Bố Đuổi Tôi Sang Nhà Chú Vì Sợ Ảnh Hưởng Con Gái Nuôi - 7
Cập nhật lúc: 18/06/2026 08:37
Tết năm ấy, chú dì còn đặc biệt dẫn tôi sang nhà họ Trần chúc Tết, chuẩn bị rất nhiều quà cáp chu đáo. Cả nhà họ Trần đều vô cùng nhiệt tình, bà Trần còn kéo tay tôi, nhét cho tôi một bao lì xì dày cộp, cười đến mức mắt híp lại. Ngược lại…bên phía bố tôi lại gọi điện từ trước, dặn tôi mùng Một nhất định phải về nhà. Sáng mùng Một, tôi trở về, lúc ấy đã gần tám giờ. Trong nhà náo nhiệt hơn thường ngày, ba người họ đã thay quần áo mới, quà biếu cũng được xếp đầy trên ghế sofa, rõ ràng đang chuẩn bị đi chúc Tết. Vừa nhìn thấy tôi bước vào, bố hiếm hoi nở nụ cười.
- “Nguyệt Nguyệt về rồi à?”
Ông đứng dậy, giọng điệu còn mang theo chút thân thiết hiếm có.
- “Đi cùng bố tới nhà bà ngoại của Đồng Đồng nhé.”
Dì Lý cũng cười phụ họa:
- “Đúng đấy. Bà ngoại Đồng Đồng thích đông người lắm, chắc chắn sẽ rất vui nếu có thêm một đứa cháu gái.”
Trương Đồng đứng bên cạnh, trên mặt cũng treo nụ cười ngoan ngoãn, giống như bọn họ thật sự là một gia đình hòa thuận, còn tôi là người được đặc biệt chào đón. Nếu là trước đây…có lẽ tôi sẽ vui mừng đến mức chẳng kịp suy nghĩ gì. Chỉ cần bố chịu mỉm cười với tôi một chút, tôi đã có thể vui vẻ cả ngày. Nhưng bây giờ tôi chỉ cảm thấy xa lạ. Xa lạ đến mức giống như đang nhìn gia đình của người khác. Tôi nhìn ba người họ vài giây sau đó, khóe môi khẽ cong lên, mỉm cười lễ phép:
- “Chúc mừng năm mới, bố. Con còn phải cùng chú dì tới thăm bà nội nữa.”
Nụ cười trên mặt bố hơi khựng lại. Dì Lý cũng sửng sốt:
- “Cháu không đi cùng mọi người sao?”
Tôi vẫn giữ nguyên nụ cười:
- “Không cần đâu. Bà nội vẫn đang đợi tôi.”
Trương Đồng mím môi, ánh mắt thoáng thay đổi. Bố cau mày:
- “Bà nội lúc nào chẳng gặp được. Nhà bà ngoại Đồng Đồng đông vui hơn, con đi cùng đi.”
Tôi lắc đầu.
- “Không được đâu bố. Con đã hứa với chú dì rồi.”
Nói xong, tôi cúi người đặt bao lì xì đã chuẩn bị từ trước lên bàn trà.
- “Con chúc mọi người năm mới vui vẻ.”
Rồi không đợi ai nói thêm điều gì, tôi xoay người rời đi. Phía sau lập tức vang lên tiếng gọi của bố:
- “Nguyệt Nguyệt!”
Tôi không quay đầu lại. Đã từng có rất nhiều năm, tôi đứng ở cửa nhìn ba người họ vui vẻ ra ngoài, còn mình thì lặng lẽ ở nhà chờ họ trở về. Đã từng có rất nhiều lần, tôi mong bố có thể nhớ đến tôi thêm một chút. Nhưng hóa ra…thứ tình cảm phải cố gắng cầu xin mới có được, vốn dĩ chẳng đáng để lưu luyến. Bước ra khỏi cánh cửa ấy, ánh nắng đầu năm chiếu lên người tôi ấm áp vô cùng. Tôi chợt nhớ ra…chú dì và bà nội vẫn đang đợi tôi về ăn sủi cảo. Vì thế, tôi khẽ cong khóe môi, bước chân cũng nhẹ nhàng hơn. Phía sau lưng, tiếng gọi của bố dần dần nhỏ lại.
