Bói Quẻ Online: Cô Vợ Đại Lão Của Tổng Tài Bệnh Kiều. - 113

Cập nhật lúc: 22/04/2026 13:18

CHƯƠNG 113: SỰ TRỪNG PHẠT TRONG THƯ PHÒNG

Sau khi bóng dáng của bác sĩ Tần Minh khuất hẳn sau cánh cửa đại sảnh, bầu không khí tại biệt thự Kỷ gia không hề dịu bớt mà trái lại, nó cô đặc lại như một khối t.h.u.ố.c s.ú.n.g chỉ chờ một mồi lửa nhỏ để bùng nổ. Sự im lặng kéo dài giữa Kỷ Lăng Trần và Khương Ninh mang theo một sức ép khủng khiếp. Những người hầu trong nhà vội vã cúi đầu lủi nhanh vào các góc khuất, ngay cả những vệ sĩ dày dạn kinh nghiệm nhất cũng phải nín thở, không dám phát ra bất cứ tiếng động nào vì sợ sẽ trở thành mục tiêu cho cơn thịnh nộ của vị sếp tổng.

Kỷ Lăng Trần không đưa cô về phòng nghỉ ngay lập tức. Hắn đẩy xe lăn, bàn tay siết c.h.ặ.t lấy cổ tay mảnh mai của cô, kéo thẳng vào thư phòng riêng — một không gian rộng lớn, tĩnh mịch, nơi chứa đựng hàng ngàn cuốn cổ tịch và cũng là nơi hắn thường đưa ra những quyết định sinh sát trên thương trường.

"Rầm!"

Cánh cửa gỗ mun nặng nề đóng sầm lại, ngăn cách hoàn toàn thế giới bên ngoài. Trong không gian chỉ còn lại mùi trầm hương thoang thoảng hòa quyện với mùi da thuộc của những gáy sách cổ. Kỷ Lăng Trần lúc này không ngồi yên trên xe lăn nữa. Cơn giận và luồng dương khí cuộn trào trong huyết quản dường như đã mang lại cho đôi chân hắn một sức mạnh phi thường trong ngắn hạn.

Hắn đứng phắt dậy, bước chân vững chãi đến mức đáng sợ. Hắn nắm lấy vai Khương Ninh và ép mạnh cô vào giá sách cao v.út chạm trần. Những cuốn sách gáy da va chạm vào nhau tạo nên những tiếng sột soạt khô khốc, vang vọng trong căn phòng yên tĩnh. Khương Ninh bị giam giữa l.ồ.ng n.g.ự.c rộng lớn của hắn và đống cổ tịch lạnh lẽo. Mùi hương gỗ đàn hương từ cơ thể Kỷ Lăng Trần bao vây lấy cô, nồng đậm, nóng rực và đầy tính chiếm hữu.

"Khương Ninh, cô giỏi lắm." – Giọng hắn khàn đặc, từng chữ phát ra như nghiền nát tâm trí người nghe. "Cô coi lời nói của tôi là gió thoảng bên tai sao? Cô dám dùng ánh mắt đó để nhìn hắn? Cô dám cười với hắn ngay trước mặt tôi sao?"

Khương Ninh ngước đôi mắt bạc nhìn hắn. Dù đang bị áp chế, dù đôi vai bị siết c.h.ặ.t đến đau nhức, thần thái của cô vẫn không hề nao núng. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đang vằn lên những tia m.á.u của người đàn ông trước mặt:

"Bác sĩ Tần Minh là người lịch sự, tôi đáp lại bằng sự lịch sự tối thiểu. Đó là lễ nghi cơ bản giữa con người với con người. Kỷ Lăng Trần, anh đang quá vô lý và độc đoán rồi."

"Vô lý? Độc đoán?" – Kỷ Lăng Trần cười lạnh, ánh mắt hắn rực cháy như muốn thiêu rụi cô. "Ở Kỷ gia này, lời của tôi chính là chân lý. Cô là người của tôi, là Quốc sư mà tôi dùng cả sinh mạng để bảo vệ. Sự lịch sự của cô chỉ được phép dành cho tôi. Còn đối với những kẻ có ý đồ khác, dù chỉ là một nụ cười xã giao, tôi cũng không cho phép!"

Không để cô kịp phản kháng bằng bất cứ bùa chú hay lời lẽ nào, Kỷ Lăng Trần cúi thấp đầu, hung hăng chiếm lấy đôi môi mọng của cô. Đây không phải là một nụ hôn dịu dàng che chở, mà là một sự xâm lăng thực sự.

