Bình Luận Bảo Tôi Và Tiểu Sư Đệ Sẽ Be - 01
Cập nhật lúc: 09/08/2026 16:03
Vị hôn phu mất trí nhớ, còn đưa về một nữ ngư dân.
Vì nàng ta, hắn khăng khăng muốn từ hôn với ta.
Ngay lúc ấy, trước mắt ta bỗng hiện lên mấy dòng chữ.
[Đồng ý đi! Nam chính đã sớm tách tình yêu dành cho ngươi và mặt tối trong lòng mình ra ngoài, tiểu sư đệ chính là phân thân ấy.]
[Tuy tiểu sư đệ lạnh lùng thiết huyết, nhưng hắn chỉ sống vì một mình ngươi, yêu ngươi đến điên cuồng!]
[Nếu không phải kiêng dè ngươi và nam chính có hôn khế, tiểu sư đệ đã sớm g.i.ế.c bản tôn, thay thế hắn rồi.]
Nhìn lời lẽ trên màn chữ.
Ta kinh ngạc nhìn về phía tiểu sư đệ ngày thường vốn ngoan ngoãn vô hại.
Vừa hay bắt gặp ánh mắt âm lãnh như muốn g.i.ế.c người của hắn.
1.
Nhìn tiểu sư đệ hoàn toàn khác hẳn ngày thường.
Ta sững người.
Hắn dường như nhận ra ánh mắt của ta, ngay lập tức quay đầu nhìn sang.
Khoảnh khắc xoay người, hắn tựa như biến thành một người khác, thu hết sát ý lạnh lẽo, đôi mắt tràn ngập dịu dàng nhìn ta.
Tim ta không khỏi hẫng đi một nhịp.
Nếu không tận mắt chứng kiến, ta quả thực không dám tin tiểu sư đệ lại có hai bộ mặt.
Mà vị hôn phu Lý Thừa Phong lúc này đang cau mày nhìn ta.
"Bạch Vi, tuy ta không biết vì sao mình lại đồng ý đính hôn với nàng, nhưng con người có thể mất trí nhớ, chứ mắt thẩm mỹ sẽ không thay đổi."
"Nữ t.ử lạnh lùng như nàng, vốn không phải kiểu người ta thích."
"Hôm nay ta nhất định phải hủy hôn ước này!"
"Nếu nàng nhất quyết muốn ở lại bên cạnh ta, cũng chỉ có thể lấy thân phận thiếp thất."
Nghe vậy, trong lòng ta chợt sáng tỏ, hàng mi khẽ rũ xuống.
Thảo nào sau khi Lý Thừa Phong thất bại khi vượt qua ải Vấn Tâm, ta luôn cảm thấy vị đại sư huynh ôn nhuận như ngọc trước kia đã thay đổi.
Hóa ra, cảm giác của ta không hề sai.
Linh hồn yêu ta ấy, thật ra đã sớm không còn ở trong cơ thể hắn nữa.
Khoảnh khắc sau, ta thản nhiên ngước mắt nhìn Lý Thừa Phong.
"Được! Vậy thì từ hôn."
Nghe ta nói, mọi người đều sững sờ.
Ngay cả Lý Thừa Phong cũng lộ vẻ kinh ngạc.
Dường như hắn không ngờ ta lại đồng ý từ hôn.
Dù sao sau khi Lý Thừa Phong mất tích, ta gần như chưa từng ngừng tìm kiếm hắn.
Lần này cũng nhờ hôn khế giữa chúng ta, ta mới tìm được hắn trong một làng chài kín đáo.
Chỉ là ta không ngờ, khi gặp lại, hắn đã hoàn toàn quên mất ta.
Bên cạnh còn có một tân hoan hoạt bát xinh xắn làm bạn.
Đối với ta, hắn chỉ còn vẻ lạnh lùng khinh miệt.
Thấy ta đồng ý giải trừ hôn ước, nữ ngư dân Chu Tư Tư bên cạnh Lý Thừa Phong không nhịn được lộ vẻ mừng rỡ.
Ta thản nhiên liếc nàng ta một cái.
Sau đó, dưới ánh mắt có phần đắc ý của nàng ta, ta dùng bản mệnh kiếm rạch một đường trên lòng bàn tay phải.
Máu đỏ tươi tuôn ra, thứ trào ra cùng m.á.u còn có một trận pháp khế ước phức tạp mang hình đồng tâm kết.
