Bố Mẹ Ép Tôi Ly Hôn, Nhường Chồng Cho Chị Gái Mang Thai - Chương 8
Cập nhật lúc: 13/09/2026 16:02
Sau ngày đó, chúng tôi bắt đầu liên lạc thường xuyên.
Anh sẽ tranh thủ thời gian ngoài công việc hẹn tôi ăn cơm, đưa tôi đi xem triển lãm, cùng tôi tới chợ vải.
Có lúc chẳng làm gì cả, chỉ ngồi bên bờ sông Seine uống cà phê cũng có thể nói chuyện cả buổi chiều.
Dần dần, tôi phát hiện mình bắt đầu mong chờ tin nhắn của anh.
Mỗi lần điện thoại rung, tôi đều lập tức xem có phải anh gửi hay không.
Mỗi lần gặp mặt, tôi đều trang điểm ăn mặc cẩn thận, muốn để lại ấn tượng tốt trong lòng anh.
Tôi biết, có lẽ mình đã thích anh.
Nhưng tôi không dám thừa nhận.
Sau khi trải qua một cuộc hôn nhân thất bại, tôi tràn đầy sợ hãi đối với tình cảm.
Tôi sợ lại bị tổn thương.
Sợ lại bị phản bội.
Một tối, chúng tôi cùng ngồi ngoài ban công ngắm sao.
Bầu trời đêm Paris rất đẹp, sao dày đặc trên trời như một nắm kim cương vụn được rắc xuống.
“Tri Ý.”
Anh đột nhiên gọi tên tôi.
Đây là lần đầu tiên anh gọi thẳng tên tôi.
“Em đã từng nghĩ tới việc bắt đầu một mối quan hệ mới chưa?”
Tim tôi hụt một nhịp.
“Sao anh lại hỏi vậy?”
“Bởi vì anh thích em.”
Anh quay người, nghiêm túc nhìn tôi.
“Ngay từ lần đầu gặp em, anh đã bị em thu hút.”
“Nhưng…”
Tôi do dự.
“Anh không để ý quá khứ của em sao?”
“Quá khứ không đại diện cho điều gì.”
Anh nói.
“Quan trọng là hiện tại và tương lai. Anh sẵn sàng đi cùng em, chỉ cần em đồng ý.”
Nhìn ánh mắt chân thành của anh, hốc mắt tôi ươn ướt.
“Lục Cảnh Xuyên.”
Tôi nói.
“Em cần một chút thời gian.”
“Không sao.”
Anh nắm tay tôi.
“Anh chờ được.”
Khoảnh khắc ấy, tôi đột nhiên cảm thấy có lẽ ông trời không hề bỏ rơi tôi.
Nó lấy đi một số thứ.
Nhưng cũng trao lại những thứ khác.
Ba tháng sau, chúng tôi chính thức ở bên nhau.
Lục Cảnh Xuyên là người rất chu đáo.
Anh nhớ từng sở thích của tôi.
Khi tôi tăng ca, anh sẽ mang đồ ăn nóng hổi tới.
Khi tôi bệnh, anh sẽ thức trắng đêm chăm sóc.
Có một lần, tôi hỏi anh:
“Tại sao anh lại đối xử tốt với em như vậy?”
Anh cười:
“Bởi vì em xứng đáng.”
Chỉ năm chữ đơn giản, lại khiến tôi cảm động đến không nói nổi.
Hóa ra cảm giác được một người thật lòng đối xử tốt là như thế này.
Một năm sau, chúng tôi tổ chức hôn lễ tại Paris.
Hôn lễ rất đơn giản, chỉ mời vài người bạn thân.
Tôi mặc chiếc váy cưới do chính mình thiết kế.
Trên lớp lụa trắng thêu một con phượng hoàng vàng, tượng trưng cho sự tái sinh.
Lục Cảnh Xuyên mặc vest đen, đứng ở đầu kia t.h.ả.m đỏ, mỉm cười nhìn tôi bước tới.
“Tri Ý.”
Anh nắm tay tôi.
“Từ nay về sau, anh sẽ dùng cả đời để yêu em, bảo vệ em, ở bên em.”
“Em tin anh.”
Tôi nói.
“Em cũng sẽ dùng cả đời để yêu anh.”
Khoảnh khắc trao nhẫn, tôi khóc.
Không phải vì đau buồn mà vì hạnh phúc.
