Bình Đạm Như Cúc - 7

Cập nhật lúc: 18/06/2026 05:49

07.

Cơn mưa xối xả bên ngoài cửa sổ đập liên hồi vào những tán lá chuối, thanh âm trầm đục vang lên trong màn đêm tĩnh mịch của khuê phòng.

Ta nằm trên giường điện, hơi thở mỏng manh như tơ nhện, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng một cách nhọc nhằn.

Mùi m.á.u tanh nồng đọng lại nơi cổ họng, mỗi một nhịp thở đều kéo theo một cơn bỏng rát đau đớn đến tận xương tủy.

Sau khi màn vả mặt Lâm Nhược Vũ ở ngự uyển kết thúc, Chu Diệp bị cấm túc, Lâm Nhược Vũ bị trượng hình, ta vốn nghĩ mình đã thắng một ván đẹp mắt.

Nhưng ta đã quá coi thường cái gọi là kịch bản của thế giới này.

Sửa đổi cốt truyện, cưỡng ép bẻ cong vận mệnh của Nam Nữ chính, cái giá phải trả lớn hơn ta tưởng tượng rất nhiều.

Tinh!

Thanh âm máy móc, lạnh lẽo của hệ thống đột ngột dội thẳng vào thức hải của ta, dồn dập và tàn nhẫn.

[Cảnh báo! Cảnh báo! Phát hiện cốt truyện gốc bị nhiễu loạn nghiêm trọng.]

[Nhân vật Úy Chi Tịch liên tục lệch khỏi thiết lập ban đầu, ý thức phản kháng vượt quá mức cho phép.]

[Thiên Đạo bắt đầu sửa lỗi. Tiến hành chỉnh sửa ý thức ký chủ, cưỡng ép đồng bộ.]

Cơn đau ập đến không một điềm báo trước.

Tầm mắt ta tối sầm lại, cả cơ thể bỗng chốc mất đi trọng lực, linh hồn như bị một bàn tay vô hình thô bạo lôi tuột ra khỏi xác thịt.

Khi ta mở mắt ra lần nữa, xung quanh đã biến thành một không gian trắng xóa, rộng lớn đến vô tận và lạnh lẽo không một tia sinh khí.

Đây là không gian cốt truyện, là nơi giam cầm linh hồn của ta.

Rầm rầm rầm!

Từ trong khoảng không trắng xóa, vô số những sợi xích lớn màu vàng óng đột ngột lao ra như những con mãng xà điên cuồng.

Chúng quấn c.h.ặ.t lấy cổ chân, cổ tay, và siết mạnh quanh n.g.ự.c ta, ghim c.h.ặ.t ta giữa khoảng không gian hư vô này.

Xiềng xích của Thiên Đạo khóa c.h.ặ.t linh hồn ta, mỗi một vòng xích siết lại đều mang theo một luồng sức mạnh hủy diệt, muốn nghiền nát ý chí tự do của ta.

[Tiến hành tẩy não. Ép ký chủ tiếp nhận kịch bản gốc.]

Vô số hình ảnh dồn dập lao vào đại não ta, giống như hàng vạn mũi kim đ.â.m xuyên qua màng tang.

Đó là kịch bản gốc, là số phận mà ta đáng lẽ phải trải qua theo ý muốn của "Tác giả".

Trong những hình ảnh đó, ta nhìn thấy mình nhẫn nhục chịu đựng, nhìn thấy mình hết lần này đến lần khác quỳ xuống chịu uất ức thay cho Lâm Nhược Vũ.

Ta nhìn thấy mình mỉm cười nhìn Chu Diệp đón nữ nhân khác vào cửa, nhìn thấy mình c.h.ế.t một cách cô độc, bình lặng trong Đông Cung vì bạo bệnh.

Mỗi một thước phim đi qua, xiềng xích lại siết c.h.ặ.t hơn, một giọng nói máy móc vang lên bên tai, giống như muốn tẩy não ta:

[Ngươi là Thẩm Như Cúc. Ngươi phải bình đạm như cúc. Không màng danh lợi. Không oán không hận.]

