Bỏ Chạy Thục Mạng Vì Tưởng Bạn Trai Là Tội Phạm - Chương 7

Cập nhật lúc: 05/08/2026 12:04

Thần bài cắt cỏ Thích Bách Thảo nhập xác, chính là ngay lúc này!!

Tôi chộp ngay món đồ trang trí ấy tính nện thẳng vào sau gáy cậu ta.

Kết quả là cái của nợ này cứ như mọc rễ dưới đất vậy, tôi dùng hết sức bình sinh mà cũng chỉ nhấc lên được có một tí tẹo.

Đến lúc buông tay đặt xuống lại còn đè trúng ngay ngón chân mình.

Đau đến mức nước mắt tôi trào ra như mưa, gào thét không ra tiếng trong lòng: Á á á á cái đờ mờ nó đau quá!!!

Thấy tên tóc vàng quay đầu lại, tôi vội vàng buông tay ra, nhưng những giọt nước mắt giàn giụa trên mặt thì lại chẳng tài nào lau đi cho kịp.

"Sao chị lại khóc thế này? Vợ ơi?" Tên tóc vàng lại cứ ngỡ tôi vì không "ăn" được cậu ta nên đ.â.m ra ấm ức phát khóc.

Cậu ta xót xa vô cùng, vội vàng dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng gạt đi những giọt lệ trên mi tôi:

"Thích em đến mức này cơ à? Thôi được rồi được rồi, em chiều theo ý chị là được chứ gì, đừng khóc nữa mà."

Dứt lời, cậu ta cúi đầu áp môi hôn xuống.

Ngay khoảnh khắc hai bờ môi chạm vào nhau, tôi ngửi thấy thoang thoảng mùi nước sát trùng trên người cậu ta.

Hàng lông mi rậm rạp của cậu ta hệt như hai chiếc quạt nhỏ bằng lông vũ, cọ cọ làm cổ tôi ngứa ngáy đến mức phải rụt lại một chút.

Tôi vừa mới lui về sau một tẹo, cậu ta đã thuận thế tiến tới bao vây, bàn tay to lớn chụp giữ lấy sau gáy tôi.

Nụ hôn dần trở nên sâu hơn, từ mơn trớn nhẹ nhàng chuyển sang ngậm mút nồng nàn.

Đầu lưỡi cậu ta dè dặt thử chạm vào bờ môi dưới của tôi một cái rồi lại rụt về, giống như đang dò xét đợi phản ứng của tôi vậy.

Tôi bị hôn đến mức đầu óc choáng váng m.ô.n.g lung, mấy đầu ngón tay túm c.h.ặ.t lấy vạt trước chiếc áo thun của cậu ta.

Sự non nớt lẫn vụng về khiến tôi vô thức l.i.ế.m l.i.ế.m môi cậu ta, rồi bất ngờ cuồng nhiệt hôn trả lại.

Muốn phân tán sự chú ý của cậu ta thì bản thân buộc phải đầu tư tình cảm vào mới được.

Có như vậy, tôi mới tranh thủ cơ hội kiểm tra xem trên người cậu ta có giấu d.a.o s.ú.n.g gì không.

Tay tôi lần theo những múi bụng săn chắc trượt dần xuống dưới, đầu ngón tay lướt qua các thớ cơ bên hông, xoa nắn một vòng quanh cạp quần quần jean nhưng chẳng phát hiện ra vật thể lạnh lẽo nào cả.

Còn thứ rực lửa, nóng hổi thì hình như có một...

Cảm nhận được cơ thể cậu ta hơi căng cứng lại vì cái chạm tay táo bạo của tôi, nụ hôn càng lúc càng trở nên mãnh liệt hơn, như đang nhiệt tình hưởng ứng lại hành động của tôi vậy.

Qua khóe mắt, tôi chợt thoáng thấy chiếc bàn phẫu thuật ở ngay bên cạnh, trong lòng lập tức nảy ra một kế:

"Bé yêu ơi, tụi mình chơi trò gì đó kích thích hơn tí đi?"

