Bói Quẻ Online: Cô Vợ Đại Lão Của Tổng Tài Bệnh Kiều. - 5
Cập nhật lúc: 10/04/2026 14:01
CHƯƠNG 5: HẦM CỦI TỬ THẦN
Phòng livestream của Khương Ninh sau màn "vả mặt" thanh niên trong nhà vệ sinh đã không còn vắng lặng như trước. Con số người xem đã chạm mốc 800 và vẫn đang nhảy vọt từng giây. Những dòng bình luận nghi ngờ, c.h.ử.i bới dần bị thay thế bởi sự tò mò và cả những lời khẩn cầu. Giữa một rừng những dòng chữ trôi nhanh như thác đổ, một yêu cầu kết nối video liên tục hiện lên, kèm theo đó là hàng loạt biểu tượng khóc lóc t.h.ả.m thiết.
Người dùng có tên [Mẹ Của Bo] đã gửi tặng một "Tàu Vũ Trụ" ngay lập tức để chiếm quyền ưu tiên. Khương Ninh khẽ lướt ngón tay gầy guộc trên màn hình nứt vỡ, nhấn nút đồng ý kết nối.
Ngay lập tức, màn hình livestream bị chia đôi. Phía bên kia là gương mặt của một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi, tóc tai bù xù, mắt sưng húp vì khóc quá nhiều. Bối cảnh phía sau cô ấy là một sân gạch cũ kỹ ở một vùng quê, trời đã về khuya, ánh đèn sợi đốt vàng vọt hắt lên gương mặt đầy tuyệt vọng.
"Đại sư! Tôi lạy cô, cứu con tôi với! Bo nhà tôi... thằng bé mất tích từ chiều đến giờ, cả làng đi tìm mà không thấy!" Người phụ nữ vừa thấy Khương Ninh liền gào lên, tiếng khóc nghẹn ngào khiến hàng ngàn người xem trong phòng livestream lặng đi.
Khương Ninh không bị sự hoảng loạn của đối phương làm xao động. Cô ngồi thẳng lưng, mái tóc đen dài xõa tung trên vai tạo nên một vẻ nghiêm trang thoát tục. Đôi mắt cô bỗng chốc chuyển sang màu bạc lạnh lẽo, nhìn chằm chằm vào gương mặt người phụ nữ qua màn hình điện thoại.
"Bình tĩnh lại. Đưa tay trái của cô lên, lòng bàn tay hướng về phía ống kính." Khương Ninh ra lệnh, giọng nói thanh lãnh nhưng mang theo một quyền uy không thể chối từ.
Người mẹ tên Bo run rẩy làm theo. Khương Ninh nheo mắt, đôi đồng t.ử màu bạc rực sáng như muốn xuyên thấu qua lớp da thịt để nhìn vào đường chỉ tay và khí vận của đối phương. Trong nhãn thuật của vị Đại Quốc sư, cô thấy một sợi chỉ mệnh mỏng manh như sợi tóc, màu xám tro, đang rung lên bần bật. Sợi chỉ đó kéo dài từ lòng bàn tay người mẹ, xuyên qua không gian và cắm xuống một hướng đầy âm khí.
"Cung T.ử Tức của cô ám muội, nhưng sinh khí chưa dứt. Đứa trẻ vẫn còn sống, nhưng hơi thở đang rất yếu." Khương Ninh trầm giọng nói. "Cô đang ở sân nhà mình phải không? Cầm điện thoại lên, đi ra cổng, quay camera về phía bên trái cho tôi xem."
"Vâng, vâng! Tôi đi ngay!" Người mẹ cuống cuồng đứng dậy, vừa chạy vừa vấp ngã nhưng vẫn nắm c.h.ặ.t điện thoại.
Hàng ngàn khán giả nín thở theo dõi từng chuyển động của camera. Qua ống kính rung lắc, họ thấy một con đường làng tối tăm, chỉ có ánh đèn pin của những người dân làng đang đi tìm kiếm le lói phía xa.
"Quay sang trái. Dừng lại!" Khương Ninh chợt quát khẽ.
Camera dừng lại ở một ngôi nhà cấp bốn cũ kỹ, tường bao quanh cao quá đầu người, cổng sắt hoen rỉ đóng c.h.ặ.t. Bên trong sân nhà đó chất đầy những đống củi khô cao ngất ngưởng.
"Đây là nhà ai?" Khương Ninh hỏi.