Bước vào học kỳ hai năm cuối cấp, bảng đếm ngược kỳ thi đại học treo ngoài hành lang bắt đầu giảm từng ngày. Ba trăm ngày, hai trăm ngày, một trăm ngày. Không khí trong trường cũng ngày càng căng thẳng. Ai cũng học đến mức đỏ mắt. Buổi sáng học, buổi tối học, ngay cả lúc ăn cơm cũng cầm theo từ vựng tiếng Anh. Trong kỳ thi thử đầu tiên của học kỳ này, điểm tiếng Anh của tôi tăng mạnh. Thứ hạng toàn khối… lần đầu tiên lọt top năm mươi.
Lúc nhìn thấy bảng điểm, tay tôi còn run lên. Tôi thật sự làm được rồi. Khoảng thời gian sau đó, tôi gần như ngày nào cũng chạy sang lớp thực nghiệm tìm Trần Khắc. Đến mức học sinh trong lớp thực nghiệm đều quen mặt tôi. Ngay cả giáo viên lớp họ đôi khi cũng tiện tay chỉ cho tôi vài bài khó. Tôi lần đầu tiên cảm nhận được cảm giác “được học thần chống lưng” là như thế nào. Hôm ấy, tôi vừa bước vào lớp thực nghiệm thì bạn cùng bàn của Trần Khắc đã vẫy tay:
- “Hà Nguyệt, Trần Khắc đi vệ sinh rồi. Cậu ngồi chỗ cậu ấy trước đi.”
Tôi vừa ngồi xuống đã có người cười nói:
- “Hà Nguyệt, lần này cậu đứng nhất lớp luôn đấy. Trần Khắc còn vui hơn cả lúc chính cậu ấy đứng nhất nữa. Tớ quen cậu ấy lâu như vậy rồi mà hiếm khi thấy cậu ấy cười.”
Tôi đang định khiêm tốn vài câu thì bên cạnh đột nhiên vang lên một tiếng cười lạnh.
- “Thi tốt một lần thôi mà.”
Trương Đồng khoanh tay đứng bên cạnh, ánh mắt đầy châm chọc.
- “Không phải lần nào cũng may mắn như vậy đâu.”
Cả lớp thực nghiệm lập tức yên lặng vài giây. Ngay lúc ấy, Trần Khắc từ ngoài cửa bước vào. Cậu ấy đặt bài thi xuống bàn rồi lạnh nhạt mở miệng:
- “Nếu cứ tiếp tục tụt hạng như cậu thì đúng là không thể may mắn mãi thật.”
Trương Đồng lập tức biến sắc. Tôi cúi đầu, cố nhịn cười. Trần Khắc kéo ghế ngồi xuống cạnh tôi. Tôi lập tức nhỏ giọng hỏi:
- “Cô ta lại tụt hạng à?”
- “Ừ.”
Tâm trạng tôi lập tức tốt lên. Khóe miệng còn chưa kịp ép xuống thì Trần Khắc đã liếc sang:
- “Nhìn cái vẻ ngốc nghếch của cậu kìa. Làm tiếp bài đi. Đừng vừa tiến bộ được chút đã đắc ý.”
Cậu ấy cố tình nâng cao giọng ở câu cuối:
- “Không thì sẽ giống vài người nào đó, thành tích lúc lên lúc xuống, cuối cùng biến mình thành trò cười.”
Cả lớp im thin thít. Rõ ràng là đang cố ý nói cho Trương Đồng nghe. Trương Đồng tức đến mức mặt đỏ bừng nhưng không dám cãi lại, chỉ có thể hung hăng trừng mắt nhìn chúng tôi. Tôi cúi đầu làm bài, trong lòng cười đến mức sắp nội thương. Có người giúp tôi mắng Trương Đồng. Còn chuyện gì sung sướng hơn chuyện này nữa chứ?