Cuối cùng tôi cũng tìm được hạnh phúc thuộc về mình.
Sau hôn lễ, cuộc sống của chúng tôi rất ngọt ngào.
Lục Cảnh Xuyên làm việc rất bận.
Nhưng chỉ cần có thời gian, anh sẽ đưa tôi đi du lịch.
Chúng tôi từng cùng tới Iceland ngắm cực quang, cùng tới Nhật Bản ngắm hoa anh đào, cùng tới châu Phi xem cuộc đại di cư của động vật.
Mỗi nơi tới, tôi đều tìm kiếm cảm hứng, thiết kế tác phẩm mới.
Thương hiệu của tôi cũng ngày càng nổi tiếng.
Tôi trở thành một nhà thiết kế trẻ mới nổi nhận được nhiều sự chú ý trên trường quốc tế.
Có một lần, tôi gặp một phóng viên trong nước tại Tuần lễ Thời trang Milan.
Nhận ra tôi, cô ấy hưng phấn chạy tới phỏng vấn.
“Cô Lâm, bây giờ cô đã là nhân vật huyền thoại trong giới thời trang trong nước.”
Cô ấy nói.
“Mọi người đều muốn biết bí quyết thành công của cô là gì?”
Tôi cười.
“Không có bí quyết gì cả. Chỉ là biến mỗi lần thất bại thành cơ hội trưởng thành.”
“Nghe nói trước đây cô từng có một cuộc hôn nhân không mấy vui vẻ?”
“Đúng.”
Tôi thản nhiên thừa nhận.
“Nhưng chuyện đó đã là quá khứ. Tôi rất cảm ơn trải nghiệm ấy, bởi vì nó dạy tôi biết cách yêu chính mình.”
“Vậy bây giờ cô hạnh phúc không?”
“Rất hạnh phúc.”
Tôi nhìn Lục Cảnh Xuyên đang ngồi dưới sân khấu.
Anh đang mỉm cười nhìn tôi.
“Bởi vì tôi đã tìm được người thật sự yêu tôi.”
Sau khi phỏng vấn kết thúc, Lục Cảnh Xuyên bước lên sân khấu, ôm eo tôi.
“Câu trả lời vừa rồi rất hay.”
“Em nói thật mà.”
Tôi tựa vào vai anh.
“Không có anh thì không có em của ngày hôm nay.”
“Ngốc.”
Anh hôn lên trán tôi.
“Là chính em tạo nên em của hôm nay. Anh chỉ vừa hay xuất hiện bên cạnh em mà thôi.”
Khoảnh khắc ấy, tôi đột nhiên nhớ tới một câu:
“Mọi thứ mất đi rồi sẽ trở lại theo một cách khác.”
Đúng vậy.
Tôi mất Giang Lâm, mất người tôi từng nghĩ sẽ ở bên mình cả đời.
Nhưng tôi có được Lục Cảnh Xuyên.
Có được một người thật sự hiểu tôi, yêu tôi, trân trọng tôi.
Có lẽ đây chính là sự sắp đặt của số phận.
Nó để bạn trải qua mưa gió là để bạn gặp cầu vồng.
Trở về nước là quyết định tôi đã suy nghĩ rất kỹ.
Công việc kinh doanh trong nước của Lục Cảnh Xuyên đã mở rộng sang châu Âu, anh cần đi lại giữa hai nơi.
Còn tôi cũng muốn mở chi nhánh trong nước, đưa thương hiệu trở về quê hương.
Khi máy bay hạ cánh xuống sân bay quốc tế Đại Hưng Bắc Kinh, tôi hít sâu một hơi.
Lần này trở về, tâm trạng hoàn toàn khác.
Lần trước là chạy trốn, lần này là trở về.
Lần trước chỉ có một mình, lần này có người mình yêu đồng hành.
“Căng thẳng không?”
Lục Cảnh Xuyên nắm tay tôi.
“Hơi hơi.”
Tôi nói.
“Dù sao nơi này có quá nhiều ký ức.”
“Không sao.”
Anh siết nhẹ lòng bàn tay tôi.
“Có anh ở bên em.”
Tôi cười, trong lòng ấm áp.
Công ty thuê một tầng văn phòng gần khu Quốc Mậu Bắc Kinh.
Phong cách trang trí tiếp tục giữ kiểu hiện đại tối giản của trụ sở Paris.
Ngày khai trương, rất nhiều người trong ngành tới, còn có không ít truyền thông.