Hắn c.ắ.n nhẹ vào môi dưới của cô, ép cô phải hé mở để hắn tràn vào, mạnh mẽ và cuồng nhiệt. Khương Ninh khẽ rên rỉ trong cổ họng, bàn tay cô vô thức bấu c.h.ặ.t vào vạt áo sơ mi của hắn, làm nó nhăn nhúm lại dưới sức ép của cảm xúc đang bùng nổ.

Luồng dương khí dồi dào từ cơ thể Kỷ Lăng Trần như một cơn sóng thần tràn vào khoang miệng cô, quấn quýt lấy đầu lưỡi, khiến linh lực Chí Âm trong người cô bỗng chốc trở nên hỗn loạn rồi tan chảy. Hắn hôn một cách điên cuồng, tay luồn vào mái tóc bạc dài mượt mà, ép cô phải ngửa đầu đón nhận toàn bộ sự phẫn nộ và khao khát này.

Mỗi lần Khương Ninh định dùng chút sức lực cuối cùng để đẩy hắn ra, Kỷ Lăng Trần lại càng siết c.h.ặ.t eo cô hơn, như muốn khảm cô vào tận xương tủy mình. Sự va chạm giữa hai cơ thể nóng rực và cái lạnh của giá sách phía sau tạo nên một sự tương phản đầy kích thích. Hơi thở của cả hai hòa quyện vào nhau, dồn dập, nóng hổi và đầy tính nguyên thủy trong không gian kín mít của thư phòng.

Hắn tách môi cô ra, nụ hôn càng lúc càng trở nên mãnh liệt hơn. Khương Ninh cảm thấy đại não mình như đông cứng, mọi chú ngữ hay trận pháp mà cô dày công tu luyện bỗng chốc trở nên vô nghĩa trước sự cuồng bạo của người đàn ông này. Cô chỉ còn nghe thấy tiếng tim đập thình thịch của hắn hòa cùng nhịp tim đang loạn nhịp của chính mình.

Phía bên ngoài cánh cửa thư phòng bằng gỗ mun, Tiểu Tào đang áp tai vào lớp gỗ dày, mặt mày biến sắc. Cậu ta vốn định bật livestream để "hóng biến" cho khán giả, nhưng ngay khi nghe thấy tiếng rầm của cánh cửa và sự im lặng đáng sợ sau đó, cậu ta biết lần này sếp tổng đã thực sự nổi điên.

"Xong rồi, xong rồi... Lần này sếp 'ăn thịt' đại tỷ thật rồi." – Tiểu Tào thầm thì, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. Cậu ta vừa lo lắng cho đại tỷ, vừa lo cho cái tiền thưởng tháng này của mình.

Linh Nhi ngồi vắt vẻo trên vai cậu ta, đôi mắt to tròn lấp lánh nhìn xuyên qua khe cửa bằng linh lực: "Anh Tào, Linh Nhi thấy khí tức của hai người họ đang xoắn lấy nhau kìa! Màu đỏ rực của anh Lăng Trần đang bao trùm lấy màu bạc thanh khiết của đại tỷ. Nhìn... nhìn giống như họ đang đ.á.n.h nhau, nhưng mà lại rất hòa hợp à nha!"

Tiểu Tào tặc lưỡi, kéo tiểu quỷ ra xa một chút: "Nít ranh thì biết gì. Đó gọi là 'truyền khí' cấp độ tối cao đấy. Phen này bác sĩ Tần Minh kia có dùng t.h.u.ố.c tiên cũng không chen chân vào nổi nữa đâu. Sếp tôi một khi đã đ.á.n.h dấu chủ quyền thì đến quỷ thần cũng phải né sang một bên."

Cậu ta lén lút đưa điện thoại lên, chỉ dám bật một dòng trạng thái ngắn gọn trên trang cá nhân: "Thư phòng biệt thự Kỷ gia hiện tại đang là vùng cấm bay. Nhiệt độ bên trong ước tính ngang ngửa núi lửa phun trào. Mọi người tự hiểu nhé!"

Dù Tiểu Tào không trực tiếp phát sóng cảnh trong phòng, nhưng hệ thống camera an ninh của hành lang đã bắt trọn khoảnh khắc Kỷ Lăng Trần đứng dậy khỏi xe lăn một cách hiên ngang và kéo Khương Ninh vào phòng. Những hình ảnh mờ ảo này ngay lập tức bị các "Hacker Pro" rò rỉ lên diễn đàn.