"Cút!"

Ta gào lên trong không gian trắng xóa, hai mắt đỏ ngầu, hàm răng c.ắ.n c.h.ặ.t đến mức bật m.á.u.

Nỗi đau đớn từ linh hồn truyền lại như bị xé rách làm đôi, như có hàng vạn lưỡi d.a.o đang băm vằn ý thức của ta.

Nhưng ta không chịu khuất phục, ta dùng toàn bộ chút sức lực tàn tạ của một linh hồn thức tỉnh để gồng mình chống lại những sợi xích kia.

Ta không phải con rối của các người, ta không phải đá lót đường cho tình yêu của bọn họ.

Trong đời thực, tại khuê phòng Úy phủ, cơ thể của ta đang phải gánh chịu sự trừng phạt đồng bộ tàn nhẫn của Thiên Đạo.

"Khụ... khụ!"

Ta đột ngột bật người dậy, một ngụm m.á.u tươi đỏ sẫm từ miệng phun thẳng ra ngoài, nhuộm đỏ cả tấm chăn gấm màu nhạt.

Nha hoàn bên cạnh hoảng sợ hét lên một tiếng thất thanh, chiếc chậu đồng trên tay rơi xuống đất, nước đổ lênh láng.

Ta ngã phục xuống giường, đôi mắt trợn trừng, đồng t.ử bắt đầu rệu rã, hơi thở đứt quãng.

Hôn mê. Sinh cơ trên người ta đang bị Thiên Đạo rút đi một cách tàn nhẫn, làn da nhanh ch.óng trở nên tái nhợt, lạnh ngắt như người c.h.ế.t.

Mạch đập yếu ớt đến mức gần như dừng lại, cơ thể này đã đạt đến giới hạn chịu đựng tối đa của một người phàm.

Rầm!

Cánh cửa khuê phòng bị một lực lượng khổng lồ thô bạo đá văng, gió mưa bên ngoài lập tức ùa vào phòng.

Cố Triều Hành tóc tai có chút hỗn loạn, áo choàng đen đẫm nước mưa, gương mặt vốn dĩ luôn điềm nhiên của hắn lúc này lại ngập tràn sự hoảng loạn.

Hắn bất chấp quy củ nam nữ, bất chấp thân phận Nhiếp chính vương quyền khuynh thiên hạ, lao thẳng đến bên giường ta.

Khi nhìn thấy ta nằm trong vũng m.á.u, hơi thở thoi thóp, đôi mắt phượng của hắn đột ngột co rút lại, sát khí ngập trời bùng lên dữ dội.

"Tịch Nhi!"

Hắn gầm lên một tiếng khàn đục, một tay thô bạo đỡ ta dậy, tay còn lại áp c.h.ặ.t vào sau lưng ta.

Một luồng nội lực thâm hậu, cuồn cuộn như đại dương lập tức từ lòng bàn tay hắn điên cuồng truyền vào cơ thể ta, cưỡng ép bảo vệ lấy mảnh tâm mạch cuối cùng đang sắp sửa đứt đoạn.

"Úy Chi Tịch, nàng nghe rõ cho bản vương, không có sự cho phép của ta, nàng không được phép c.h.ế.t!"

Giọng nói của hắn run rẩy, vị Vương gia chưa từng cúi đầu trước bất kỳ ai, lúc này lại dùng hai tay ôm c.h.ặ.t lấy thân thể lạnh ngắt của ta, run rẩy nhẹ.

Hắn ngồi trên giường, lấy thân mình làm chỗ dựa cho ta, nội lực trong người không tiếc một chút nào liên tục đổ vào cơ thể ta suốt đêm dài.

Mồ hôi hòa cùng nước mưa lăn dài trên gương mặt góc cạnh của hắn, nhưng ánh mắt hắn chưa từng rời khỏi gương mặt tái nhợt của ta dù chỉ một giây.

Trong khi đó, tại không gian trắng xóa, trận chiến giành giật linh hồn đã bước vào giai đoạn t.h.ả.m khốc nhất.

