Bố Mẹ Giả Chết Để Tôi Nuôi Em Trai - Chương 1
Cập nhật lúc: 14/07/2026 15:00
Năm nhất đại học, bố mẹ tôi qua đời trong một vụ t.a.i n.ạ.n xe, để lại cho tôi một đứa em trai vừa mới chào đời.
Khi mẹ nói bà đang m.a.n.g t.h.a.i lần hai, thật ra tôi chẳng vui vẻ gì.
Thế nhưng đến lúc nhà trường gọi tôi đến bệnh viện nhận người, tôi lại không thể nào ngoảnh mặt làm ngơ.
Người khác bước vào đại học thì mang theo quần áo, giày dép, đồ điện t.ử.
Còn tôi thì mang theo sữa bột, sữa bột, rồi bỉm.
Tôi trở thành sinh viên duy nhất trong trường dắt theo một đứa bé đi học.
Để nuôi em, tôi vừa học vừa nghĩ đủ mọi cách kiếm tiền. Từ một người lóng ngóng vụng về, tôi dần trở nên thuần thục trong việc dỗ dành một đứa trẻ.
Bốn năm trôi qua, bạn bè vẫn tràn đầy sức sống thanh xuân, còn tôi thì chẳng biết từ khi nào đã ám đầy “mùi mẹ bỉm”.
Cuối cùng cũng chờ được đến mùa tốt nghiệp.
Một doanh nghiệp thiện nguyện đến trường tuyển dụng, đưa ra “Chương trình hỗ trợ gia đình đặc biệt”.
Những người đủ điều kiện sẽ được ưu tiên nhận vào làm, đãi ngộ vô cùng tốt.
Tôi ôm đầy hy vọng, nộp giấy chứng t.ử của bố mẹ.
Kết quả lại nhận được thông báo:
Giấy tờ đó là giả.
1
Khi nhân sự trả lại cho tôi hai tờ giấy chứng t.ử, đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.
Giấy chứng t.ử sao có thể là giả được?
Tôi lập tức ép mình bình tĩnh lại, vội nói:
“Bố mẹ tôi thực sự mất vì t.a.i n.ạ.n xe. Phiền chị kiểm tra lại giúp em, có khi nhập sai mã, hoặc hệ thống bị lỗi gì đó thì sao?”
HR kiểm tra thêm một lần nữa, rồi xoay màn hình máy tính về phía tôi.
“Thật xin lỗi, hệ thống báo mã số của giấy chứng t.ử này không hợp lệ. Qua kiểm tra ban đầu, giấy chứng t.ử của Lâm Kiến Quốc và Vương Lệ Quyên là giả.”
Lời cô ấy giống như sét đ.á.n.h ngang tai, trong đầu tôi ù lên một tiếng ong ong.
Tôi c.h.ế.t lặng nhìn chằm chằm vào đôi môi đang mấp máy của cô ấy, hoàn toàn không hiểu nổi những lời kia có nghĩa là gì.
Cảm xúc trong tôi bắt đầu trở nên hỗn loạn, tay run đến mức không thể kìm lại.
“Không thể nào! Chị nói bậy! Chính tai tôi nghe người ta báo! Bố mẹ tôi c.h.ế.t thật rồi! Họ c.h.ế.t vì muốn đến tổ chức sinh nhật cho tôi!”
Tôi giật phắt lấy tờ giấy chứng t.ử, ngón tay siết c.h.ặ.t đến mức suýt làm rách cả giấy.
“Chị nhìn đi! Có dấu mộc! Có tên bệnh viện! Có cả ngày tháng rõ ràng!”
Bốn năm trước, khi tôi mới vào đại học được vài ngày, bệnh viện gọi điện báo tin.
Bố mẹ tôi gặp t.a.i n.ạ.n trên đường đến trường thăm tôi, cả hai đều không qua khỏi.
Hôm đó là sinh nhật tôi.
Trong điện thoại tôi vẫn còn lưu tin nhắn cuối cùng mẹ gửi:
“Bé con, bất ngờ đang trên đường tới nhé! Bánh kem và quà sắp đến rồi!”
