Bói Quẻ Online: Cô Vợ Đại Lão Của Tổng Tài Bệnh Kiều. - 17
Cập nhật lúc: 10/04/2026 14:03
CHƯƠNG 17: ĐẠO SĨ GIẢ DANH
Phòng livestream Thiên Nga của Khương Ninh lúc này giống như một thánh địa linh thiêng giữa lòng thành phố nhộn nhịp. Sau vụ "ví tiền bùa chú" của thiếu gia nhà họ Trần, số lượng người xem không những không giảm mà còn tăng lên con số kỷ lục 180.000 người. Bình luận trôi nhanh đến mức mắt thường không thể theo kịp, nhưng Khương Ninh vẫn ngồi đó, tĩnh lặng như một mặt hồ không gợn sóng.
Mái tóc đen dài của cô xõa tung, che bớt đi khuôn mặt gầy gò nhưng thanh tú. Đôi mắt bạc sâu thẳm thỉnh thoảng lại lóe lên những tia sáng kỳ dị khi cô lướt nhìn qua những dòng nhân quả mỏng manh đang đan xen trên màn hình. Cô thong thả cầm lấy bộ bài Tây mạ vàng, tráo bài một cách chậm rãi, tiếng "loạt xoạt" khô khốc vang lên đầy nhịp điệu.
"Quẻ thứ hai." Khương Ninh nhạt nhẽo cất lời, thanh âm thanh lãnh xuyên thấu tâm can.
Ngay lập tức, một yêu cầu kết nối video hiện lên. Người kết nối là một bà lão tóc bạc trắng, gương mặt đầy những nếp nhăn khắc khổ và lo âu. Bà lão đang ngồi trong một căn nhà cấp bốn cũ kỹ, phía sau là một bàn thờ đầy khói hương nghi ngút.
"Đại sư... xin cô hãy giúp tôi nhìn xem. Tôi... tôi có bị lừa không?" Bà lão run rẩy nói, giọng nói nghẹn ngào như sắp khóc. "Con trai tôi bị t.a.i n.ạ.n nằm liệt giường cả năm nay. Có một vị đạo sĩ danh tiếng nói rằng nhà tôi bị phạm vào 'Thiên Trảm Sát', phải dùng 100 triệu để thỉnh một pho tượng Trấn Trạch Kim Long mới giữ được mạng cho nó. Tôi đã vay mượn khắp nơi, dốc hết tiền dưỡng già để đưa cho ông ấy..."
Vừa nói, bà lão vừa quay camera sang bên cạnh. Ở đó, một gã đàn ông mặc đạo bào lộng lẫy, râu dài trắng muốt, tay cầm phất trần đang ngồi bế quan trên một chiếc bồ đoàn. Gương mặt gã tỏ vẻ đạo mạo, thoát tục, nhưng đôi mắt hẹp dài thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía chiếc điện thoại của bà lão với vẻ dò xét.
Khương Ninh nhìn vào màn hình, đôi mắt bạc bỗng chốc rực sáng một cách dị thường. Cô không nhìn vào pho tượng "Kim Long" lòe loẹt trên bàn, mà nhìn thẳng vào luồng khí tức xung quanh gã đạo sĩ kia. Đó không phải là tiên phong đạo cốt, mà là một màu đen đục ngầu của sự tham lam và lừa lọc.
"Trấn Trạch Kim Long?" Khương Ninh nhếch môi, nụ cười mang theo sự sắc sảo đến cực điểm. "Bà lão, 100 triệu đó của bà không phải để mua mạng cho con trai, mà là để mua thêm một lớp mạ vàng cho sự dối trá của kẻ đang ngồi cạnh bà đấy."
Cả phòng livestream nổ tung bình luận: [Vãi! Đạo sĩ này là hàng giả sao?] [Nhìn ông ta đạo mạo thế kia mà, râu dài tới n.g.ự.c cơ mà!] [Đại sư ra tay rồi, hóng vả mặt kẻ l.ừ.a đ.ả.o người già!]
