Bói Quẻ Online: Cô Vợ Đại Lão Của Tổng Tài Bệnh Kiều. - 170
Cập nhật lúc: 08/05/2026 04:00
CHƯƠNG 170: KHO BÁU TỬ THẦN VÀ CÚ NÉM "NGHÌN VÀNG"
Đêm hội Thiên Nga đã kết thúc trong một đống đổ nát của danh vọng và những tiếng còi xe cảnh sát hú vang x.é to.ạc không gian. Hiện trường sảnh sau của trung tâm hội nghị giờ đây vắng lặng, chỉ còn lại những vệt dịch nhầy xám xịt từ gương mặt tan chảy của Bạch Liên để lại trên nền đất. Đội pháp y và lực lượng phong tỏa đã đưa "đống thịt thối" ấy đi, trả lại một không gian tối tăm, u ám và nồng nặc mùi hôi hám của tà thuật đã tan rã.
Tiểu Tào, sau khi hoàn thành nhiệm vụ livestream "cận cảnh sự sụp đổ", đang lúi cúi thu dọn dây cáp và chân máy. Khương Ninh và Kỷ Lăng Trần đã lên xe rời đi trước để chuẩn bị cho trận chiến tại Tháp Kỷ Thị, để lại gã trợ lý cần mẫn một mình đối diện với bóng đêm.
Đang loay hoay cuộn dây, ánh mắt của Tiểu Tào bỗng bị thu hút bởi một vật thể lấp lánh ẩn hiện dưới gầm một chiếc xe rác cũ. Cậu nheo mắt, dùng đèn pin điện thoại soi vào.
"Ơ kìa... cái gì mà sáng thế nhỉ?"
Tiểu Tào tiến lại gần, dùng một chiếc que nhỏ khều vật đó ra. Đó là một mảnh lớn của chiếc mặt nạ vàng mà Bạch Liên đã đeo — phần cánh thiên nga tinh xảo, dù đã bị nứt vỡ nhưng vẫn giữ được độ bóng bẩy của vàng ròng nguyên chất. Dưới ánh đèn pin, miếng vàng tỏa ra một hào quang "đầy mùi tiền" khiến trái tim của gã trợ lý đang bị nợ lương (theo lời sếp dọa) bỗng đập liên hồi.
"Vàng thật! Đây chắc chắn là vàng ròng 24K!" – Tiểu Tào thốt lên, mắt sáng rực như hai bóng đèn pha. Cậu cầm miếng vàng lên, cẩn thận lấy khăn giấy lau sạch lớp bụi bẩn bám bên ngoài. "Nặng tay thế này, chắc cũng phải vài lượng. Nếu đem bán cho tiệm vàng ở phố cổ, cộng với chút tiền tiết kiệm, mình có thể đổi ngay con máy ảnh Mirrorless đời mới nhất, ống kính khẩu độ lớn, chụp đại tỷ thì chỉ có nước 'nét căng'!"
Cậu áp miếng vàng vào má, hít hà mùi của sự giàu sang, thậm chí còn định thử... c.ắ.n một cái để kiểm tra độ thật giả của kim loại quý.
"Anh Tào ơi... anh đang cầm cái gì mà trông phê thế?"
Giọng nói lảnh lót của Linh Nhi vang lên ngay sát vành tai khiến Tiểu Tào giật b.ắ.n mình, suýt chút nữa thì nuốt luôn miếng vàng vào bụng. Cô bé tiểu quỷ xuất hiện từ hư không, ngồi vắt vẻo trên vai cậu, đôi mắt đỏ rực nhìn chăm chằm vào "chiến lợi phẩm" trên tay Tiểu Tào bằng vẻ mặt đầy quái dị.
"Linh Nhi! Em làm anh suýt rớt tim ra ngoài đấy!" – Tiểu Tào vuốt n.g.ự.c, tay vẫn giấu miếng vàng ra sau lưng. "Anh... anh chỉ nhặt được chút đồ đồng nát thôi, định mang về... tái chế bảo vệ môi trường."
"Đồ đồng nát?" – Linh Nhi cười khẩy, bay vòng quanh Tiểu Tào. "Em thấy nó giống một phần linh hồn của Bạch Liên hơn đấy. Anh có biết tại sao cái mặt nạ này lại dính c.h.ặ.t vào mặt bà ta không?"
Tiểu Tào nuốt nước bọt: "Thì... thì do tà thuật thôi chứ gì?"
Linh Nhi hạ thấp giọng, cố tình tạo ra một tông giọng trầm khàn, u ám: "Không đơn giản thế đâu. Để đúc nên cái mặt nạ này, thầy pháp của Huyết Liên Giáo đã dùng mỡ của x.á.c c.h.ế.t phụ nữ bị oán hận làm chất kết dính. Miếng vàng anh đang cầm ấy... thực chất nó đã hút cạn lớp dịch rữa từ da mặt của Bạch Liên lúc nãy. Nó không chỉ dính mỡ x.á.c c.h.ế.t, mà còn chứa hàng ngàn con trùng độc đang ngủ đông đấy. Đêm nay, khi anh ngủ, chúng sẽ bò từ miếng vàng sang gáy anh, rồi từ từ gặm nhấm não anh để tái tạo lại gương mặt cho bà ta..."
"ÁAAAAA! MỠ XÁC CHẾT! TRÙNG ĂN NÃO!"
Tiểu Tào hét lên một tiếng kinh thiên động địa, gương mặt đang đỏ hồng vì sướng bỗng chốc tái mét như tàu lá chuối. Không mất đến 0.1 giây suy nghĩ, cậu vung tay ném miếng vàng đi một vòng cung tuyệt đẹp, bay thẳng vào thùng xe rác đang bốc mùi thối nồng nặc phía xa.
Bõm!
