Bố Chồng Ăn Bánh Mốc Nhập Viện, Tôi Thành Kẻ Có Lỗi - Chương 14
Cập nhật lúc: 27/08/2026 22:00
Ngày khai trương, Chu Mẫn dậy rất sớm.
Cô mặc chiếc váy mình thích nhất, trang điểm nhẹ, đứng trước cửa.
Đốt một tràng pháo, tiếng nổ đì đùng thu hút không ít người qua đường.
Cô cười, mời mọi người vào xem.
Ngày đầu tiên việc làm ăn bình thường.
Bán được năm món quần áo, lãi hơn hai trăm tệ.
Chu Mẫn không vội.
Cô biết kinh doanh không thể sốt ruột, phải từ từ.
Mỗi ngày cô mở cửa thật sớm, đóng cửa thật muộn.
Chăm chút từng vị khách bước vào.
Giúp họ phối đồ, giới thiệu kiểu phù hợp.
Dần dần tiếng tốt lan ra.
Khách cũ quay lại ngày càng nhiều, khách mới cũng ngày càng đông.
Tới tháng thứ ba, việc kinh doanh đã khá ổn định.
Mỗi tháng kiếm được bảy tám nghìn tệ.
Tuy không tính là nhiều nhưng tốt hơn đi làm thuê rất nhiều.
Chu Mẫn nhìn những con số trong sổ, trong lòng vô cùng yên tâm.
Đây là tiền chính cô kiếm được.
Từng đồng đều là năng lực của cô.
Một buổi chiều, cửa hàng không có mấy khách.
Chu Mẫn ngồi sau quầy, cầm điện thoại xem video.
Đột nhiên chuông gió ngoài cửa vang lên.
Cô ngẩng đầu, nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Là A Cường.
“Sao anh tới đây?”
“Đi ngang qua, thấy cửa hàng của em nên vào xem.”
A Cường cười.
“Được đấy Tiểu Chu, tự làm bà chủ rồi.”
“Làm ăn nhỏ thôi, kiếm miếng cơm.”
“Khiêm tốn rồi.”
A Cường nhìn quanh.
“Trang trí đẹp đấy, có gu.”
“Cảm ơn.”
A Cường đi quanh cửa hàng một vòng rồi dừng trước quầy.
“Tối rảnh không? Anh mời em ăn cơm.”
Chu Mẫn do dự.
“Được, đợi đóng cửa.”
“Được, anh đợi.”
Sau khi A Cường đi, Chu Mẫn nhìn bóng lưng anh, trong lòng hơi phức tạp.
Cô biết A Cường có ý với mình.
Cô cũng biết bản thân có thiện cảm với anh.
Nhưng cô không chắc mình đã chuẩn bị sẵn sàng hay chưa.
Buổi tối, A Cường đưa cô tới một nhà hàng hải sản.
Không gian rất đẹp, chỗ cạnh cửa sổ có thể nhìn thấy biển.
A Cường gọi rất nhiều món.
Tôm, cua, cá, sò, đầy một bàn.
“Anh khách sáo quá, gọi nhiều thế ăn không hết.”
“Không sao, từ từ ăn.”
Hai người vừa ăn vừa nói chuyện.
A Cường hỏi cô về quãng thời gian tới Hạ Môn, cô chỉ nói sơ qua.
Không nói chuyện ly hôn.
Không phải không muốn nói, mà là chưa biết nên nói thế nào.
A Cường cũng kể hoàn cảnh của mình.
Anh là người địa phương, trong nhà có một em gái, bố mẹ kinh doanh nhỏ.
Anh lái xe tải mấy năm, tiết kiệm được chút tiền, đang chuẩn bị tự kinh doanh.
“Anh muốn mở một cửa hàng trái cây, chuyên bán hoa quả nhập khẩu.”
“Khá tốt đấy, bây giờ hoa quả nhập khẩu rất được ưa chuộng.”
“Ừ, anh đang tìm mặt bằng, tìm được là làm.”
Hai người nói chuyện rất hợp.
Ăn xong, A Cường đưa Chu Mẫn về cửa hàng.
“Tới rồi, em nghỉ sớm.”
“Được, anh cũng về sớm.”
A Cường đứng đó như còn muốn nói gì.
Cuối cùng chỉ cười.
“Vậy anh đi, hôm khác lại hẹn.”
“Được.”
Chu Mẫn nhìn bóng anh đi xa, trong lòng ấm áp.