Gã đạo sĩ nghe thấy giọng của Khương Ninh qua loa thoại, bỗng nhiên mở bừng mắt. Gã đứng dậy, phất mạnh chiếc phất trần, giọng nói vang lên đầy vẻ uy nghiêm giả tạo:
"Hỗn xược! Kẻ tiểu bối phương nào dám ở đây nói lời càn rỡ? Ta là Thanh Vân Đạo Sĩ, tu hành ba mươi năm trên núi Trường Minh, lần này xuống núi là vì thấy bà lão này thành tâm nên mới ra tay cứu giúp. Ngươi là kẻ nào mà dám can thiệp vào pháp sự của ta?"
Khương Ninh chống cằm, mái tóc đen dài rủ xuống bàn, cô thản nhiên rút ra quân bài Già Cơ (Q Cơ) và đặt lên bàn.
"Núi Trường Minh? Tôi chỉ biết ở ngoại ô thành phố A có một khu chợ đồ cũ chuyên bán đạo cụ sân khấu. Thanh Vân đạo sĩ, anh có muốn tôi nói cho mọi người biết cái bộ râu dài ba mươi năm của anh thực chất được dán bằng loại keo gì không? Hay là chúng ta nói về việc anh vừa mới ra tù ba tháng trước vì tội l.ừ.a đ.ả.o chiếm đoạt tài sản?"
Gã đạo sĩ biến sắc, nhưng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh, gầm lên:
"Ngậm miệng! Ngươi dám bôi nhọ thanh danh của ta? Bà lão, đừng tin lời con nhóc này, cô ta là ma quỷ ám nhập, muốn phá hỏng lễ trấn trạch để quỷ hồn vào bắt con trai bà đấy!"
Bà lão hoảng sợ, nhìn hết gã đạo sĩ lại nhìn vào điện thoại: "Đại sư... tôi... tôi phải làm sao đây?"
"Bà lão, bà có thấy pho tượng Kim Long đó không?" Khương Ninh trầm giọng chỉ đạo, đôi mắt bạc rực rỡ ghim c.h.ặ.t vào gã đạo sĩ qua màn hình. "Bà hãy lấy một bát nước lạnh, pha thêm một chút muối, rồi hắt thẳng vào bộ râu đạo mạo của vị 'cao nhân' này đi. Nếu ông ta thực sự tu hành ba mươi năm, chút nước muối đó làm sao khiến ông ta lay chuyển được?"
"Ngươi... ngươi dám!" Gã đạo sĩ run rẩy, lùi lại một bước.
Dưới sự thôi thúc của Khương Ninh và hàng vạn khán giả đang cổ vũ trong khung chat, bà lão bỗng dưng nảy sinh một lòng can đảm lạ kỳ. Bà bưng bát nước cúng trên bàn thờ, dứt khoát hắt mạnh vào mặt gã đạo sĩ.
"Xoạt!"
Nước muối thấm vào lớp râu trắng muốt. Chỉ vài giây sau, dưới tác động của nước muối, lớp keo dán rẻ tiền bắt đầu bong ra. Một nửa bộ râu dài của gã đạo sĩ lủng lẳng rồi rơi rụng xuống đất, để lộ ra gương mặt thật sự của một gã đàn ông khoảng chừng bốn mươi tuổi, mặt mũi đầy vẻ gian manh và sợ hãi.
"Râu... râu của ông ta rơi rồi!" Bà lão hét lên, tay run bần bật.
Phòng livestream cười nghiêng ngả: [Ha ha ha! Đạo sĩ râu giả! Keo dán không chịu được nước muối!] [Đại sư bóc phốt thâm thúy quá, đúng là bậc thầy hóa học!] [Lừa đảo cả tiền của bà lão nghèo, đồ súc vật!]
Gã đạo sĩ, lúc này đã lộ mặt thật, điên tiết vứt phất trần xuống đất. Gã lao về phía bà lão, định cướp lấy chiếc điện thoại:
"Con mụ già này! Dám làm hỏng việc của tao! Đưa tiền đây!"