[Hủ Nữ]: "Mẹ ơi! Kỷ tổng đứng dậy rồi! Ngài ấy đi bộ được rồi! Ngài ấy đè đại tỷ vào tường kìa! Nhìn cái bóng qua khe cửa, nồng cháy quá!"

[Gà Công Nghiệp]: "Trời đất ơi! Một nụ hôn trừng phạt đúng nghĩa đen! Nhìn tay ngài Kỷ siết eo đại tỷ kìa, tôi cam đoan sườn xám muốn đứt cúc luôn rồi!"

[Thánh Soi]: "Các bạn có thấy luồng khói trắng bốc lên không? Đó là biểu hiện của việc linh lực giao thoa cực mạnh. Kỷ tổng ghen đúng là chất xúc tác mạnh nhất!"

[Hacker Pro]: "Nhiệt độ trong thư phòng đang tăng vọt. Cực Dương gặp Chí Âm trong trạng thái kích động sẽ tạo ra một vùng năng lượng khổng lồ. Sếp tổng đúng là quái vật về thể chất!"

[Fan Cứng]: "Ủng hộ Kỷ tổng! Phải thế này thì bác sĩ Tần Minh mới biết đường mà lui. Đại tỷ là của Kỷ gia!"

Sau một hồi lâu chiếm đoạt, Kỷ Lăng Trần mới từ từ rời khỏi đôi môi đã hơi sưng và mọng nước của cô. Hắn không lùi lại, vẫn giữ nguyên tư thế áp sát, hơi thở dồn dập phả lên làn da trắng ngần của cô. Đôi mắt bạc của Khương Ninh lúc này không còn vẻ lạnh lùng băng giá thường thấy, mà phủ một tầng sương khói mờ ảo, đầy sự bối rối và xao động.

"Nhớ kỹ cảm giác này." – Kỷ Lăng Trần thì thầm, giọng nói khàn đặc và đầy vẻ đe dọa nhưng cũng ẩn chứa một sự van nài thầm kín. "Mỗi lần cô cười với kẻ khác, tôi sẽ dùng cách này để nhắc nhở cô... nhắc nhở rằng toàn bộ con người cô, linh hồn cô, đều đã bị tôi đ.á.n.h dấu."

Khương Ninh nhìn vào đôi mắt chứa đầy sự điên cuồng và cả sự sợ hãi đ.á.n.h mất của hắn. Cô không đẩy hắn ra nữa, cũng không dùng linh lực để trừng phạt sự vô lễ này. Cô nhận ra rằng, đằng sau lớp vỏ bọc độc đoán đó là một trái tim đang run rẩy vì lo âu, một người đàn ông đã mười năm sống trong bóng tối và giờ đây đang bám lấy cô như ánh sáng duy nhất.

Cánh tay của Kỷ Lăng Trần vẫn giữ c.h.ặ.t lấy eo cô, đầu hắn gục vào hõm cổ cô, tham lam hít hà mùi hương thanh khiết. Khương Ninh khẽ đưa đôi bàn tay lạnh lẽo lên, vuốt nhẹ gò má cương nghị của hắn, giọng nói dịu đi: "Anh... đúng là đồ ngang ngược không ai bằng."

Trong thư phòng yên tĩnh, chỉ còn nghe tiếng kim đồng hồ tích tắc và nhịp thở của hai người hòa quyện. Sợi dây khế ước giữa họ giờ đây không chỉ là m.á.u thịt, mà đã được thắt c.h.ặ.t hơn bởi một nụ hôn mang đậm hương vị của sự chiếm hữu hào môn. Mọi dối trá, mọi âm mưu của Kỷ Lăng Thiên dường như đã lùi xa, nhường chỗ cho một thực tại nồng nàn và chân thực nhất.

Bình luận sau chương:

Gà Công Nghiệp: "Đọc xong chương này mà tim tôi đập loạn xạ! Cảnh trong thư phòng miêu tả đỉnh quá, cảm giác được sức nóng của Kỷ tổng luôn!"

Hủ Nữ: "Cái c.ắ.n môi và sự giằng co giữa giá sách... Đây chính là cực phẩm ngôn tình linh dị hiện đại!"

Tiểu Tào (Admin): "Tôi vừa bị sếp lườm một cái cháy cả tóc vì đứng nghe lén, nhưng mà nhìn đại tỷ đỏ mặt thế kia, tôi tình nguyện bị trừ lương cả năm!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Bói Quẻ Online: Cô Vợ Đại Lão Của Tổng Tài Bệnh Kiều. - Chương 113: 113 | MonkeyD