Tiếng miếng vàng rơi vào đống rác thải vang lên khô khốc. Tiểu Tào điên cuồng lau tay vào quần, rồi rút chai nước sát khuẩn ra xịt lấy xịt để, mặt mày cắt không còn giọt m.á.u.
"Kinh tởm! Quá kinh tởm! Đồ ảnh, đồ máy gì tầm này nữa! Máy ảnh mới chưa thấy đâu mà thấy cá trê bò lên giường là tiêu đời rồi!" – Cậu vừa nhảy lò cò vừa gào khóc.
Linh Nhi lúc này mới không nhịn được nữa, ngã lăn ra trên không trung mà cười sặc sụa: "Ha ha ha! Anh Tào ơi là anh Tào! Anh ngốc vừa thôi! Miếng vàng đó lúc nãy đại tỷ đã thanh tẩy hết oán khí bằng Kính Chiếu Yêu rồi, nó giờ chỉ là vàng ròng bình thường thôi. Anh vừa ném mất một cái ống kính trị giá 200 triệu vào thùng rác đấy!"
Dù stream chính đã tắt, nhưng Tiểu Tào trước đó vì muốn "khoe khéo" kho báu nên đã lén mở một kênh phụ mang tên "Nhật ký trợ lý tội nghiệp". 80 triệu fan đang hóng chuyện bỗng được xem một màn hài kịch "đắt giá" nhất lịch sử livestream.
[Thánh Soi]: "Trời ơi tôi cười đến mức sặc cả mì tôm! Nhìn cái tướng ném vàng của Tiểu Tào kìa, dứt khoát hơn cả vận động viên ném đĩa Olympic!"
[Gà Công Nghiệp]: "200 triệu... bay vào thùng rác trong 1 nốt nhạc vì một lời hù dọa của Linh Nhi. Tiểu Tào đúng là thánh nhát gan của năm!"
[Hacker Pro]: "Mọi người nhìn cái mặt cậu ta kìa, lúc nhặt vàng thì mặt nở hoa, lúc nghe mỡ x.á.c c.h.ế.t thì mặt như héo úa. Linh Nhi đỉnh thật sự, lừa ông này dễ hơn lừa trẻ con!"
[Hủ Nữ]: "Linh Nhi cười duyên quá, còn Tiểu Tào thì đúng là 'kiếp nạn' của Kỷ Thị. Sếp tổng mà biết chắc chắn sẽ trừ lương cậu ta vì tội vứt rác không đúng nơi quy định!"
[Lăng (VIP)]: (Dòng bình luận hiện lên khiến Tiểu Tào c.h.ế.t đứng) - "Tiểu Tào, tôi thấy hết rồi. Tiền máy ảnh mới tự túc, còn cái khăn giấy cậu dùng lau vàng là đồ hiệu của Ninh nhi, trừ 1 tháng lương."
Tiểu Tào nhìn chằm chằm vào cái thùng rác đang bốc mùi, rồi nhìn sang Linh Nhi đang cười đắc ý. Cậu muốn lao vào bới rác để tìm lại miếng vàng, nhưng cứ nghĩ đến từ "mỡ x.á.c c.h.ế.t" là chân tay lại bủn rủn, không thể nhích nổi một bước.
"Linh Nhi... em... em ác lắm! Anh chỉ muốn có cái máy ảnh để chụp đại tỷ cho đẹp thôi mà!" – Tiểu Tào mếu máo, ngồi thụp xuống đất uất ức.
Linh Nhi bay xuống, vỗ vỗ vào đầu cậu: "Thôi mà anh Tào, đại tỷ bảo rồi, tiền tài phi nghĩa là phù du. Anh nhặt cái đó về, nhỡ đâu Bạch Liên ám thật thì đại tỷ lại phải tốn sức cứu anh. Thôi, về biệt thự đi, em cho anh mượn cái quạt của đại tỷ... cho anh ngắm 5 phút!"
Tiểu Tào lủi thủi đứng dậy, xách túi thiết bị đi về phía xe, lòng đau như cắt, nước mắt đầm đìa. Đêm nay, cậu không chỉ mất đi một giấc mơ Mirrorless, mà còn bị trừ thêm một tháng lương vì cái tội "nghịch vàng".
Tiểu Tào lái xe rời khỏi hội trường, tiếng cười của Linh Nhi vẫn còn vang vọng. Màn tấu hài ngắn ngủi này như một khoảng lặng trước cơn bão lớn.
Ở phía xa, Tháp Kỷ Thị bỗng rực lên một luồng sáng tím đậm, báo hiệu vật tế Bạch Liên đã hoàn toàn bị tà giáo hấp thụ. Sự ngây ngô của Tiểu Tào đối lập hoàn toàn với sự tàn khốc đang diễn ra tại hang ổ của Kỷ Lăng Thiên. Trò chơi nhặt vàng đã hết, giờ là lúc tất cả phải đối mặt với thực tại đẫm m.á.u đang cận kề.
Bình luận sau chương:
Gà Công Nghiệp: "Tiểu Tào đúng là thánh giải trí! Ném vàng xong còn bị sếp soi livestream trừ lương, đúng là họa vô đơn chí!"
Hủ Nữ: "Linh Nhi nghịch quá, nhưng nhờ em mà Tiểu Tào không bị ám thật. Vàng của Bạch Liên chắc chắn không sạch sẽ gì đâu."
Tiểu Tào (Admin): "Mọi người đừng cười tôi nữa! Tôi đang khóc trên đường về đây! Ai có máy ảnh cũ cho tôi xin một cái đi!"
Thánh Soi: "Để ý kĩ nhé, lúc Tiểu Tào ném miếng vàng vào thùng rác, có một cái bóng đen vừa thò tay vào nhặt lại. Là kẻ nào?
