Bố Âm Thầm Giấu Di Sản Cho Tôi, Đến Khi Chồng Vướng Vào Bẫy Nợ Tôi Mới Hiểu - 18
Cập nhật lúc: 23/07/2026 19:04
Nhưng vẫn có những điều còn nguyên.
Chương Mười Bảy
Đầu tháng Năm năm sau, dự án dài hạn của Trần Việt đáo hạn.
Tiền vốn 200.000 tệ thuận lợi quay về.
Lợi nhuận thấp hơn dự kiến, nhưng ít nhất không bị lỗ.
Ngay trong ngày, anh trả 100.000 tệ đã vay Lý Kiến Bình, cộng cả tiền lãi, không thiếu một đồng, hoàn toàn thanh toán xong.
Sau khi chuyển khoản, anh gửi ảnh chụp cho tôi, kèm một câu.
“Xong rồi.”
“Hoàn toàn xong rồi.”
Sau khi trả khoản tiền này, số tiền có thể sử dụng trong nhà lại mỏng đi một lớp.
Nhưng trong lòng cả hai đều giống như bỏ được một tảng đá lớn.
Tối hôm ấy, chúng tôi xa xỉ một lần, mua một chai rượu hơn một trăm tệ, ăn cùng các món gia đình rồi cụng ly.
Khi hai chiếc ly chạm nhau, phát ra một tiếng trong trẻo.
Anh mỉm cười, cụng với tôi lần thứ hai.
“Kính bố em, cũng kính em.”
“Nếu không có hai người, anh đã sớm lật xe.”
“Không lật được.”
Tôi nói.
“Bản chất anh vẫn tốt.”
Ngày tháng bắt đầu trở nên đều đặn và nhẹ nhàng.
Trần Việt làm công việc mới rất thuận lợi.
Cuối tháng nhận được tiền thưởng hiệu suất, anh lập tức chuyển cho tôi.
Chuyện nhà dưỡng già cho cô ruột, sau khi bàn với tôi, anh lấy một khoản trong tiền tiết kiệm của gia đình, trực tiếp gia hạn tiền thuê thêm hai năm.
Tình hình của bố anh trong viện điều dưỡng tiếp tục cải thiện.
Bác sĩ nói nếu tình hình tiếp tục ổn định, đến cuối năm có thể cân nhắc đón ông về nhà chăm sóc.
Công việc tại nhà xuất bản của tôi cũng bước vào mùa bận rộn.
Mỗi ngày tôi bận tối mắt tối mũi, nhưng trong lòng rất yên ổn.
Tan làm về nhà, mở cửa ra, Trần Việt đang nấu cơm trong bếp.
Máy hút mùi kêu ù ù.
Tiếng d.a.o thái thức ăn đều đặn vọng ra từ bên trong.
Tôi đặt túi xuống, thay dép rồi bước tới ôm eo anh từ phía sau.
Anh không quay đầu, giọng mang theo ý cười.
“Đi rửa tay đi, sắp ăn cơm rồi.”
Những ngày tháng ấy vụn vặt, bình thường, không có biến cố lớn, nhưng từng phút đều rất vững vàng.
Một cuối tuần cuối tháng Năm, Trần Việt đột nhiên nói muốn đến căn nhà cũ lần nữa, thắp cho bố một nén hương.
Chúng tôi lái xe đến.
Lần này anh chủ động mang theo tiền giấy và hoa quả, nghiêm túc dập đầu ba lần trước ảnh thờ.
Khi đứng dậy, anh nói một câu.
“Bố, câu ‘một năm’ của bố, sau này con đã hiểu.”
“Bố muốn Tiểu Dĩnh dùng một năm để nhìn rõ tất cả, đợi cô ấy nhìn rõ rồi mới đưa ra quyết định.”
“Bây giờ một năm sắp đến.”
“Cô ấy không đi.”
“Con vẫn còn ở đây.”
“Gia đình này đã được giữ lại.”
Tôi ngồi xổm bên cạnh đệm quỳ, nhìn cặp kính lão và khóe miệng cong cong trong bức ảnh của bố, đột nhiên cảm thấy mắt nóng lên.
