Bói Quẻ Online: Cô Vợ Đại Lão Của Tổng Tài Bệnh Kiều. - 1

Cập nhật lúc: 10/04/2026 14:00

CHƯƠNG 1: QUỐC SƯ TRỞ LẠI

Trong căn phòng trọ chưa đầy mười mét vuông ở khu ổ chuột ngoại thành, không khí đặc quánh mùi ẩm mốc và rỉ sắt của m.á.u. Trên chiếc giường đơn cũ kỹ trải tấm ga đã sờn rách, một cô gái đang nằm bất động. Gương mặt cô trắng bệch không một giọt m.á.u, đôi môi khô khốc nứt nẻ, và trên cổ tay trái, một vết cắt sâu hoắm vẫn đang rỉ ra những giọt m.á.u cuối cùng, nhuộm đỏ cả một mảng nệm.

Thình thịch.

Trái tim vốn đã ngừng đập đột nhiên co thắt mạnh mẽ. Một luồng khí lạnh lẽo từ hư không tràn vào, len lỏi qua từng thớ thịt, mạch m.á.u, cưỡng ép cơ thể đã c.h.ế.t này phải hồi sinh.

"Khụ... khụ khụ!"

Khương Ninh đột ngột bật dậy, hơi thở dồn dập như người vừa từ dưới nước trồi lên. Cô ôm lấy n.g.ự.c, cảm giác đau đớn xé tâm can khiến cô phải gập người lại. Ký ức... một lượng lớn ký ức không thuộc về mình đang ùa về như thác lũ, cuồng bạo va đập vào linh hồn.

Đại Quốc sư của vạn dân, người đứng trên đỉnh cao của Huyền học nghìn năm về trước, đứng trước bục cao của hoàng cung chỉ tay hóa giải thiên tai... chính là tôi.

Và Khương Ninh, cô gái tội nghiệp của thế kỷ 21, bị cha mẹ nuôi ghẻ lạnh, bị người đời khinh khi, uất ức đến mức phải c.ắ.t c.ổ tay tự sát... cũng chính là tôi lúc này.

"Đau thật đấy..." Khương Ninh thầm thì, giọng nói khàn đặc vì mất m.á.u.

Cô đưa mắt nhìn xuống cổ tay trái. Vết cắt dài khoảng ba phân, sâu đến tận xương, m.á.u đã bắt đầu đông lại thành những mảng đen kịt đáng sợ. Đau đớn truyền đến đại não từng cơn, nhắc nhở cô rằng đây không phải là ảo giác. Cô nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận luồng linh lực yếu ớt đang chảy trong cơ thể mới này.

"Linh căn mục nát, kinh mạch tắc nghẽn, lại còn tổn thọ mệnh..." Khương Ninh nhếch môi cười nhạt, một nụ cười mang theo sự kiêu ngạo của một bậc chí tôn. "Nhưng có sao đâu, mạng của Khương Ninh tôi, Diêm Vương còn không dám thu, huống chi là cái xác thối này."

Cô gượng dậy, đôi chân run rẩy bước xuống sàn nhà lạnh lẽo. Căn phòng trọ này rách nát đến mức chỉ có thể dùng từ "chuồng lợn" để mô tả. Góc tường bị thấm nước vôi vữa bong tróc từng mảng lớn, trần nhà đen kịt vết khói, và chiếc cửa sổ duy nhất bị chắn bởi một tấm bìa carton rách rưới. Trên bàn gỗ mục nát là một bát mì ăn liền đã trương phình, bên cạnh là một xấp biên lai tiền điện nước quá hạn.

Khương Ninh nhìn chằm chằm vào bát mì, cảm nhận được cái dạ dày đang co thắt vì đói.

"Thảm hại đến mức này sao?"

Cô bước đến trước tấm gương ố vàng treo trên cửa phòng vệ sinh. Trong gương là một cô gái khoảng hai mươi tuổi, mái tóc đen dài bù xù xơ xác do lâu ngày không được chăm sóc. Nhưng khi Khương Ninh mở mắt ra hoàn toàn, trong đôi mắt ấy không còn là vẻ nhu nhược, tuyệt vọng của trước kia.

Bên dưới hàng mi dài, đôi đồng t.ử bỗng chốc chuyển sang màu bạc lạnh lẽo, rực rỡ và sâu thẳm như chứa cả một ngân hà huyền bí. Màu bạc ấy đối lập hoàn toàn với mái tóc đen nhánh, tạo nên một vẻ đẹp ma mị, thoát tục đến rợn người.

