Bình Vu Tần - Chương 6

Cập nhật lúc: 23/06/2026 10:01

Thẩm Chỉ Y sợ hãi, ôm Bùi Lệnh Nhã khóc: "Nếu Công chúa giận, cứ đuổi một mình Chỉ Y thôi. Cha mẹ Chỉ Y đã mất, cùng lắm là lưu lạc đầu đường thôi. Nhưng Lệnh Nhã nó còn nhỏ như vậy... "

Thị vệ vô cảm rút đao ra.

Thẩm Chỉ Y im bặt.

Bùi Uyển dường như rất có khí phách, hắn nhìn ra ngoài sân, đợi rất lâu, không thấy ta xuất hiện.

13.

Hắn dịu dàng an ủi Thẩm Chỉ Y, lại đỡ Bùi Lão phu nhân, bảo thị vệ mang lời nhắn đến cho ta: "Cái nhục ngày hôm nay, Bùi Uyển ta ngày sau nhất định sẽ trả lại gấp trăm lần!"

Phủ lệnh đích thân giám sát, ngoại trừ quần áo đang mặc trên người, không cho phép họ mang đi bất cứ tài sản nào.

Mấy người họ nửa đêm bị đuổi ra khỏi phủ Trưởng công chúa. 

Phải đến khi Bùi Uyển đi vay tiền của bạn bè, mới có thể sắp xếp chỗ ở cho họ trong một quán trọ ở kinh thành.

14.

Trong phủ cuối cùng cũng đã sạch sẽ không còn xúi quẩy, tâm trạng ta vô cùng tốt.

Tháng trước, Hoàng hậu Vinh Nghi sinh hạ hoàng t.ử, giờ phải tổ chức yến tiệc cung đình mừng hoàng t.ử đầy tháng. 

Hai ngày sau, ta sai Oánh Hạ mang theo món quà đã chọn từ hôm trước.

Quan viên từ ngũ phẩm trở lên đều có trong danh sách được mời. Bùi Uyển là Lễ bộ Thị lang, cũng nằm trong số đó.

Điều ta không ngờ là, Thẩm Chỉ Y lại hóa trang thành nha hoàn của Bùi Uyển mà đến.

Ta đang nâng chén trò chuyện với Ung Vương thúc. Bỗng cảm thấy một ánh mắt đang đổ dồn vào mình.

Nghiêng đầu sang, ta thấy Bùi Uyển và Thẩm Chỉ Y, một người đứng một người ngồi. 

Tay Bùi Uyển đặt trên đầu gối, giữa hai hàng lông mày là vẻ không vui. Thấy ta nhìn hắn, Bùi Uyển hơi nhíu mày.

Những năm này, nữ nhân xuyên không chiếm thân thể ta, nhưng ít khi tham dự yến tiệc ở kinh thành. Bùi Uyển luôn nói: "Bùi mỗ đèn sách khổ học, không muốn bám víu quyền quý."

"Thân phận công chúa cao quý, nên hạn chế tham gia yến tiệc ở kinh thành thì hơn. Người ngoài thấy vào lại tưởng công chúa giúp Bùi mỗ lôi kéo quyền lực."

Nhìn lời hắn nói kìa. Chẳng lẽ không phải sao? Nếu không, cái chức Lễ bộ Thị lang béo bở này, lẽ nào lại đến lượt một kẻ không có gốc gác như hắn?

Giữa buổi tiệc, Hoàng hậu gọi ta ra ngoài để tỉnh rượu. 

Vinh Nghi vốn là bạn thân cũ của ta. Những năm này, nữ nhân xuyên không chiếm thân thể ta, sợ thân phận bại lộ, không dám thân thiết riêng với Hoàng hậu.

Chỉ là ta không ngờ, Thẩm Chỉ Y thấy ta đi cùng Hoàng hậu, cũng lén đi theo.

Chúng ta vừa bước lên cầu nhỏ trong Ngự Viên.

"Tỷ tỷ!"

Phía sau, Thẩm Chỉ Y "phịch" một tiếng quỳ xuống đất. Không thể không nói, nàng ta là một diễn viên bẩm sinh.

