Bói Quẻ Online: Cô Vợ Đại Lão Của Tổng Tài Bệnh Kiều. - 11

Cập nhật lúc: 10/04/2026 14:02

CHƯƠNG 11: CẢI TỬ HOÀN SINH

Sáng sớm hôm sau, căn phòng trọ ngoại ô vốn dĩ luôn chìm trong bầu không khí u ám, nay bỗng có chút sinh khí khác lạ. Khương Ninh thức dậy, việc đầu tiên cô làm không phải là kiểm tra những tin nhắn c.h.ử.i bới hay nợ nần trên điện thoại, mà là nhìn vào con số dư trong tài khoản Thiên Nga Livestream.

Hơn 150 triệu (tệ).

Con số này đối với một vị Quốc sư từng nắm giữ kho tàng của cả một vương triều thì chẳng thấm tháp vào đâu, nhưng đối với cái xác phàm đang suy kiệt này, nó chính là thần d.ư.ợ.c cải mệnh. Khương Ninh cử động những ngón tay gầy guộc, cảm nhận vết sẹo trên cổ tay đã khép miệng hoàn toàn, chỉ còn lại một đường lằn nhạt màu. Công đức từ vụ cứu đứa trẻ và vạch trần đôi gian phu dâm phụ đêm qua đã giúp cô giữ lại được hơi tàn, nhưng để thực sự bước đi trên con đường tu vi, cô cần nhiều hơn thế.

Việc đầu tiên cần làm là giải quyết những mớ hỗn độn của nguyên chủ.

Khương Ninh cầm chiếc điện thoại nát màn hình, ngón tay thanh mảnh lướt trên ứng dụng ngân hàng, dứt khoát chuyển đi 50 triệu.

"Ting."

Chỉ vài giây sau, chuông điện thoại vang lên dồn dập. Là bà chủ nhà trọ — người mà chiều qua còn đứng trước cửa phòng cô sỉ nhục, dọa sẽ ném đồ đạc của cô ra đường nếu không trả đủ tiền phòng và tiền điện nước quá hạn.

"Alo? Khương Ninh đó hả?" Giọng bà chủ nhà vang lên, từ chua ngoa bỗng chốc trở nên đon đả đến lạ kỳ. "Cô vừa chuyển khoản sao? Tôi nhận được 50 triệu rồi, cô chuyển dư nhiều quá! Tiền nhà tháng này với tiền nợ cũ cộng lại mới có chưa đầy mười triệu mà?"

Khương Ninh dựa lưng vào vách tường bong tróc, ánh mắt bạc nhàn nhạt nhìn ra cửa sổ:

"Số còn dư coi như tôi trả trước tiền thuê ba tháng tới. Và nhớ kỹ, từ nay về sau khi chưa có sự cho phép của tôi, bà không được tự ý bước chân vào căn phòng này. Nếu không, vận khí của bà bị ảnh hưởng, đừng có tới tìm tôi."

Bà chủ nhà ở đầu dây bên kia rùng mình một cái. Bà ta cảm thấy giọng nói của Khương Ninh hôm nay không còn vẻ nhu nhược, yếu ớt như mọi khi, mà mang theo một luồng áp lực vô hình khiến bà ta không dám phản kháng.

"Vâng... vâng, tôi biết rồi. Cô cứ tự nhiên nhé, cần gì cứ gọi tôi!"

Tắt máy, Khương Ninh khẽ thở ra một hơi. Nhân quả tiền bạc của nguyên chủ với nơi này coi như tạm thời được cắt đứt một nửa. Cô đứng dậy, khoác lên mình chiếc áo khoác cũ sờn màu đen, đội chiếc mũ lưỡi trai thấp xuống để che đi gương mặt quá mức nổi bật, rồi bước ra khỏi khu ổ chuột.

Địa điểm cô đến đầu tiên là một tiệm t.h.u.ố.c Bắc lâu đời nằm sâu trong một con phố cổ. Khác với những tiệm t.h.u.ố.c hiện đại sáng loáng, nơi này nồng nặc mùi của thảo mộc, quế chi và nhân sâm.

Lão chủ tiệm đang lim dim ngủ gật sau quầy gỗ lim, thấy bóng người bước vào liền uể oải mở mắt:

"Mua t.h.u.ố.c theo đơn hay bốc t.h.u.ố.c bổ?"

Khương Ninh không nói gì, cô cầm lấy tờ giấy và chiếc b.út lông đặt trên quầy, nhanh nhẹn viết xuống mười mấy loại d.ư.ợ.c liệu: Xuyên khung, Đương quy, Linh chi vân nam, Tuyết liên... Toàn là những loại t.h.u.ố.c có tính ôn bổ cực mạnh, nhưng liều lượng lại được cô điều chỉnh theo một tỷ lệ kỳ quái.

Lão chủ tiệm cầm tờ giấy lên, đôi mắt nheo lại, vẻ mặt từ lười biếng chuyển sang kinh ngạc:

"Cô bé, cô bốc t.h.u.ố.c cho ai? Đơn t.h.u.ố.c này... nhìn thì có vẻ là đại bổ, nhưng nếu người thường uống vào không chịu nổi d.ư.ợ.c tính đâu. Cô là người trong nghề?"

Khương Ninh bình thản chỉnh lại chiếc mũ, đôi mắt bạc lấp lóe dưới vành mũ:

"Ông cứ bốc đúng loại, đúng tuổi thọ của d.ư.ợ.c liệu là được. Tiền bạc không thành vấn đề."