Cô đưa tay chạm vào mặt mình, cảm nhận sự lạnh lẽo của làn da qua lớp tóc đen xõa tung.

"Khương Ninh, từ nay về sau, không ai có thể bắt nạt mày nữa."

Cô quay lại giường, xếp bằng ngồi xuống dù cơ thể vẫn còn lảo đảo. Cô cần cầm m.á.u trước. Với tu vi hiện tại, tôi không thể dùng phép hồi phục ngay lập tức, nhưng thuật cầm m.á.u cơ bản của Huyền môn thì vẫn còn nhớ rõ.

Khương Ninh nhắm mắt, ngón tay trỏ và ngón giữa tay phải khép lại tạo thành kiếm chỉ, sau đó điểm mạnh vào ba huyệt đạo quanh vết thương trên cổ tay trái.

"Khí huyết quy nguyên, linh linh tại tâm. Ngưng!"

Cô quát nhẹ một tiếng. Một luồng khí mỏng manh đến mức mắt thường khó thấy tập trung lại đầu ngón tay cô. Ngay lập tức, vết thương đang rỉ m.á.u bỗng nhiên khép miệng lại một cách thần kỳ. Cơn đau tê tái vơi đi phân nửa, thay vào đó là một cảm giác ngứa ngáy do da thịt đang bắt đầu kết vảy.

Làm xong việc này, Khương Ninh thở hắt ra một hơi, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.

"Cơ thể này... yếu hơn cả người phàm bình thường. Chỉ một thuật cầm m.á.u đơn giản đã vắt kiệt chút linh khí ít ỏi vừa tụ lại được."

Cô dựa lưng vào tường, bắt đầu sắp xếp lại những mảnh ký ức vụn vỡ. Cô nhớ ra rồi, nguyên chủ vốn là tiểu thư của một gia đình giàu có, nhưng vì bị kẻ xấu hãm hại, bị cho là "mệnh khắc cha mẹ" nên bị vứt bỏ từ nhỏ. Lớn lên trong nghèo khó, lại bị người bạn thân nhất lừa gạt tiền bạc, bị tên người yêu cũ đốn mạt sỉ nhục trước mặt bao nhiêu người. Đỉnh điểm là đêm qua, khi nhận được thông báo bị đuổi việc và chủ nhà đòi tiền nhà, Khương Ninh này đã chọn cách tiêu cực nhất.

"Mệnh khắc cha mẹ?" Khương Ninh bật cười thành tiếng, giọng cười lạnh lẽo vang vọng trong căn phòng nhỏ. "Đó là vì cha mẹ cô mệnh quá mỏng, không gánh nổi hồng phúc của Đại Quốc sư, chứ không phải do cô khắc họ."

Tiếng bụng reo vang cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Khương Ninh nhìn cái bát mì trên bàn lần nữa. Dù linh hồn là Quốc sư, nhưng cái xác này là người phàm, không ăn sẽ c.h.ế.t.

Cô đi đến bàn, cầm cái thìa nhựa lên, nhìn bát mì đã nguội ngắt và trương phình. Cô hít một hơi thật sâu, ăn một miếng nhỏ. Vị hóa chất và bột mì rẻ tiền tràn ngập khoang miệng.

"Quá tệ..." Khương Ninh nhíu mày, nhưng vẫn ép mình nuốt xuống. "Kiếp trước tôi dùng bữa bằng linh trà nghìn năm, yến tiệc cung đình, kiếp này lại phải ăn thứ cám này sao?"

Ăn được nửa bát, cô đặt thìa xuống, không thể nuốt thêm được nữa. Cô cần tiền. Trong Huyền môn, tiền không phải là tất cả, nhưng trong thế giới này, không có tiền thì ngay cả việc tụ khí cũng trở nên khó khăn. Cô liếc nhìn chiếc điện thoại thông minh cũ kỹ, màn hình bị nứt một đường chéo lớn đang nằm trên giường.

Đó là công cụ kiếm sống duy nhất của nguyên chủ trước đây – làm nhân viên trả lời tin nhắn bán hàng online thuê với lương ba cọc ba đồng.

Khương Ninh cầm điện thoại lên, mở máy. Hàng chục tin nhắn đòi nợ, tin nhắn sỉ nhục từ người yêu cũ hiện lên trên màn hình.

“Khương Ninh, cô c.h.ế.t ở đâu rồi? Tiền tháng này không trả tôi báo cảnh sát đấy!” – Chủ nhà.