Lý Thừa Phong nhìn ta bằng ánh mắt phức tạp, sau đó cũng lập tức rạch lòng bàn tay trái.
Ngay giây sau, đồng tâm kết vỡ tan, hóa thành vô số điểm sáng đỏ rồi tiêu tán giữa không trung.
Thấy vậy, ta lạnh lùng nhìn Lý Thừa Phong.
"Hôn khế đã giải. Từ nay về sau, nam cưới nữ gả, đôi bên không còn liên quan!"
Màn chữ tức khắc kích động không thôi.
[Trời ơi! Nữ phụ giải trừ hôn ước với nam chính thật kìa? Tuyệt quá!]
[Mà nói ra thì hồi trước, sau một thời gian dài ở bên nhau nam chính mới nảy sinh tình cảm với nữ phụ. Giờ mất trí nhớ rồi không còn cảm giác với nàng ấy cũng bình thường.]
[Thật ra nam chính rất ghen tị với kiếm cốt trời sinh của nữ phụ. Nếu không, hắn cũng sẽ không sinh tâm ma lúc đột phá Nguyên Anh kỳ, phải dùng bí thuật tách tình yêu và tâm ma ra ngoài. Kết quả lại tạo thành một phân thân độc lập có ý thức riêng, lấy nữ phụ làm chấp niệm.]
[Cười c.h.ế.t mất, mọi người mau nhìn vẻ mặt tiểu sư đệ đi, khóe miệng cong lên còn khó ép xuống hơn cả AK, trong mắt toàn là sự điên cuồng nhất định phải có được nữ phụ.]
[Ta c.h.ế.t chìm trong mật ngọt này rồi! Tiểu sư đệ vốn sinh ra vì nữ phụ, nữ phụ chính là đạo tâm của hắn. Trên đời này không ai yêu nữ phụ hơn hắn đâu.]
[Thật ra tiểu sư đệ đã cảm ứng được bản tôn của nam chính ở đâu từ lâu. Nếu không phải sợ g.i.ế.c bản tôn sẽ khiến nữ phụ chịu phản phệ từ hôn khế mà bị thương, hắn đã sớm nhân lúc bản tôn trọng thương mà g.i.ế.c hắn rồi.]
[Điên nhất là về sau nữ phụ vì nam chính mà muốn g.i.ế.c tiểu sư đệ. Hắn không những không né, còn nắm tay nữ phụ, vừa dịu dàng nhìn nàng vừa mỉm cười đ.â.m kiếm vào tim mình, nói rằng có thể c.h.ế.t dưới tay nàng cũng là một loại hạnh phúc.]
Nghe vậy, ta không nhịn được lại nhìn về phía tiểu sư đệ.
Nhưng hắn đã lướt đến trước mặt ta.
Đầy vẻ đau lòng, hắn nâng tay ta lên, dịu giọng hỏi:
"Sư tỷ, có đau không?"
Nói rồi, hắn dùng linh khí nhẹ nhàng lướt qua vết thương của ta.
Trong chớp mắt, vết thương đã khôi phục như cũ.
Nhìn cảnh ấy, sắc mặt Lý Thừa Phong dường như trầm xuống.
Chu Tư Tư lại nhân lúc này châm chọc ta:
"Thảo nào sư tỷ dễ dàng đồng ý từ hôn như vậy, hóa ra đã thay lòng đổi dạ rồi."
Không đợi ta đáp trả, tiểu sư đệ đã lạnh lùng ra tay.
"Tìm c.h.ế.t!"
"Ở đây có chỗ cho ngươi lên tiếng sao?"
Ống tay áo phất lên, một luồng linh khí xé gió lao ra.
Thân thể Chu Tư Tư tức khắc bay ngược, đập mạnh vào cột đá chạm hình rồng trong đại điện.
Sắc mặt Lý Thừa Phong biến đổi.
Hắn vội đỡ lấy Chu Tư Tư trước khi nàng ta rơi xuống đất, rồi nhét một viên đan d.ư.ợ.c vào miệng nàng ta.
Sau đó trợn mắt giận dữ nhìn tiểu sư đệ:
"Ngươi dám làm vị hôn thê của ta bị thương?"
Lời còn chưa dứt, hắn đã gọi bản mệnh kiếm ra, tấn công tiểu sư đệ.
Ta lập tức chắn trước người tiểu sư đệ.
Bản mệnh kiếm vung lên, nhẹ nhàng hóa giải kiếm khí của Lý Thừa Phong.