Bố đã chuẩn bị sẵn mọi con đường lui cho tôi.
Nhưng tôi lựa chọn không rút lui.
Chương Mười Tám
Đúng dịp giỗ đầu của bố, chúng tôi cùng lên nghĩa trang thăm ông.
Gió trên núi rất nhẹ.
Ánh sáng nhỏ vụn xuyên qua cành lá thông.
Trần Việt ngồi xổm trước bia mộ, dùng khăn ướt lau mặt bia.
Động tác rất nhẹ, rất cẩn thận, giống như đang lau một món đồ sứ.
Lau xong, anh lại dùng bàn chải nhỏ quét sạch bụi trong các khe rồi mới đứng dậy.
Tôi lấy cuốn sổ của bố trong túi, lật đến trang cuối.
Bên dưới dòng chữ “hãy cẩn thận với người bên cạnh con, càng thân thiết càng phải đề phòng”, tôi dùng b.út viết thêm một dòng nhỏ.
“Bố, con đã nhìn rõ.”
“Anh ấy đã trở về.”
Trần Việt đứng sau lưng, nhìn thấy dòng chữ nhưng không nói gì, chỉ đưa tay ôm nhẹ vai tôi.
Gió thổi qua sườn núi.
Lá thông xào xạc, giống như có người đang nói nhỏ.
Trên đường về, tôi tựa vào ghế phụ, nhìn cánh đồng bên ngoài cửa sổ.
Hoa cải đã nở, từng mảng màu vàng kéo dài đến tận chân trời.
Trần Việt lái xe.
Trong loa phát một bản nhạc piano dịu dàng.
Anh đột nhiên nói.
“Sau này, mỗi năm đến ngày giỗ của bố, anh đều cùng em đến thăm ông.”
“Được.”
“Sau này chuyện nhà cửa, chuyện tiền bạc, chuyện của tất cả mọi người trong gia đình, anh đều sẽ cùng em gánh.”
“Được.”
Anh đưa tay nắm nhẹ ngón tay tôi rồi buông ra, trở lại cầm vô lăng.
Tôi nhìn bóng phản chiếu góc nghiêng khuôn mặt anh trên kính xe.
Cằm gầy hơn trước một chút, nhưng ánh mắt rất sáng, giống như người cuối cùng đã đi hết một đoạn đường đêm và nhìn thấy bình minh.
Chương Mười Chín
Khi tiết trời đầu hạ trở nên ấm áp, chúng tôi làm một chuyện đã nghĩ rất lâu.
Chúng tôi sửa sang lại căn nhà cũ của bố.
Tường được sơn lại.
Rèm cửa cũ được thay.
Những giáo án và quyển bài tập phủ bụi trên bàn được sắp xếp, cất vào thùng.
Trên ban công cũng đặt thêm mấy chậu cây xanh.
Cuối tuần rảnh, Trần Việt đều đến giúp.
Anh làm việc nhanh nhẹn, lau tất cả cửa sổ sáng bóng.
Cuối cùng, chúng tôi chuyển ảnh thờ của bố từ phòng chính sang phòng sách.
Phòng sách ấy quay về phía Nam.
Mùa đông có ánh nắng chiếu vào.
Mùa hè có gió xuyên phòng.
Tôi đặt một tách trà nóng và một cặp kính lão lên bàn, giống hệt cách bố vẫn thường sắp xếp khi còn sống.
Trần Việt chuyển chiếc ghế mây đến ngồi bên cạnh.
Anh nói.
“Sau này khi anh đến thăm bố, sẽ ngồi ở đây nói chuyện với ông.”
“Rất tốt.”
Tôi đứng ở cửa nhìn căn phòng sách ấy.
Ánh nắng nghiêng nghiêng chiếu qua cửa sổ, chiếu lên hơi nước trắng bốc lên từ tách trà trên bàn, chiếu lên bức ảnh bố đang mỉm cười, chiếu lên bờ vai Trần Việt đang ngồi yên lặng.
Căn phòng đột nhiên lại có sức sống.
Giống như khi bố còn ở đây.
