạn đến mức nực cười. 

Tạ Cảnh Hành chỉ mặc lớp áo lụa mỏng tang, tóc tai bù xù, tay lăm lăm một thanh kiếm trang trí rỉ sét, lùi dần về phía góc tường. 

Liễu Vận Kiều thì t.h.ả.m hại hơn, nàng mặc độc một chiếc yếm đào đỏ ch.ót cùng lớp áo choàng xộc xệch, trên tay vẫn ôm khư khư chiếc hộp gấm đựng ấn ngọc quản gia, cả người run lên bần bật như cầy sấy. 

Tạ Quốc công bị hai tên Cẩm Y Vệ cao lớn áp giải từ hậu viện ra, đẩy mạnh xuống nền gạch lạnh lẽo. Lão quỳ rạp dưới đất, toàn thân run rẩy, lớp quần lụa mỏng manh đã ướt sũng một mảng.

"Cáo mượn oai hùm, tham ô quân lương, tội danh khó dung thứ!"

Giọng nói trầm khàn mang theo uy áp tuyệt đối của Cố Yến Sơ vang lên, đập tan mọi ảo tưởng của những kẻ đang co ro dưới đất. 

Hắn phất tay, một gã Cẩm Y Vệ ném thẳng một bao tải xuống giữa sảnh. 

Bao tải rách toạc trút ra toàn cát sét trộn lẫn với những hạt gạo mốc meo đen kịt. 

Ánh mắt Cố Yến Sơ lạnh lẽo quét qua từng khuôn mặt nhợt nhạt của Tạ gia:

“Tạ Quốc công, Tạ Cảnh Hành, chuyến hàng một vạn thạch quân lương các ngươi vừa lén chuyển ra chợ đen ban nãy, Cẩm Y Vệ đã thu giữ không thiếu một bao. ”

"Dùng bao bì của Hộ bộ, đóng ấn triện của Quốc công phủ, nhưng bên trong lại là thứ đồ bỏ đi này để đưa ra tiền tuyến cho tướng sĩ ăn! Các ngươi không muốn yên ổn nữa sao?"

Sắc mặt Tạ Cảnh Hành xám ngoét như tro tàn, hắn há hốc mồm, thanh kiếm trên tay rơi loảng xoảng xuống đất:

"Không... không thể nào! Chúng ta rõ ràng sắp đặt rất kín kẽ, sao Cẩm Y Vệ lại biết?"

"Kín kẽ?"

Ta khẽ cười thành tiếng, chậm rãi bước lên phía trước. 

Đôi hài thêu chỉ bạc lướt qua những hạt cát dơ bẩn, dừng lại ngay trước mặt hắn:

“Thương lộ Bắc Cảnh vốn dĩ do Thẩm Thị Thương Hội nắm giữ bảy phần. ”

"Ngươi dùng những kẻ vô danh tiểu tốt đi trên địa bàn của ta mà còn mong giấu được mắt ta sao? Tạ Cảnh Hành, ngươi đ.á.n.h giá thấp thế lực của một hoàng thương rồi."

Lúc này Tạ Cảnh Hành và Liễu Vận Kiều mới ngẩng đầu lên, nhìn rõ nữ nhân đang đứng cạnh Khâm sai đại thần uy vũ tột bậc kia.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Biểu Muội Vừa Trọng Sinh Liền Muốn Vị Trí Chủ Mẫu, Vậy Ta Thành Toàn Cho Nàng - Chương 6: Chương 6 | MonkeyD