Bói Quẻ Online: Cô Vợ Đại Lão Của Tổng Tài Bệnh Kiều. - 140

Cập nhật lúc: 29/04/2026 02:01

CHƯƠNG 140: BẢN LĨNH TRỢ LÝ VÀ TIẾNG CHỬI CỦA TỔ TIÊN

Căn biệt thự Kỷ gia sau đêm biến cố "di ảnh rỉ m.á.u" vẫn còn bao phủ bởi một bầu không khí u ám. Mùi m.á.u đen hôi thối đã được Khương Ninh dùng trầm hương cao cấp hóa giải, nhưng cái lạnh lẽo thấu xương từ căn hầm số 44 vẫn lở vởn đâu đó nơi đại sảnh. Khương Ninh vừa trở về từ đảo Lâm Thủy đã lập tức lao vào phòng bào chế. Cô cần luyện một loại linh dịch đặc biệt để thanh tẩy hoàn toàn uế khí còn sót lại.

Trên bàn gỗ đàn hương là một bình ngọc bích chứa thứ chất lỏng màu xanh lục nhạt, tỏa ra mùi thơm của thảo mộc cổ xưa và sương sớm. Đây là "Nước Gọi Hồn" — một loại d.ư.ợ.c liệu cực phẩm dùng để kết nối với thần thức của những người đã khuất, nhằm tìm ra chân tướng sự việc trong căn hầm.

"Tiểu Tào, bưng cái này vào phòng sách cho tôi." Khương Ninh dặn dò, giọng cô hơi khàn. Cô khẽ đưa tay tựa vào thành bàn, cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c lại một cơn nhói buốt.

Mỗi bước đi, mỗi lần vận khí để áp chế tà thuật của Kỷ Lăng Thiên, cô lại thấy linh lực trong đan điền vơi đi như cát chảy qua kẽ tay. Đáng sợ hơn, mỗi khi cô đứng gần Kỷ Lăng Trần để che chở cho anh, mệnh cách Cực Dương của anh lại vô tình như một thỏi nam châm khổng lồ, điên cuồng hút lấy tu vi của cô để duy trì sự sống cho chính anh. Khương Ninh nhìn bàn tay hơi run rẩy của mình, thầm nhủ phải giữ kín chuyện này, nhất là khi đại nạn đang cận kề.

Tiểu Tào, sau một đêm kinh hoàng ở căn hầm, lúc này đang trong tình trạng vừa đói vừa khát, thần hồn nát thần tính. Nghe tiếng gọi của đại tỷ, cậu lật đật chạy vào.

"Dạ dạ, có ngay đại tỷ!"

Trong lúc lúng túng vì vừa đi vừa kiểm tra lượng người xem trên livestream, Tiểu Tào thấy cái bình ngọc bích trên bàn. Nghĩ đó là trà linh chi mà Khương Ninh pha cho sếp tổng để hồi phục sức khỏe, cộng thêm cái họng đang khô cháy như sa mạc, cậu chẳng suy nghĩ gì thêm, nhấc bình lên làm một ngụm lớn.

"Ực... khà! Vị hơi đắng nhưng hậu vị... ôi thôi xong!"

Mắt Tiểu Tào bỗng trợn ngược lên. Một luồng khí lạnh chạy dọc từ thực quản xuống dạ dày, rồi từ đó nổ tung thành hàng ngàn tia sáng trắng xóa trong đại não. Cả thế giới trước mắt cậu bỗng chốc thay đổi. Căn phòng khách lộng lẫy biến mất, thay vào đó là một hàng dài những vị bão lão mặc cổ phục, râu tóc bạc phơ, đang đứng chống gậy nhìn cậu với vẻ mặt nghiêm nghị.

Đó chính là linh hồn tổ tiên nhà họ Kỷ đang trú ngụ trong các kỷ vật. Và nhờ tác dụng của "Nước Gọi Hồn", Tiểu Tào bỗng chốc trở thành "người phát ngôn" của cả dòng họ.

Kỷ Lăng Trần từ phòng làm việc bước ra, gương mặt vẫn lạnh lùng sát khí. Anh định hỏi Khương Ninh về tình hình căn hầm, nhưng vừa nhìn thấy Tiểu Tào, anh bỗng khựng lại.

