Bói Quẻ Online: Cô Vợ Đại Lão Của Tổng Tài Bệnh Kiều. - 178
Cập nhật lúc: 08/05/2026 04:01
CHƯƠNG 178: HƠI ẤM GIỮA TRẬN PHÁP VÀ LỜI HỨA CỦA ĐẾ VƯƠNG
Cơn mưa ngoài kia vẫn không có dấu hiệu thuyên giảm, tiếng nước đập vào mái ngói mục nát của ngôi miếu hoang tạo thành những âm thanh đục ngầu, buồn bã. Sau khi bức tường kết giới vô hình bị Khương Ninh phá bỏ, không gian bên trong ngôi miếu bỗng trở nên đặc quánh một thứ uế khí lạnh lẽo. Đội cảnh sát của Đường Yên vẫn đang chần chừ ở ngưỡng cửa, hơi thở của họ tạo thành những làn khói trắng mờ trong không khí buốt giá.
Khương Ninh đứng giữa sảnh chính, đôi mắt bạc phản chiếu hình ảnh vạn quỷ đang dần tan biến sau khi đã đòi xong món nợ m.á.u từ Bạch Liên. Dù vẻ mặt cô vẫn giữ được sự thanh lãnh thường ngày, nhưng bờ vai mảnh mai khẽ run lên vì kiệt sức. Việc duy trì livestream bằng linh lực, đồng thời thi triển lá bùa công đức để tịnh hóa một vùng đất đầy oán niệm đã tiêu tốn của cô không ít tâm sức.
Ngay khi Khương Ninh vừa khẽ lảo đảo, một bàn tay to lớn, ấm áp đã kịp thời siết c.h.ặ.t lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô. Kỷ Lăng Trần bước tới, thân hình cao lớn của anh như một ngọn núi vững chãi chắn toàn bộ luồng gió lùa từ cửa miếu. Anh không quan tâm đến đống hỗn độn đẫm m.á.u trên sàn, cũng chẳng để tâm đến những ánh mắt kinh ngạc của đội cảnh sát phía sau.
"Đừng quá gắng sức, anh lo."
Giọng nói của Kỷ Lăng Trần trầm mặc, khàn đặc nhưng chứa đựng một sức mạnh trấn an kỳ diệu. Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, không phải là cái nắm tay hờ hững, mà là sự đan xen c.h.ặ.t chẽ giữa năm ngón tay, như muốn khảm cô vào tận xương tủy của mình.
Khương Ninh ngước mắt nhìn anh. Dưới ánh đèn pin lờ mờ từ phía đội cảnh sát hắt tới, gương mặt Kỷ Lăng Trần hiện lên với những đường nét sắc sảo, cương nghị. Cô cảm nhận được một luồng dương khí cuồn cuộn từ lòng bàn tay anh truyền sang. Thứ dương khí của mệnh cách Cực Dương này giống như một dòng suối ấm áp, len lỏi qua từng mạch m.á.u, xoa dịu đi cơn đau nhức trong đan điền và xua tan cái lạnh thấu xương của âm khí đang bủa vây.
Khương Ninh mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi đầy vẻ dựa dẫm. Cô khẽ tựa đầu vào vai anh trong chốc lát, hít hà mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc trộn lẫn với hơi ẩm của mưa đêm. "Lăng Trần, có anh ở đây, dương khí thật sự rất tốt cho việc phục hồi linh lực."
Kỷ Lăng Trần khẽ nhướng mày, bàn tay còn lại đưa lên vén lọn tóc bạc hơi ướt của cô ra sau tai. Ánh mắt anh lúc này không còn sự lạnh lùng của một vị chủ tịch quyền uy, mà chỉ còn sự sủng ái và lo lắng tột cùng. "Vậy thì cứ nắm c.h.ặ.t như thế này, cho đến khi em cảm thấy đủ thì thôi."
Chiếc máy quay của Tiểu Tào lúc này vẫn đang hoạt động, dù góc quay đã được điều chỉnh ra xa hiện trường đẫm m.á.u theo lệnh của Kỷ tổng. Khán giả trực tuyến toàn cầu, vốn đang sợ hãi vì cảnh tượng kinh dị, bỗng chốc như được "sưởi ấm" bởi màn thân mật công khai của đôi tình nhân này.
[Hội Chị Em]: "Trời ơi, tôi đang xem phim kinh dị hay phim ngôn tình vậy? Câu nói 'Anh lo' của Kỷ tổng đúng là sát thương 100%! Nhìn cái nắm tay c.h.ặ.t đến mức không kẽ hở kia kìa!"
[Gà Công Nghiệp]: "Đại tỷ cười rồi kìa mọi người ơi! Chỉ có ở bên cạnh Kỷ tổng, Quốc sư nghìn năm mới lộ ra vẻ mặt tiểu nữ t.ử như vậy. Dương khí của Boss đúng là bình sạc dự phòng xịn nhất thế giới!"
[Mê Huyền Học]: "Mọi người có thấy luồng sáng vàng mờ tỏa ra xung quanh hai người họ không? Đó là sự hòa hợp giữa Cực Dương và Thuần Âm. Đứng trong vòng bảo hộ đó thì quỷ vương cũng không dám lại gần."
