Bố Âm Thầm Giấu Di Sản Cho Tôi, Đến Khi Chồng Vướng Vào Bẫy Nợ Tôi Mới Hiểu - 2
Cập nhật lúc: 23/07/2026 19:01
Anh đưa sợi dây có chìa khóa cho tôi.
“Chìa khóa này trông cũ quá, ở đâu ra vậy?”
Tôi nhận lấy, đầu ngón tay hơi run.
“Chìa khóa căn nhà cũ.”
Tôi nói.
“Trong đó chỉ để một ít đồ kỷ niệm.”
“Ồ.”
Anh gật đầu, không hỏi thêm, quay người ra phòng khách xem tivi.
Tôi đứng trước tủ quần áo, lòng bàn tay đầy mồ hôi.
Tôi nhớ rất rõ sợi dây ấy được nhét trong túi áo phao, sao có thể rơi xuống đất?
Đêm đó tôi mất ngủ, trằn trọc đến hai giờ sáng.
Trần Việt ngủ rất say, hơi thở đều đặn, một tay vô thức đặt lên eo tôi.
Tôi nhìn trần nhà, nhớ lại ánh mắt của bố lúc lâm chung.
Ánh mắt ấy vừa sốt ruột, vừa lo lắng, lại mang theo một tia kiên quyết mà tôi không hiểu.
Bố nói một năm sau tôi sẽ hiểu.
Nhưng bây giờ mới chỉ gần nửa năm, tôi đã bắt đầu cảm thấy căn nhà này trở nên xa lạ.
Ngày hôm sau, tôi đưa ra một quyết định.
Tôi đến ngân hàng, chuyển tiền trong sổ tiết kiệm của bố sang một thẻ tiết kiệm ít khi sử dụng của mình, đồng thời đăng ký dịch vụ thông báo qua tin nhắn.
Sau đó tôi lại đến căn nhà cũ, xé trang giấy ấy khỏi cuốn sổ, chụp ảnh lưu vào album điện thoại rồi khóa bản gốc vào ngăn bí mật của bàn làm việc.
Làm xong tất cả, tôi đứng trên ban công căn nhà cũ nhìn xuống.
Lá ngô đồng đã vàng hơn nửa, gió vừa thổi qua liền rơi xào xạc.
Mùa thu năm nay đến quá nhanh, nhanh đến mức người ta còn chưa kịp mặc thêm áo.
Tối về đến nhà, Trần Việt đang nấu cơm trong bếp.
Nghe tiếng mở cửa, anh thò đầu ra.
“Em về rồi à?”
“Rửa tay rồi ăn cơm đi, anh làm món sườn xào chua ngọt em thích.”
Tôi đáp một tiếng, thay dép rồi bước vào.
Trên bàn bày ba món mặn và một món canh.
Điện thoại của anh đặt trên tủ cạnh bàn ăn, màn hình đột nhiên sáng lên, hiện một tin nhắn WeChat.
Tôi liếc qua.
Người gửi được lưu tên là “Tổng giám đốc Lý”, tin nhắn chỉ có bốn chữ.
“Xong xuôi chưa?”
Trần Việt từ bếp bước ra, thuận tay úp điện thoại xuống.
Anh mỉm cười gắp cho tôi một miếng sườn.
“Mau nếm thử đi, hôm nay anh nấu vừa lửa lắm.”
Tôi c.ắ.n một miếng.
Vị chua ngọt bùng lên trong miệng, nhưng tôi lại chẳng nếm được mùi vị gì.
Đêm ấy, lần đầu tiên tôi thật sự tin lời bố.
Bố không hồ đồ.
Nhất định bố đã nhìn thấy thứ gì đó mà tôi không biết.
Mà thứ đó đang ẩn trong căn nhà rộng bảy mươi mét vuông của tôi và Trần Việt, ẩn trong những tháng ngày tôi từng cho rằng không gì có thể phá vỡ.
Gió ngoài cửa sổ thổi suốt đêm.
Tôi quấn c.h.ặ.t chăn, co người lại.
Trần Việt bên cạnh trở mình, miệng lẩm bẩm một câu trong mơ.
Tôi không nghe rõ, nhưng lại cảm thấy giọng nói ấy xa lạ như của một người khác.
Chương Hai
Tôi quyết định không để lộ bất kỳ điều gì.
Lời trăn trối của bố giống như một hạt giống đã bén rễ trong lòng tôi, nhưng cuộc sống bên ngoài vẫn phải tiếp tục như bình thường.