Tiểu Tào lúc này đứng thẳng lưng, tay chắp sau m.ô.n.g, một chân vắt chéo, gương mặt hiện lên một vẻ uy nghiêm cổ quái mà Kỷ Lăng Trần chưa từng thấy trong suốt mười năm qua.

"Kỷ Lăng Trần! Đứng lại đó cho ta!" Tiểu Tào thét lên, giọng nói bỗng trở nên trầm đục, mang theo âm hưởng của người già.

Kỷ Lăng Trần nhíu mày: "Cậu uống nhầm t.h.u.ố.c à? Cút ra chỗ khác."

"Láo xược!" Tiểu Tào đập tay lên bàn cái "rầm", chỉ thẳng vào mặt vị tổng tài bá đạo. "Ta là vị tổ tiên đời thứ 4 của nhà họ Kỷ đây! Ngươi nhìn lại ngươi xem! Đường đường là chủ tịch một tập đoàn, mà tối ngày chỉ biết ôm ấp nữ nhi, để kẻ gian lẻn vào hầm đào bới di ảnh của ta! Ngươi có biết chữ 'Hiếu' viết thế nào không?"

Kỷ Lăng Trần sững sờ. Anh định ra tay xách cổ gã trợ lý này ném ra ngoài, nhưng mỗi lời Tiểu Tào thốt ra lại đi kèm với những chi tiết bí mật trong gia phả mà chỉ chủ nhân Kỷ gia mới biết.

Suốt 2 tiếng đồng hồ sau đó, biệt thự Kỷ gia chứng kiến một cảnh tượng vô tiền khoáng hậu. Tiểu Tào — dưới tác động của d.ư.ợ.c liệu — đã thay mặt mười mấy đời tổ tiên đứng giảng giải đạo đức cho Kỷ Lăng Trần. Từ việc Kỷ Lăng Trần lúc 5 tuổi lén đi câu cá bỏ học, đến việc anh mải mê yêu đương mà quên cúng giỗ, tất cả đều bị Tiểu Tào "bới" ra sạch sành sanh với giọng điệu vô cùng thống thiết.

"Ngươi nhìn Khương Ninh xem! Cô ấy hy sinh vì ngươi bao nhiêu, mà ngươi cứ như cái hố không đáy, hút cạn sinh khí của người ta! Ngươi có còn là đàn ông không hả Lăng Trần?"

Khương Ninh đứng tựa cửa, dù mệt mỏi nhưng cũng phải phì cười trước cảnh tượng này. Cô nhận ra linh lực của mình đang yếu đi, nhưng nhìn Kỷ Lăng Trần bị trợ lý "giảng đạo" đến mức mặt mũi tối sầm lại, cô bỗng thấy tâm trạng nhẹ nhõm hơn đôi chút.

Chiếc máy quay mà Tiểu Tào lỡ tay bật lên vẫn đang hoạt động. Khán giả livestream nổ tung khung chat vì màn tấu hài cực hạn này:

[Thánh Soi]: "Trời ơi! Tiểu Tào uống nhầm nước gọi hồn rồi! Nhìn cái mặt Kỷ tổng kìa, cứng đờ như tượng đá luôn. Lần đầu thấy có người dám mắng sếp tổng suốt 2 tiếng!"

[Gà Công Nghiệp]: "Tiểu Tào ơi ông đỉnh thật sự! Dám nhắc lại chuyện Kỷ tổng trốn học đi câu cá năm 5 tuổi. Phen này ông không bị đuổi việc thì tôi đi đầu xuống đất!"

[Hacker Pro]: "Mọi người có thấy luồng khí trắng quanh Tiểu Tào không? Đó là thần thức tổ tiên thật đấy! Khương tỷ luyện t.h.u.ố.c đỉnh quá, uống nhầm cái là thành giáo sư đạo đức ngay!"

[Linh Nhi (Acc ảo)]: "Ha ha ha! Anh Tào ngầu quá! Chửi tiếp đi anh, c.h.ử.i cho anh Lăng Trần bớt bá đạo lại!"