Cô về cửa hàng, đóng cửa rồi ngồi sau quầy.
Nhìn con phố yên tĩnh ngoài cửa sổ, trong lòng có cảm giác khó diễn tả.
Cô tới Hạ Môn nửa năm rồi.
Từ chỗ chẳng có gì, cô đã có cửa hàng của riêng mình.
Từ một người mang đầy thương tích, cô cũng đang từng chút chữa lành chính mình.
Cô đã làm được.
Dựa vào chính mình, cô đứng lên lần nữa.
Lại qua hai tháng, mùa hè tới.
Mùa hè Hạ Môn rất nóng, gió biển thổi tới cũng nóng.
Nhưng Chu Mẫn thích cái nóng này.
Thích cảm giác ánh nắng chiếu lên người, thích mồ hôi chảy trên má, thích cảm giác mình đang sống.
Việc kinh doanh ngày càng tốt.
Thu nhập mỗi tháng ổn định trên mười nghìn tệ.
Cô còn thuê một cô gái trẻ giúp trông cửa hàng.
Bản thân có thời gian nghiên cứu mẫu mới, chạy chợ nhập hàng.
Cuộc sống bận rộn nhưng đầy hy vọng.
Một ngày, cô nhận được tin nhắn của Trương Lỗi.
“Nghe nói em mở cửa hàng ở Hạ Môn?”
Chu Mẫn sững lại.
Cô không ngờ Trương Lỗi còn liên lạc.
“Ừ, một cửa hàng nhỏ.”
“Khá tốt, chúc mừng em.”
“Cảm ơn.”
“Mẹ anh thời gian trước nhập viện, nhưng bây giờ đã ổn.”
Chu Mẫn không biết nên nói gì.
Đối với căn nhà ấy, cô đã không còn nhiều cảm xúc.
Không hận, cũng không nhớ.
“Vậy thì tốt.”
“Chu Mẫn, trước đây anh có lỗi với em.”
Chu Mẫn nhìn tin nhắn, im lặng rất lâu.
“Đều qua rồi, đừng nhắc nữa.”
“Ừ, em bảo trọng.”
“Anh cũng vậy.”
Cô đặt điện thoại xuống, nhìn ánh nắng ngoài cửa.
Trong lòng rất bình yên.
Những chuyện quá khứ thật sự đã qua.
Cô không hận Trương Lỗi, cũng không hận gia đình anh.
Hận một người quá mệt.
Cô không muốn lãng phí sức lực vào việc hận.
Cô muốn dùng tất cả sức lực để yêu chính mình.
Mùa thu, A Cường tỏ tình với cô.
Tối hôm ấy, A Cường hẹn cô đi dạo bên biển.
Trăng rất tròn, mặt biển phản chiếu ánh bạc.
Hai người chậm rãi đi trên bãi cát.
Sóng biển từng đợt tràn lên rồi rút xuống.
A Cường đột nhiên dừng lại nhìn cô.
“Tiểu Chu, anh thích em.”
Chu Mẫn nhìn anh, không nói.
“Anh biết em từng ly hôn, anh không quan tâm.”
“Anh cũng biết trong lòng em có thể vẫn còn vướng mắc. Không sao, anh có thể đợi.”
Mắt Chu Mẫn đỏ lên.
Không phải vì cảm động, mà vì đột nhiên cô phát hiện trên thế giới này vẫn có người bằng lòng đợi cô.
“A Cường, em…”
“Em không cần vội trả lời.”
A Cường ngắt lời.
“Em từ từ suy nghĩ. Anh đợi được.”
Chu Mẫn nhìn anh rồi cười.
“Được, để em từ từ nghĩ.”
Đêm hôm đó, Chu Mẫn về cửa hàng, nằm trên giường suy nghĩ rất lâu.
Cô nhớ lại con đường mình đã đi.
Nhớ những đêm chịu ấm ức, những giọt nước mắt đã rơi.
Nhớ sự dứt khoát lúc ly hôn, nhớ cảm giác bất an lúc mới tới Hạ Môn.
Nhớ vất vả khi mở cửa hàng, nhớ niềm vui lúc công việc bắt đầu tốt lên.
Cô nhớ những điều A Cường đã làm cho mình.
Nhớ mỗi lần anh tới cửa hàng đều mang cho cô một cốc trà sữa.
Nhớ anh giúp cô sửa bóng đèn, giúp cô chuyển hàng.
Nhớ câu anh nói.
“Anh đợi được.”