“Đồ con rùa rụt cổ, cô nghĩ trốn là xong sao? Trả lại 10 triệu đây!” – Bạn thân "cũ".

Khương Ninh bình thản lướt qua tất cả. Ánh mắt cô dừng lại ở một ứng dụng có biểu tượng máy quay phim: Livestream.

Trong ký ức của nguyên chủ, đây là nơi người ta có thể ngồi trước ống kính và nhận quà từ người xem. Có người hát, có người nhảy, có người lại... làm trò hề.

"Livestream bói toán sao?" Khương Ninh gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ mục. "Nghề cũ của tôi, xem ra ở thời đại này vẫn còn đất diễn."

Cô đứng dậy, nhìn lại vết thương trên cổ tay đã khô miệng. Cô lục lọi trong ngăn kéo rách nát, tìm được một cuộn băng gạc ố vàng, quấn sơ qua vết thương để che đi dấu vết tự sát. Sau đó, cô đi vào nhà vệ sinh, dùng nước lạnh tạt lên mặt để xua đi vẻ mệt mỏi.

Căn phòng vệ sinh chỉ rộng khoảng hai mét vuông, bồn cầu bị ố vàng, vòi nước rỉ sét kêu "tí tách" từng nhịp. Khương Ninh nhìn vào vòi nước, bỗng nhiên nheo mắt lại.

"Thủy khí tụ oán, hướng Bắc hành hỏa... Hèn gì nguyên chủ lại nghèo đến mức này. Phong thủy căn phòng này chính là 'Tuyệt Mệnh Trận'. Kẻ nào thiết kế khu nhà này, không phải kẻ mù thì cũng là kẻ cực ác."

Cô quay trở ra, cầm một chiếc b.út lông đã cùn của nguyên chủ, chấm vào chút mực tàu khô khốc còn sót lại trên đĩa. Cô vẽ một đường vòng cung đơn giản lên tấm bìa carton rách ở cửa sổ, sau đó gõ nhẹ ba cái.

"Định hướng, trấn sát. Khai!"

Một làn gió nhẹ không biết từ đâu thổi qua căn phòng, xua đi mùi ẩm mốc khó chịu. Khí trường trong phòng bỗng chốc trở nên ổn định hơn hẳn. Khương Ninh gật đầu hài lòng, dù chỉ là tiểu xảo phong thủy nhưng cũng đủ để cô không bị ám khí làm hại thêm.

Cô quay lại bàn, đặt điện thoại lên một chồng sách cũ để cố định góc quay. Cô không chuẩn bị đèn flash, không trang điểm, cứ thế để gương mặt trắng bệch và mái tóc đen dài rối tự nhiên xuất hiện trước ống kính.

Khương Ninh bấm vào nút "Bắt đầu Livestream".

Màn hình hiện lên dòng chữ: Đang kết nối...

Lúc này là mười giờ đêm. Trên nền tảng livestream lớn nhất lúc bấy giờ, hàng ngàn phòng trực tuyến đang hoạt động. Một phòng livestream mới mở, không tiêu đề, không ảnh đại diện hấp dẫn, vốn dĩ sẽ chẳng có ai thèm ngó ngàng tới.

Nhưng Khương Ninh không vội. Cô ngồi thẳng lưng, khí chất uy nghiêm của một vị Quốc sư tỏa ra từ trong cốt tủy, khiến cô dù đang mặc bộ đồ ngủ sờn rách vẫn toát lên vẻ thần bí khó cưỡng.

Cô nhìn thẳng vào ống kính, đôi mắt bạc rực sáng trong bóng tối của căn phòng trọ.

"Quốc sư livestream, một quẻ đổi mạng. Có ai muốn xem không?"

Cô thầm thì, giọng nói trầm thấp nhưng có sức xuyên thấu kỳ lạ. Căn phòng trọ rách nát này, vết thương trên cổ tay này, tất cả chỉ là khởi đầu. Khương Ninh biết, bánh xe vận mệnh của mình đã bắt đầu quay trở lại, và lần này, tôi sẽ khiến cả thế giới này phải quỳ dưới chân mình.

Trong bóng tối, chiếc điện thoại bắt đầu có những người xem đầu tiên nhảy vào. 1 người... 5 người... 12 người...

Cuộc đời của Đại Quốc sư ở thế kỷ 21, chính thức bắt đầu từ căn phòng rách nát này.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Bói Quẻ Online: Cô Vợ Đại Lão Của Tổng Tài Bệnh Kiều. - Chương 1: 1 | MonkeyD