[Fan Cứng]: "Đoạn Tiểu Tào mắng Kỷ tổng 'hút sinh khí' của đại tỷ nghe mà thấm. Có phải đại tỷ đang thực sự gặp vấn đề sức khỏe không?"

Linh Nhi ngồi trên đèn chùm, tay cầm túi bỏng ngô xem kịch hay. Cô bé cười đến mức đôi cánh nhỏ run lẩy bẩy: "Anh Tào ơi là anh Tào, uống cái gì không uống lại uống 'Nước Gọi Hồn'. Thuốc đó đại tỷ dùng m.á.u tim để luyện, linh tính cực mạnh, anh bị tổ tiên nhập là đúng rồi!"

Kỷ Lăng Trần lúc này đã đạt đến giới hạn chịu đựng. Gương mặt anh chuyển từ xám sang đỏ, rồi từ đỏ sang tím. Anh nhìn gã trợ lý đang sùi bọt mép nhưng vẫn cố mắng câu cuối: "Ngươi... ngươi phải đối xử tốt với vợ... khò..."

Tác dụng của t.h.u.ố.c hết đột ngột. Tiểu Tào rùng mình một cái, ánh mắt trở lại vẻ khúm núm thường ngày. Cậu nhìn thấy Kỷ Lăng Trần đang đứng trước mặt, tay cầm chiếc chổi lông gà lấy từ tay quản gia, sát khí lan tỏa cả tòa nhà.

"Sếp... em... em vừa nói gì ạ?" Tiểu Tào lắp bắp.

"Cậu nói tôi không biết chữ Hiếu? Cậu nói tôi trốn học đi câu cá?" Kỷ Lăng Trần nghiến răng, từng chữ phát ra như sấm sét. "Tiểu Tào, hôm nay nếu tôi không đ.á.n.h cậu ra bã, tôi không mang họ Kỷ!"

"ÁAAAAA! SẾP ƠI EM SAI RỒI! LÀ TỔ TIÊN NÓI CHỨ KHÔNG PHẢI EM!"

Tiểu Tào vắt chân lên cổ chạy thoát thân. Kỷ Lăng Trần xách chổi đuổi theo sau, vòng quanh sân biệt thự, qua hồ bơi, vào hầm xe. Tiếng kêu cứu thất thanh của Tiểu Tào hòa cùng tiếng quát tháo của Kỷ tổng tạo nên một khung cảnh náo nhiệt xua tan vẻ u ám của buổi sáng.

Khương Ninh đứng trên ban công, nhìn bóng dáng hai người họ dưới sân. Cô khẽ ho một tiếng, một vệt m.á.u nhỏ dính vào chiếc khăn tay trắng. Cô nhanh ch.óng giấu nó đi, đôi mắt bạc nhìn về phía Tháp Kỷ Thị ở đằng xa.

Sự tấu hài của Tiểu Tào chỉ là một nốt nhạc vui ngắn ngủi. Cô biết, linh lực của mình đang cạn kiệt nhanh hơn bao giờ hết. Mỗi giây mỗi phút Kỷ Lăng Trần mạnh mẽ lên nhờ sự cộng hưởng mệnh cách, chính là lúc cô tiến gần hơn đến giới hạn hy sinh của mình.

"Lăng Trần... ít nhất hãy để tôi bảo vệ sự bình yên này của anh thêm một chút nữa."

Bình minh dần lên, hứa hẹn một ngày đầy sóng gió đang chờ đợi ở căn phòng số 44.

Bình luận sau chương:

Gà Công Nghiệp: "Chương này cười đau cả bụng! Kỷ tổng cầm chổi đuổi trợ lý... hình tượng tổng tài bá đạo sụp đổ hoàn toàn rồi!"

Hủ Nữ: "Tiểu Tào mắng đúng lắm, Kỷ tổng phải thương đại tỷ nhiều hơn nhé! Lo cho sức khỏe của tỷ quá."

Tiểu Tào (Admin): "Mọi người ơi, tôi đang trốn dưới gầm xe đây! Sếp vẫn đang cầm chổi đứng ngoài kia, cứu tôi với!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.