Vô số sợi xích vàng óng kéo căng cơ thể ta, lực lượng của Thiên Đạo đè nặng, cưỡng ép đầu gối của ta phải hạ xuống nền đất trắng.

[Ký chủ thất bại. Tiến hành xóa sổ ý thức độc lập, thiết lập lại nhân vật 'Bình đạm như cúc'.]

Áp lực khổng lồ muốn bẻ gãy ý chí của ta, ép ta phải quỳ phục dưới chân cái gọi là quy luật thế giới.

Đầu gối của ta bị lực lượng vô hình đè ép, từ từ hạ xuống, chạm sát vào nền đất lạnh lẽo.

Đau đớn. Nhục nhã. Phẫn nộ.

Toàn bộ những cảm xúc tiêu cực tích tụ từ hai kiếp người bùng nổ dữ dội trong thâm tâm ta, biến thành một nguồn năng lượng phản kháng điên cuồng.

Ta ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt rỉ m.á.u nhìn thẳng vào khoảng không vô tận phía trên, dùng chút sức tàn cuối cùng gào lên một tiếng chấn động cả không gian:

"Ta không phải hoa cúc!"

"Ta là Úy Chi Tịch!"

Ta là một con người bằng xương bằng thịt, có hận thù, có dã tâm, có tình cảm của riêng mình, ta không phải là một danh từ vô hồn trong cuốn truyện của các người!

Rắc rắc rắc!

Theo tiếng gào của ta, kết hợp với luồng nội lực bá đạo của Cố Triều Hành đang bảo vệ tâm mạch ở đời thực, những sợi xích vàng óng của Thiên Đạo bỗng chốc xuất hiện những vết nứt nhỏ.

Một tia sáng đen ngòm từ đáy mắt ta lóe lên, cưỡng ép đẩy lùi khoảng không gian trắng xóa xung quanh.

"Hộc!"

Ta mở bừng mắt ra, ý thức một lần nữa quay trở lại với thể xác.

Đập vào mắt ta không còn là không gian trắng xóa đáng sợ kia, mà là gương mặt tràn ngập tơ m.á.u và sự lo lắng tột cùng của Cố Triều Hành.

Ta ngã nhào vào l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp, rộng lớn của hắn, hơi thở dồn dập, hai tay vô thức túm c.h.ặ.t lấy chéo áo choàng đẫm nước mưa của hắn.

Cố Triều Hành thấy ta tỉnh lại, hô hấp của hắn bỗng khựng lại một nhịp, rồi hắn dùng một lực đạo cực lớn, siết c.h.ặ.t ta vào lòng như muốn khảm ta vào da thịt mình.

Cơ thể hắn run lên bần bật, cái lạnh từ nước mưa trên người hắn và cái nóng từ nội lực giao thoa, bao bọc lấy ta.

Hắn áp cằm lên mái tóc có chút rối bời của ta, khàn giọng nói, giọng nói chứa đựng một sự tàn nhẫn và quyết tuyệt đến điên cuồng:

"Nếu ông trời muốn cướp nàng."

"Ta sẽ g.i.ế.c cả ông trời."

Trong căn phòng tối tăm ngập mùi m.á.u và tiếng mưa rơi, ta tựa đầu vào n.g.ự.c hắn, lắng nghe tiếng tim đập dồn dập của vị Nhiếp chính vương quyền thế.

Giao diện hệ thống trước mắt ta nhấp nháy một cách yếu ớt, những dòng chữ đỏ ngầu dần dần mờ đi, lộ ra một vết nứt lớn ngay chính giữa bảng điều khiển.

Ta biết, ván cược này, ta lại thắng thêm một bước.

Hệ thống bắt đầu sợ hãi, Thiên Đạo bắt đầu kiêng dè, bởi vì bên cạnh ta, đã có một biến số sẵn sàng vì ta mà điên đảo chúng sinh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Bình Đạm Như Cúc - Chương 7: 7 | MonkeyD