Mỗi ngày tôi vẫn dậy sớm làm bữa sáng cho Trần Việt, tối đợi anh về cùng ăn cơm, cuối tuần cùng nhau đến siêu thị mua thức ăn.
Chúng tôi vẫn cãi vài câu vì chuyện ai phải rửa bát.
Chúng tôi vẫn cuộn mình trên ghế sofa xem cùng một bộ phim.
Đến đoạn buồn cười, anh vẫn đặt chân lên đầu gối tôi rồi lắc lư.
Những chi tiết ấy quá chân thực, chân thực đến mức thỉnh thoảng tôi còn nghi ngờ có phải mình quá đa nghi hay không.
Nhưng tin nhắn ấy vẫn luôn quanh quẩn trong đầu tôi.
“Xong xuôi chưa?”
Xong xuôi chuyện gì?
Chuyện gì lại cần dùng từ “xong xuôi” để xác nhận?
Tôi từng vài lần vòng vo hỏi Trần Việt, hỏi gần đây công việc có thuận lợi không, vị tổng giám đốc họ Lý kia có còn làm khó anh không.
Câu trả lời của Trần Việt kín kẽ không chê vào đâu được.
Anh nói dự án sắp hoàn tất, tổng giám đốc Lý chỉ thúc hơi gấp, ngoài ra không có gì.
Khi nói câu ấy, anh đang cạo râu.
Trong gương, nửa khuôn mặt anh phủ đầy bọt cạo râu, ánh mắt tập trung vào cằm mình, không nhìn ra chút né tránh nào.
Tôi đổi chiến lược, bắt đầu chú ý đến những manh mối trên điện thoại và máy tính của anh.
Nhân lúc anh tắm, tôi lục cặp công văn của anh.
Bên trong chỉ có một chiếc máy tính xách tay, một bộ sạc và mấy bản báo cáo đã in.
Đầu báo cáo là tên một công ty tên Công nghệ Vân Đồ, chuyên cung cấp dịch vụ vận hành thuê cho thương mại điện t.ử.
Tôi biết đó là nơi anh làm việc.
Nhưng khi lật đến trang cuối cùng, tôi phát hiện bên trong kẹp một tấm danh thiếp.
Không phải danh thiếp của Vân Đồ, mà là của một công ty tên Quản lý tài sản Thụy Phong.
Phạm vi kinh doanh ghi là “tư vấn đầu tư, quản lý tài sản”.
Người trên danh thiếp họ Lưu, chức vụ là quản lý kinh doanh.
Tôi chụp ảnh tấm danh thiếp rồi đặt lại nguyên chỗ cũ.
Đến giờ nghỉ trưa ngày hôm sau, tôi tìm kiếm thông tin về công ty Thụy Phong.
Trang web được thiết kế rất chính quy.
Địa chỉ nằm trong một tòa nhà văn phòng ở phía Đông đường vành đai ba, vốn đăng ký 50.000.000 tệ, nhìn qua không có vấn đề gì.
Nhưng vấn đề là Trần Việt làm công việc vận hành, anh có thể có quan hệ công việc gì với một công ty quản lý tài sản?
Có lẽ anh muốn đầu tư tài chính?
Nhưng suốt những năm qua, quyền quản lý tài chính trong nhà vẫn luôn nằm trong tay tôi.
Thẻ lương của anh đều để trong ngăn kéo của tôi.
Chi tiêu mỗi tháng rõ ràng từng khoản.
Anh lấy đâu ra tiền nhàn rỗi để nhờ người khác quản lý?
Càng nghĩ tôi càng cảm thấy không đúng, liền lật lại sổ ghi chép tài chính trong nhà.
Lương của Trần Việt được chuyển vào ngày mười lăm hằng tháng, về cơ bản luôn cố định, tiền thưởng hiệu suất cũng không d.a.o động nhiều.
Nhưng tháng trước, trên bảng lương của anh có thêm một khoản phụ cấp 5.000 tệ.
Tôi từng hỏi, anh nói đó là tiền thưởng dự án.
Nhưng bây giờ nghĩ lại, số tiền ấy vừa chuyển vào thẻ anh được mấy ngày đã biến mất.
Anh không chuyển cho tôi, cũng không mua món đồ lớn nào.
Tôi kiểm tra hóa đơn Alipay và WeChat của anh, nhân lúc anh ngủ dùng dấu vân tay của anh để mở khóa.
Tôi không phát hiện khoản chi lớn, nhưng có một khoản chuyển 3.000 tệ cho một người tên “Anh Lưu”, phần ghi chú viết “phí tư vấn”.
“Anh Lưu” này có phải quản lý Lưu của Thụy Phong không?