Từ lúc mẹ báo mình m.a.n.g t.h.a.i đứa thứ hai vào năm tôi học lớp mười hai, tôi luôn cảm thấy áp lực và sợ hãi về tương lai.
Đến mức cả kỳ nghỉ hè và lúc nhập học, tôi cũng không nói chuyện t.ử tế với họ.
Vì chuyện đó, tôi hối hận đến tận xương tủy.
Trong giấc mơ không biết bao nhiêu lần quay về năm lớp mười hai, tôi đều ôm lấy mẹ khóc, nói với mẹ rằng thật ra tôi rất vui khi có thêm một đứa em trai để bầu bạn.
Sự hối hận dành cho mẹ, và nỗi day dứt với em trai, đã giày vò tôi suốt bốn năm.
Cũng chính những điều đó chống đỡ tôi bước qua từng ngày.
Vậy mà bây giờ, lại có người nói với tôi—
Bố mẹ tôi có thể… chưa từng c.h.ế.t.
2
Nhân sự có vẻ bất lực:
“Bạn Lâm, tôi hiểu tâm trạng của bạn.”
“Nhưng hệ thống thì không thể sai. Số hiệu của giấy chứng t.ử này và dấu mộc của đơn vị cấp có một số điểm khác biệt nhỏ so với mẫu lưu trữ của chúng tôi.”
“Làm giả giấy tờ là hành vi phạm pháp. Tôi khuyên bạn nên tự đến công an xác minh lại.”
“Bạn cũng có thể thử tra tình trạng bảo hiểm xã hội, hoặc hỏi thẳng bệnh viện ghi trên giấy chứng t.ử xem sao.”
Phía sau vẫn còn người xếp hàng nộp hồ sơ, tôi bị nhân viên “lịch sự mời” rời khỏi hàng.
Tôi lập tức dùng điện thoại đăng nhập vào cổng tra cứu bảo hiểm xã hội, nhập tên và số chứng minh nhân dân của bố mẹ.
Kết quả hiện ra rõ ràng:
“Lâm Kiến Quốc: Tình trạng BHXH – Bình thường. Đang đóng.”
“Vương Lệ Quyên: Tình trạng BHXH – Bình thường. Đang đóng.”
Người “đã c.h.ế.t” sao có thể vẫn đang đóng bảo hiểm xã hội?
Tôi choáng váng, trước mắt toàn hoa tuyết, vội dựa vào tường mới không ngã xuống.
Tôi vẫn chưa chịu từ bỏ, tiếp tục tra cứu thông tin hủy hộ khẩu.
Kết quả vẫn là:
“Không có ghi nhận.”
Những bằng chứng sắt đá từ cơ quan nhà nước như chiếc b.úa nặng nề giáng mạnh xuống đầu tôi, khiến tôi suýt nữa không cầm nổi điện thoại.
Một bạn cùng lớp thấy tôi sắp ngã liền vội vàng đỡ lấy.
Cô cố vấn học tập cũng vừa đi ngang qua, nhanh ch.óng móc trong túi ra một viên kẹo, bóc vỏ rồi nhét vào miệng tôi.
“Lâm Hiểu, lại hạ đường huyết nữa à?”
Nghĩ đến cảnh tôi vừa bế con vừa đi học suốt mấy năm qua, cô thở dài:
“Ăn uống t.ử tế vào, em không được gục đâu đấy.”
Tôi hiểu ẩn ý trong lời cô.
Trước đây vì tiết kiệm tiền mua sữa cho em, tôi từng nhịn đói cả ngày chỉ ăn một bữa, cuối cùng ngất luôn trong lớp.
Cô đã giúp tôi xin học bổng, còn nhắc tôi rằng nếu tôi ngã xuống, em trai sẽ thành trẻ mồ côi thật sự.
Từ đó tôi mới bắt đầu ăn uống đàng hoàng, không dám đổ bệnh, càng không dám gục ngã.