Mùi sách trộn với mùi trà để qua đêm khiến người ta cảm thấy an tâm một cách khó hiểu.
Tôi khóa sổ tiết kiệm và văn bản công chứng bố để lại vào ngăn bí mật của bàn làm việc.
Nhưng tôi không còn đeo chìa khóa sát người.
Tôi đặt nó vào một chiếc hộp nhỏ trong ngăn kéo, xếp cùng khăn lụa của mẹ.
Có những thứ cần mang sát bên người.
Cũng có những thứ chỉ cần đặt xuống là được.
Chương Hai Mươi
Một buổi tối tháng Sáu, tôi và Trần Việt ngồi cạnh nhau trên ban công căn nhà cũ uống trà.
Lá cây ngô đồng đã mọc đầy, xanh biếc đung đưa trong gió.
Trần Việt cầm tách trà nhìn những tòa nhà phía xa, đột nhiên nói.
“Em biết không?”
“Thời gian bố em nằm viện, có lần anh gọt táo cho ông.”
“Ông đột nhiên nói với anh một câu.”
“Tiểu Việt, làm người phải thành thật, đừng đi đường vòng.”
“Đường vòng gần, nhưng ngã cũng đau.”
“Khi ấy lòng anh giật thót.”
“Anh cảm thấy ông đang nhắc nhở anh, nhưng không dám trả lời.”
“Bố nhắc anh rất kín đáo.”
Tôi nói.
“Bây giờ anh hiểu rồi.”
Anh đặt tách trà xuống, nghiêng đầu nhìn tôi.
“Anh đã đi đường vòng, vấp ngã một lần.”
“May mà em đưa tay kéo anh.”
“Là anh tự mình đứng lên.”
Tôi nói.
“Cùng lắm em chỉ đứng bên cạnh hô một tiếng cố lên.”
Anh bật cười.
Những nếp nhăn nơi khóe mắt chồng lên nhau, giống như cánh đồng lúa mì được nắng chiếu.
Anh uống hết ngụm trà cuối cùng, đứng dậy đi vào trong.
Đi được hai bước, anh lại quay đầu.
“Tối nay em muốn ăn gì?”
“Anh đi mua thức ăn.”
“Gì cũng được.”
“Vậy làm sườn kho nhé.”
“Được.”
Anh xuống lầu.
Tôi một mình ngồi trên ban công.
Mặt trời lặn đang từng chút chìm xuống giữa những khe hở của các tòa nhà.
Lời dặn của bố phải đi qua một vòng rất dài, cuối cùng tôi mới hoàn toàn hiểu.
Bố nói một năm sau tôi sẽ tự hiểu.
Bây giờ tôi đã hiểu.
Bố không muốn tôi nhìn một người chồng trở nên xấu xa.
Bố muốn tôi nhìn quá trình một người đang lạc đường cuối cùng tìm lại được con đường đúng đắn.
Bố muốn tôi tự nhìn, tự phán đoán, tự quyết định nên ở lại hay rời đi.
Tôi đã lựa chọn ở lại.
Bởi vì sau khi nhìn rõ phần tối tăm nhất của một người, tôi vẫn có thể nhìn thấy ánh sáng trong anh.
Chậu trầu bà trên ban công vẫn mọc thêm dây mới.
Những chiếc lá xanh non rủ xuống bên cạnh chậu, nhẹ nhàng đung đưa trong gió tối.
Tôi cất tách trà vào nhà.
Khi đi ngang qua phòng sách, tôi nhìn ảnh của bố một cái.
Độ cong nơi khóe miệng bố vẫn giống hệt ngày trước.
Đèn đường dưới lầu đã sáng.
Trần Việt xách thức ăn đi vào từ cổng khu dân cư, ngẩng đầu nhìn lên ban công.
Tôi vẫy tay với anh.
Anh cũng vẫy tay rồi tăng nhanh bước chân đi vào cửa tòa nhà.
Trong hành lang vang lên tiếng bước chân anh lên lầu, từng bậc từng bậc, từ xa đến gần, cuối cùng dừng trước cửa.
Tiếng chìa khóa xoay trong ổ vang lên trong trẻo.
Cửa mở ra.