[Thánh Soi]: "Để ý kĩ nhé, Kỷ tổng đang lén dùng ngón cái vuốt ve mu bàn tay đại tỷ kìa. Hành động nhỏ thôi nhưng đầy sự chiếm hữu và an ủi!"
[Hacker Pro]: "Lượng người xem vừa chạm mốc 200 triệu! Một nửa đến xem phá án, một nửa đến xem 'cẩu lương'. Kỷ gia đêm nay chiếm sóng toàn cầu rồi!"
Tiểu Tào đứng cách đó không xa, một tay giữ máy quay, một tay che miệng để ngăn tiếng nấc vì xúc động (và cả vì sợ). Cậu thầm nghĩ: Boss đúng là Boss, giữa đống thịt rữa của Bạch Liên mà vẫn có thể diễn cảnh tình cảm thâm trầm thế này. Phục sát đất!
"Linh Nhi, em thấy sếp mình ngầu không?" – Tiểu Tào thào thào với cô bé tiểu quỷ đang ngồi trên vai mình.
Linh Nhi bĩu môi, nhưng đôi mắt đỏ rực cũng dịu đi phần nào: "Anh Lăng Trần chỉ giỏi làm màu. Nhưng mà phải công nhận, dương khí của anh ấy đang bảo vệ đại tỷ rất tốt. Nếu không có anh ấy, uế khí trong miếu này đã làm đại tỷ đổ bệnh rồi."
Ở phía ngưỡng cửa, Đường Yên cũng không khỏi khựng lại. Cô là một cảnh sát, vốn đã quen với những hiện trường t.h.ả.m khốc, nhưng cảnh tượng một người đàn ông quyền lực bậc nhất thành phố bất chấp dơ bẩn, nắm c.h.ặ.t t.a.y một cô gái giữa vùng t.ử địa này khiến cô cảm thấy một sự rung động kỳ lạ. Cô khẽ hắng giọng, ra lệnh cho cấp dưới: "Tất cả quay mặt đi, kiểm tra lại thiết bị phong tỏa. Đừng làm phiền họ."
Kỷ Lăng Trần kéo Khương Ninh lại gần mình hơn, hơi ấm từ l.ồ.ng n.g.ự.c anh tỏa ra khiến cô cảm thấy như đang đứng trong một căn phòng sưởi ấm áp chứ không phải ngôi miếu hoang lạnh lẽo. Anh cúi xuống, giọng nói chỉ đủ cho hai người nghe:
"Xong việc ở đây, chúng ta về nhà. Anh đã bảo dì Trương chuẩn bị canh hạt sen rồi."
Khương Ninh khẽ gật đầu, ngón tay cô siết nhẹ lấy tay anh như một lời phản hồi. "Em biết. Nhưng trước đó, chúng ta phải đưa t.h.i t.h.ể Bạch Liên ra ngoài. Nhiệm vụ của Đường Yên là thực thi pháp luật, còn nhiệm vụ của em là kết thúc nhân quả này."
Cô nhìn về phía khối thịt đẫm m.á.u đã bất động trên sàn. Nhờ ánh hào quang từ bàn tay của Kỷ Lăng Trần, những sợi tơ đen oán niệm cuối cùng cũng dần tan rã. Sự hiện diện của anh không chỉ bảo vệ cô, mà còn hỗ trợ cô hoàn thành nghi thức tịnh hóa một cách nhanh ch.óng hơn.
"Được, em cứ làm những gì cần thiết." – Kỷ Lăng Trần ánh mắt sắc lạnh nhìn về phía đống đổ nát, nhưng bàn tay vẫn nắm c.h.ặ.t không buông. "Tôi sẽ đứng đây, làm điểm tựa cho em."
Khương Ninh và Kỷ Lăng Trần đứng hiên ngang giữa ngôi miếu cổ. Ánh sáng từ chiếc máy quay của Tiểu Tào bắt trọn khoảnh khắc hai bàn tay đan vào nhau, tạo nên một biểu tượng của tình yêu và sự bảo hộ tuyệt đối giữa lòng bóng tối.
Bạch Liên đã kết thúc, nhưng luồng hắc khí tím ngắt đã bay về Tháp Kỷ Thị vẫn là một mối họa tiềm tàng. Khương Ninh cảm nhận được dương khí từ Kỷ Lăng Trần đã nạp đầy năng lượng cho mình. Cô đã sẵn sàng. Sẵn sàng cho cuộc đối đầu cuối cùng với Kỷ Lăng Thiên, không phải với tư cách một Quốc sư đơn độc, mà là một người phụ nữ có vị thần bảo hộ của riêng mình.
Bình luận sau chương:
[Gà Công Nghiệp]: "Đoạn cái nắm tay miêu tả sâu quá! Tôi cảm giác như mình cũng ngửi thấy mùi đàn hương ấm áp đó vậy."
[Hủ Nữ]: "Boss nắm tay vợ mà như nắm cả thế giới. 'Đừng quá gắng sức, anh lo' – Câu thoại của năm đây rồi!"
[Tiểu Tào (Admin)]: "Mọi người ơi, tôi đang đứng cạnh họ mà thấy áp lực tình yêu lớn quá, máy quay sắp nổ vì ngọt rồi!"
[Thánh Soi]: "Mọi người nhìn kìa, lúc đại tỷ dựa vai sếp, lá bùa trên không trung sáng rực lên. Đây chính là sức mạnh của tình yêu bổ trợ cho linh lực đó!"
