Bói Quẻ Online: Cô Vợ Đại Lão Của Tổng Tài Bệnh Kiều. - 172
Cập nhật lúc: 08/05/2026 04:00
CHƯƠNG 172: NGÔI MIẾU HOÀNG TÀN & TIẾNG KHÓC OAN KHUẤT
Màn đêm bao phủ khu rừng thưa ngoại ô bằng một lớp sương mù dày đặc và lạnh lẽo. Giữa những tán cây khô khốc, khẳng khiu như những cánh tay quỷ vươn lên bầu trời, ngôi miếu cổ hiện ra với vẻ tiêu điều, rợn người. Đây vốn là một ngôi miếu vô danh, bị người đời bỏ hoang từ hàng chục năm nay vì những lời đồn thổi về uế khí.
Kiến trúc của ngôi miếu đã mục nát hoàn toàn. Mái ngói vỡ vụn, để lộ những khoảng trống hoác nhìn lên bầu trời đen kịt. Bên trong sảnh chính, bức tượng Phật vốn uy nghiêm nay đã bị mất đầu, thân tượng phủ đầy rêu xanh và mạng nhện giăng kín như những tấm lưới bủa vây linh hồn. Gió từ cánh rừng rít qua những khe cửa gỗ mục, tạo nên những âm thanh lúc trầm lúc bổng, nghe như tiếng gào thét u uất của hàng nghìn oan hồn đang bị giam cầm dưới nền gạch lạnh lẽo.
Bạch Liên ngã quỵ xuống giữa sảnh miếu, hơi thở dồn dập, đứt quãng. Gương mặt ả lúc này không khác gì một tấm sáp bị nung chảy, nhầy nhụa và đáng sợ. Trong cơn hoảng loạn tột độ, ả cố gắng gom những mẩu giấy vụn từ túi xách và đống lá khô rải rác xung quanh để nhóm một đống lửa nhỏ. Ánh lửa leo lét, lập lòe hắt lên bức tường loang lổ, tạo thành những cái bóng vặn vẹo như đang nhảy múa quanh ả.
Tại biệt thự Kỷ gia, Khương Ninh đang ngồi tĩnh tại trên chiếc ghế bành bằng gỗ mun. Trước mặt cô không phải là máy tính hay thiết bị công nghệ, mà là một lư hương đồng cổ tỏa khói nghi ngút. Tiểu Tào đang điều chỉnh camera livestream, lấy nét trực diện vào đôi mắt bạc đầy quyền năng của cô.
Khương Ninh rút từ trong ống tay áo ra một nén nhang màu tím thẫm — "Minh Thần Nhang". Cô khẽ b.úng ngón tay, nén nhang tự bùng cháy, tỏa ra một mùi hương thanh khiết nhưng lạnh thấu xương.
"Thiên địa hữu linh, hương dẫn đường về. Tìm kẻ tội đồ, hiện rõ chân thân!"
Khương Ninh thầm chú, đôi tay bắt quyết nhịp nhàng. Ngay lập tức, làn khói nhang trên màn hình livestream không tản ra theo gió mà cuộn lại, xoay tròn rồi dần dần hiện lên một hình ảnh mờ ảo. Qua làn khói bạc, 120 triệu khán giả đang nín thở nhìn thấy khung cảnh ngôi miếu hoang tàn và bóng dáng một người đàn bà đang co quắp bên đống lửa nhỏ. Đó chính là Bạch Liên.
Khương Ninh nhìn vào làn khói, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt nhẽo. Giọng nói của cô xuyên qua không gian, vang vọng trực tiếp vào tâm trí của Bạch Liên đang ở cách đó hàng chục cây số:
"Bạch Liên, ngươi thực sự tưởng rằng bước chân vào ngôi miếu này là có thể thoát khỏi sự truy đuổi của thế gian sao?"
Bạch Liên giật mình, ả nhìn dáo dác xung quanh, gương mặt rữa nát càng trở nên méo mó vì sợ hãi: "Ai? Ai đang nói đó? Khương Ninh... là mày phải không?"
"Ngươi nhìn cho kỹ đi." — Giọng Khương Ninh lãnh lùng như sương muối. "Ngôi miếu này không thờ thần, cũng chẳng thờ Phật. Đây là nơi thờ những oán linh bị ngươi dùng làm vật tế cho thuật Họa Bì trong suốt mười năm qua. Máu của họ tưới lên nhan sắc của ngươi, linh hồn của họ bị ngươi giẫm đạp dưới gót giày. Đêm nay, chính là lúc họ tìm về để 'đòi lại' lớp da mà ngươi đang mang."
Trên màn hình của Tiểu Tào, những bình luận hiện lên nhanh đến mức máy chủ liên tục báo lỗi quá tải. Sự thật về ngôi miếu và tà thuật của Bạch Liên khiến hàng triệu người sởn gai ốc.