Cậu ta thở hổn hển, áp sát bờ môi vào môi tôi thì thào: "... Chơi trò gì cơ?"

Tôi đáp: "Trò chơi em đóng vai thỏ trắng nhỏ, còn chị là sói xám lớn trói em năm lần bảy lượt rồi muốn làm gì thì làm ấy."

Tên tóc vàng chấn kinh nhìn tôi, gương mặt đỏ lựng lên tận mang tai: "Vợ ơi, chị... chị chơi hệ bạo thế cơ à."

Tôi tiện tay vớ đại một sợi dây thừng màu đỏ rồi trói nghiến cả người cậu ta lại.

Kết quả là mới trói được một nửa, cậu ta đột nhiên bắt đầu ra sức giãy giụa: "Thả tao ra! Cái đồ cầm thú này! Đồ c.u.ồ.n.g d.â.m!"

Tôi ngây người toàn tập.

Ủa alo?

Mấy câu cậu ta vừa gào lên, rõ ràng đều là lời thoại của tôi mới đúng chứ hả!

Tôi cuống cuồng cả lên, lao tới đè nghiến lấy cậu ta.

Nào là bóp cổ, khóa họng, vật lộn áp sát cận chiến.

Nhưng sức lực của cậu ta lớn quá, mắt thấy sắp sửa đè không nổi nữa rồi, tôi cuống quá liền vung tay vỗ cho cậu ta một bạt tai bốp phát:

"Nằm im, cấm lộn xộn!"

Tên tóc vàng bị tôi đ.á.n.h cho ngơ ngác luôn: "Em thấy... người bị hại chắc là sẽ không... ngoan ngoãn nằm im đợi chị trói đâu."

Hơ, xem ra cậu ta cũng có kinh nghiệm đầy mình đấy nhỉ?

Thực tiễn đúc kết ra chân lý chứ gì?

Tôi tiện tay vớ ngay chiếc gối kê cổ cứng ngắc dùng cho x.á.c c.h.ế.t đặt trên bàn phẫu thuật:

"Nói chí phải, thế để bây giờ tôi nện cho một gạch, tiễn cậu đi ngủ luôn nhé."

Tên tóc vàng lập tức hoảng hồn: "Thôi thôi thôi bỏ qua công đoạn này đi chị ơi!"

Cuối cùng tôi cũng thở hồng hộc trói xong cậu ta.

Tên tóc vàng cúi đầu nhìn cái tay nghề trói dây kiểu K bondage của tôi, làu bàu:

"Vợ ơi, không có kiểu trói nào trông nó thể thống hơn chút à? Kiểu trói này... nhìn có vẻ hơi ám muội quá không?"

Tôi giật phắt một mảnh vải che kín mắt cậu ta lại: "Bớt nói nhảm đi, nhắm mắt vào mà cảm nhận!"

Thế rồi tôi co giò bỏ chạy.

Tôi nhẹ nhàng rón rén chuồn thẳng ra khỏi nhà xưởng.

Nhìn thấy chiếc xe đang đỗ chình ình ngoài cửa, tôi vội vàng móc chiếc chìa khóa xe vừa mới thó được trong túi quần của tên tóc vàng lúc cậu ta đang say đắm ngất ngây ra.

Bấm khóa.

Khởi động.

Mọi thao tác mượt mà trơn tru như nước chảy mây trôi.

Phải phóng ngay đến đồn công an báo án mới được.

Nếu không phải tên sát nhân thì tốt nhất, còn nếu đúng là hắn, thì coi như Đội tuần tra Paw Patrol là tôi đây lập được công lớn rồi.

Ngay lúc tôi đang loay hoay nghiên cứu xem làm sao để gạt cần số từ P sang D thì...

"Cộc cộc."

Kính cửa sổ xe bất ngờ in hằn lên một khuôn mặt người.

Là tên tóc vàng!!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Bỏ Chạy Thục Mạng Vì Tưởng Bạn Trai Là Tội Phạm - Chương 7: Chương 7 | MonkeyD