Khi lão chủ tiệm nhìn thấy xấp tiền mặt Khương Ninh đặt lên bàn, lão không thắc mắc thêm nữa. Lão bắt đầu trèo lên những chiếc thang gỗ, mở từng ngăn kéo nhỏ, tỉ mỉ cân đo. Khương Ninh đứng đó, nhìn những vị t.h.u.ố.c quý được gói ghém cẩn thận trong giấy báo cũ. Cô biết, đây chính là "nhiên liệu" để cô tẩy tủy phạt cốt, gột rửa những tạp chất trong cơ thể này.

Sau khi rời tiệm t.h.u.ố.c, Khương Ninh ghé vào một cửa hàng văn phòng phẩm lớn. Cô đi lướt qua những gian hàng sặc sỡ, ánh mắt dừng lại trước một kệ trưng bày những bộ bài Tây cao cấp.

Khương Ninh vươn tay, cầm lên một bộ bài có vỏ ngoài bằng lụa đen, hoa văn mạ vàng tinh xảo. Cô rút một quân bài ra, cảm nhận độ dày và độ trơn của nó trên đầu ngón tay.

"Dùng thứ này để 'làm màu' trên livestream chắc là đủ rồi." Cô thầm nghĩ.

Thực tế, với một vị Đại Quốc sư như cô, việc bói toán vốn dĩ dựa vào khí cơ và nhân quả, chẳng cần đến đạo cụ. Nhưng ở thời đại này, nếu cô cứ ngồi không mà phán, người ta sẽ gọi cô là kẻ l.ừ.a đ.ả.o hoặc ma quỷ. Cô cần một thứ gì đó để che mắt thiên hạ, để họ tin rằng cô đang "tính toán" dựa trên một quy luật nào đó mà họ có thể hiểu được. Bài Tây, với những con số và biểu tượng của nó, là một vỏ bọc hoàn hảo cho nhãn thuật của cô.

Trở về căn phòng trọ, Khương Ninh bắt đầu công việc quan trọng nhất. Cô bắc một nồi nước nhỏ lên chiếc bếp gas du lịch, thả những vị t.h.u.ố.c quý vào theo thứ tự. Mùi t.h.u.ố.c đắng nồng bắt đầu lan tỏa, hòa quyện với không khí trong phòng.

Cô ngồi xếp bằng trên giường, mái tóc đen dài xõa tung. Khương Ninh bắt đầu rót bát t.h.u.ố.c đầu tiên. Nước t.h.u.ố.c đen đặc, nóng hổi, mang theo linh khí mỏng manh của thảo d.ư.ợ.c núi cao. Cô uống cạn một hơi, cảm giác nóng cháy từ cổ họng lan xuống dạ dày, rồi từ đó tỏa đi khắp các kinh mạch.

"Ưm..."

Khương Ninh rên nhẹ một tiếng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Cơ thể cô run lên bần bật khi d.ư.ợ.c lực bắt đầu va chạm với những chỗ tắc nghẽn trong kinh mạch. Đây là quá trình phá nát rồi xây lại, đau đớn như bị hàng nghìn mũi kim châm cùng lúc.

Đôi mắt bạc của cô rực sáng rạng rỡ giữa bóng tối ban ngày của căn phòng. Cô c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến bật m.á.u, ép bản thân không được ngất đi. Luồng linh khí từ công đức đêm qua bắt đầu hòa quyện với d.ư.ợ.c lực, biến thành một dòng chảy màu vàng nhạt, chậm rãi vá lại những tổn thương trong nội tạng.

Khoảng hai tiếng sau, Khương Ninh mới từ từ mở mắt ra. Lớp áo phông trên người cô đã ướt đẫm, một lớp dịch nhầy màu đen xám, bốc mùi hôi hám tiết ra từ lỗ chân lông — đó chính là những tạp chất tích tụ bao năm của nguyên chủ.

Cô đứng dậy, cảm thấy bước chân mình nhẹ bẫng, hơi thở không còn nặng nề như trước. Làn da trắng bệch đã bắt đầu có chút hồng hào, sức sống tràn trề trong huyết quản.

"Cuối cùng cũng coi như là một người khỏe mạnh bình thường."

Khương Ninh đi tắm rửa sạch sẽ, thay một bộ đồ đơn giản nhưng tinh tươm. Cô ngồi lại vào bàn, cầm bộ bài Tây mới mua lên. Những quân bài trong tay cô chuyển động linh hoạt như những cánh bướm, phát ra tiếng "xoành xoạch" vui tai. Cô xòe bài ra, một nụ cười nhạt hiện trên môi.

"Đạo cụ đã có, cơ thể đã ổn." Cô nhìn vào chiếc điện thoại. "Đêm nay, trò chơi thực sự mới bắt đầu. Những kẻ nợ tôi, hãy chuẩn bị sính lễ cho thật tốt."

Căn phòng trọ vẫn cũ nát, nhưng khí trường xung quanh Khương Ninh lúc này đã hoàn toàn khác biệt. Cô không còn là một cô gái nghèo khổ chờ c.h.ế.t, mà là một thợ săn đang kiên nhẫn mài sắc vuốt nhọn của mình. Những quân bài vàng rực trên bàn như đang chờ đợi để lật mở những bí mật đen tối nhất của thế giới này dưới sự dẫn dắt của đôi mắt bạc đầy quyền năng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Bói Quẻ Online: Cô Vợ Đại Lão Của Tổng Tài Bệnh Kiều. - Chương 11: 11 | MonkeyD