Mê Huyền Học: "Má ơi! Tôi vừa tra bản đồ cổ, đây là Miếu Oan Hồn ở ngoại khu phía Đông! Nhìn mấy đôi mắt kìa! Run hết cả người rồi Khương tỷ ơi, cứu mạng!"
Đại Gia Chân Đất: (Gửi tặng 20 TÊN LỬA) - "Tặng tên lửa để tỷ tỷ thắp đèn cho sáng lên chút đi, tối quá không thấy rõ mặt Nữ 8 đang sợ hãi thế nào. Tôi muốn xem cô ta trả giá!"
Gà Công Nghiệp: "Đáng đời lắm! Hóa ra đẹp nhờ m.á.u người khác thì giờ bị người ta đòi mạng là đúng rồi. Nhìn cái mặt rữa ra kia kìa, đúng là tâm xà thì tướng quỷ!"
Lăng (VIP): (Dòng chữ vàng kim rực rỡ hiện lên đầu trang) - "Ninh nhi, cứ ở nhà, đừng đến đó. Khu vực đó âm khí quá nặng, nguy hiểm cho em. Để vệ sĩ của tôi xử lý."
Thành Viên Cứng: "Mọi người nhìn kĩ kẹt tường phía sau Bạch Liên đi... có cái gì đó đang bò ra kìa! Ôi mẹ ơi, tôi tắt máy đây, sợ quá!"
Ngay khi lời phán của Khương Ninh vừa dứt, một luồng gió lạnh thấu xương từ đâu ập tới, thổi bùng qua sảnh miếu. Đống lửa nhỏ bằng giấy vụn của Bạch Liên, vốn là hy vọng duy nhất của ả về hơi ấm và ánh sáng, bỗng nhiên bị dập tắt phụt như có một bàn tay vô hình bóp nát.
Không gian chìm vào bóng tối đặc quánh. Mùi hôi thối nồng nặc của bùn lầy và x.á.c c.h.ế.t lại bốc lên dữ dội.
"Cứu tôi... có ai không... cứu tôi với!" — Bạch Liên gào khóc, ả quờ quạng trong bóng tối, tay chạm vào lớp rêu trơn trượt trên vách tường.
Thế nhưng, từ những kẹt tường nứt nẻ, từ sau bức tượng Phật mất đầu, hàng chục, rồi hàng trăm đôi mắt đỏ rực như than hồng bắt đầu hiện lên. Chúng không chớp, chỉ nhìn chằm chằm vào Bạch Liên với một sự căm hận thấu xương tủy. Những tiếng thì thầm, tiếng khóc sụt sùi và tiếng móng tay cào vào gạch đá vang lên từ mọi phía.
"Trả lại... da cho tôi..."
"Trả lại... mạng cho tôi..."
Bạch Liên rú lên một tiếng rồi ngã khuỵu xuống. Những đôi mắt đỏ rực ấy đang nhích lại gần ả, từng chút một, giữa ngôi miếu hoang tàn đang rung chuyển theo từng cơn giận dữ của linh hồn.
Tại biệt thự, Khương Ninh khẽ phẩy quạt lông vũ, làn khói nhang tắt dần. Cô nhìn vào màn hình livestream đang tràn ngập những tiếng hét của fan, đôi mắt bạc hiện lên một sự điềm tĩnh đến đáng sợ.
"Lăng Trần, anh nói đúng. Chỗ đó bẩn lắm, em sẽ không đến." — Khương Ninh quay sang nhìn Kỷ Lăng Trần, người nãy giờ vẫn đứng sau lưng bảo hộ cô. "Nhưng em phải xem nốt màn kịch này. Vì sau khi những oan hồn kia đòi nợ xong, quân bài cuối cùng của Kỷ Lăng Thiên mới thực sự xuất hiện."
Ngôi miếu chìm trong bóng tối và tiếng thét tuyệt vọng của Bạch Liên bị nhấn chìm bởi tiếng gió gào thét của đại ngàn. Công lý của người sống có thể chậm trễ, nhưng sự báo thù của người c.h.ế.t thì không bao giờ sai hẹn.
Bình luận sau chương:
Gà Công Nghiệp: "Đoạn lửa tắt và mấy đôi mắt đỏ hiện ra đúng là đỉnh cao kinh dị! Tác giả tả thực quá, tôi phải bật hết đèn trong nhà lên đây!"
Hủ Nữ: "Kỷ tổng sủng vợ quá, 'Cứ ở nhà, đừng đến đó'. Câu nói mang đậm tính chiếm hữu và bảo vệ!"
Tiểu Tào (Admin): "Mọi người ơi, máy quay của tôi suýt hỏng vì luồng âm khí truyền qua mạng đấy. Đại tỷ đang dùng linh lực bảo vệ chúng ta đấy, cứ yên tâm mà hóng!"
Thánh Soi: "Để ý kĩ nhé, bức tượng Phật mất đầu dường như đang rỉ m.á.u từ phần cổ bị c.h.ặ.t. Đây chắc chắn là điềm báo đại hung cho Bạch Liên!"