"Dừng lại."
Khương Ninh quát lớn một tiếng qua loa thoại. Thanh âm thanh lãnh của cô mang theo một luồng linh lực trấn áp thực sự, khiến gã đạo sĩ bỗng nhiên cảm thấy đôi chân mình nặng như đeo chì, không thể bước thêm một bước nào. Đôi mắt bạc của Khương Ninh rực sáng rạng rỡ qua màn hình nứt vỡ:
"Anh Tào — hay tôi nên gọi anh là Tào Đại Đức? Anh tưởng anh trốn sau lớp đạo bào này là thoát được quả báo sao? Anh nhìn xuống gầm bàn nơi anh vừa ngồi đi. Có thấy cái bóng đỏ đang quấn lấy chân anh không?"
Gã đạo sĩ theo bản năng cúi xuống nhìn. Dù gã không thấy gì bằng mắt thường, nhưng một luồng khí lạnh lẽo thấu xương bỗng nhiên từ dưới sàn nhà bốc lên, khóa c.h.ặ.t lấy mắt cá chân gã. Gã sợ hãi hét lên, ngã ngồi xuống đất.
"Bà lão, tiền của bà đang nằm trong ngăn bí mật của chiếc tráp gỗ màu đen mà ông ta mang theo." Khương Ninh chỉ dẫn từ xa. "Lấy lại tiền của bà, rồi báo cảnh sát ngay lập tức. Anh Tào, nợ cũ nợ mới của anh, đêm nay sẽ được tính đủ một lần."
Bà lão nhanh ch.óng mở tráp, quả nhiên thấy 100 triệu tiền mặt vẫn còn nằm nguyên trong đó. Bà ôm lấy tiền, khóc nấc lên vì vui sướng.
Gã đạo sĩ lúc này đã hoàn toàn suy sụp, gã quỳ rụp xuống sàn nhà, lạy lục van xin:
"Đại sư! Tôi sai rồi! Tôi trả tiền, tôi không dám nữa! Xin cô đừng dùng tà thuật bắt tôi!"
Khương Ninh lạnh lùng nhìn gã qua màn hình, đôi đồng t.ử màu bạc dần thu lại sắc sáng, trở về màu đen tĩnh lặng nhưng đầy áp lực:
"Tà thuật? Tôi không cần dùng tà thuật với hạng người như anh. Công lý sẽ tự tìm đến cửa. Bà lão, hãy dập tắt nén hương kia đi, đó là loại hương gây mê khiến bà đầu óc mụ mị đấy."
Bà lão nghe theo, dập tắt nén hương. Chỉ vài phút sau, tiếng còi xe cảnh sát đã vang lên ngoài ngõ nhỏ. Có lẽ một khán giả nào đó trong phòng livestream đã nhanh tay báo án ngay khi thấy bộ râu giả rơi xuống.
Khương Ninh nhìn cảnh tượng gã đạo sĩ bị dẫn đi trong sự nhục nhã, gương mặt cô vẫn không một chút gợn sóng. Cô cảm nhận được một luồng công đức tinh thuần khác lại chảy vào kinh mạch, xoa dịu đi sự mệt mỏi của một ngày dài.
"Quẻ thứ hai xong." Khương Ninh nhàn nhạt nói với ống kính, tay cô vươn ra cầm quân bài bài trên bàn. "Thế gian này, kẻ mang mặt người còn đáng sợ hơn quỷ dữ. Muốn tìm cao nhân, trước hết hãy nhìn vào tâm mình."
Phòng livestream nổ tung quà tặng. Một bà lão nghèo đã giữ lại được số tiền cứu mạng con trai, sự kiện này đã đưa uy tín của Khương Ninh lên một tầm cao mới, không chỉ là bói toán, mà là một vị thần công lý thực sự giữa đời thường.
"Còn một quẻ cuối cùng." Khương Ninh nói, đôi mắt bạc rực sáng đầy quyền năng. "Ai là người có duyên?"