Hoàng hậu chỉ nhíu mày một chút, Thẩm Chỉ Y liền đỏ hoe mắt, thân mình run rẩy, y như thể vừa bị ai bắt nạt.

"Tỷ tỷ."

Không ít phu nhân, mệnh phụ từ trong điện nhìn ra ngoài. Thẩm Chỉ Y quỳ rạp dưới đất, dường như đang chờ ta lên tiếng.

Thấy ta và Hoàng hậu đều không để ý đến nàng ta, nàng ta tỏ vẻ như chịu đựng sự tủi nhục tột cùng: "Tỷ tỷ, tỷ đừng giận. Ngàn sai vạn sai đều là lỗi của Chỉ Y. Mẹ chồng đã lớn tuổi, thật sự không chịu nổi khổ sở. Tỷ muốn đuổi, cứ đuổi một mình Chỉ Y thôi."

Hoàng hậu đứng trên bậc ngọc, vẻ mặt khó lường. Chắc hẳn nàng cũng đã nghe chuyện này, gọi ta ra đây là để hỏi ngọn nguồn.

Hoàng hậu nhìn ta: "Từ khi nào một nha hoàn cũng được phép đến yến tiệc cung đình này? Phủ Trưởng công chúa quản thúc hạ nhân kiểu gì vậy?"

Ta biết, Vinh Nghi đang giận ta đã dung túng nhà họ Bùi suốt bao năm qua.

Ta lắc đầu: "Nàng ta không phải nha hoàn trong phủ của ta. Nàng ta sắp là chính thê của Bùi công t.ử rồi."

Thẩm Chỉ Y nghe vậy, ngây người, khóe môi hơi cong lên. Nàng ta nhanh ch.óng cúi đầu, che đi vẻ đắc ý trong mắt.

Mọi người trong điện xì xào bàn tán.

"Một ngoại thất cũng được phép đến yến tiệc cung đình sao?" 

"Trưởng công chúa thật sự nhẫn nhịn được, dung túng ngoại thất phạm thượng như thế?" 

"Đây là công khai thừa nhận thân phận của ngoại thất đó rồi. Trưởng công chúa quả là tình sâu với Bùi đại nhân!" 

"Nhưng Trưởng công chúa dù có giận Bùi đại nhân, cũng không nên đuổi cả nhà mẹ chồng ra ngoài chứ!"

Bùi Uyển nhanh ch.óng bước ra, đứng bên cạnh Thẩm Chỉ Y. 

Hắn rủ mày, nhìn Thẩm Chỉ Y đang quỳ, trong mắt đầy vẻ không đành lòng: "Chỉ Y, nàng hà cớ gì phải tự hạ mình đến mức này?"

Thẩm Chỉ Y kéo ống tay áo Bùi Uyển, rồi nhìn ta: "Là ta không tốt, chỉ muốn xin lỗi tỷ tỷ, nhưng khổ nỗi không có cơ hội, nên mới cầu xin Bùi ca ca dẫn ta đến yến tiệc cung đình này."

Chiêu này gần như bách chiến bách thắng. 

Người ngoài nghe vào, chỉ nói ta - vị Trưởng công chúa này - cậy quyền ức h.i.ế.p người, còn Thẩm Chỉ Y trong mắt người khác, lại là cô gái mồ côi yếu đuối, không nơi nương tựa.

Thẩm Chỉ Y đinh ninh, chỉ cần nàng ta gây chuyện ở yến tiệc cung đình này ... thì ta sẽ như trước đây, vì danh dự của phủ công chúa mà thu xếp ổn thỏa cho bọn họ. 

Thậm chí có thể công khai thừa nhận nàng ta là thiếp thất hoặc bình thê của Bùi Uyển.

Hoàng hậu giận rèn sắt không thành thép, trừng mắt nhìn ta: "Hạ nhân trong phủ Trưởng công chúa Nhạc Sơn từ khi nào lại vô phép tắc như vậy?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Bình Vu Tần - Chương 6: Chương 6 | MonkeyD