"Đây... đây là nhà ông Tư hàng xóm. Nhưng ông ấy về quê thăm con từ sáng rồi, nhà khóa cửa không có ai cả. Mọi người đã vào sân tìm một vòng nhưng không thấy gì nên đã đi chỗ khác rồi đại sư ơi!" Người mẹ vừa khóc vừa nói, giọng nói đầy vẻ thất vọng.
Khương Ninh nhếch môi lạnh lẽo, đôi mắt bạc rực rực tỏa sáng trong bóng tối của phòng trọ: "Người phàm mắt thịt, chỉ nhìn thấy bề nổi. Cô có thấy đống củi lớn nhất ở góc tường phía Đông không? Phía dưới đống củi đó có một hầm chứa gỗ cũ từ thời chiến. Đứa bé đang ở trong đó."
Phòng livestream nổ tung: [Trời ơi, thật không vậy?] [Nhà khóa cửa thì đứa bé vào kiểu gì?] [Đại sư nói chắc chắn thế, chị kia vào xem thử đi!]
Người mẹ sững sờ: "Hầm củi? Tôi sống ở đây bao nhiêu năm, chưa từng nghe nói nhà ông Tư có hầm..."
"Cô không biết, nhưng đứa trẻ trong lúc chơi trốn tìm đã tìm thấy một kẽ hở." Khương Ninh dứt khoát ngắt lời. "Nghe cho kỹ đây, nếu cô không vào ngay trong vòng mười phút nữa, không khí dưới đó sẽ cạn sạch. Đứa bé đang bị một súc gỗ đè lên chân, không thể kêu cứu. Đi vào! Phá cổng mà vào!"
Sức mạnh trong giọng nói của Khương Ninh như truyền thêm can đảm cho người mẹ tuyệt vọng. Cô ấy hét lên gọi chồng và mấy người thanh niên gần đó.
"Đập cổng! Đập cổng nhà ông Tư! Đại sư nói Bo đang ở dưới hầm củi!"
Tiếng kim loại va đập ch.ói tai vang lên qua loa thoại. Một nhóm đàn ông cầm xà beng lao đến, chỉ sau vài cú nện mạnh, cánh cổng sắt hoen rỉ đổ sụp xuống. Họ lao vào trong sân, hướng về phía đống củi mà Khương Ninh chỉ định.
"Đại sư, đống củi này cao quá, chúng tôi không thấy hầm nào cả!" Tiếng người chồng hổn hển vang lên.
"Dưới lớp củi khô có một tấm ván gỗ mục bị phủ đầy lá chuối khô. Gạt hết ra!" Khương Ninh ra lệnh từ xa, đôi mắt bạc của cô không rời khỏi màn hình một giây nào. Cô đang dùng linh lực yếu ớt của mình để cảm ứng vị trí chính xác của sinh mệnh nhỏ bé kia.
Camera rung chuyển dữ dội. Tiếng củi gỗ bị ném loảng xoảng, tiếng thở dốc dồn dập. Đột nhiên, một tiếng kêu kinh ngạc vang lên:
"Có nắp hầm thật này! Một cái hầm chứa nhỏ xíu!"
Họ hợp sức cạy nắp hầm lên. Một luồng khí ẩm mốc, hôi hám bốc lên. Người cha cầm đèn pin soi xuống dưới cái hố sâu khoảng hai mét. Ánh đèn lướt qua lớp bụi mù mịt và dừng lại ở một góc tối.
"Bo! Con ơi!" Người mẹ gào lên xé lòng.
Dưới đáy hầm, một đứa bé khoảng năm tuổi đang nằm co quắp, gương mặt tím tái vì thiếu oxy, đôi mắt nhắm nghiền. Đúng như Khương Ninh nói, một súc gỗ lớn đã lăn xuống và chèn c.h.ặ.t lấy bắp chân nhỏ bé của thằng bé, khiến nó không thể cử động hay leo lên được.
"Còn thở! Thằng bé còn thở! Mau, đưa nó lên!"
Cả làng reo hò trong nước mắt. Người cha nhảy xuống hầm, run rẩy bế đứa con đã ngất lịm lên phía trên. Người mẹ ôm chầm lấy con, khóc không thành tiếng.
Trong phòng livestream, hàng ngàn người xem lúc này đã hoàn toàn câm nín trước sự thật kinh hoàng và thần kỳ vừa diễn ra. Con số người xem nhảy vọt lên 5000 người.
[Tôi nổi hết da gà rồi các ông ạ...] [Lạy đại sư! Ngài là thần tiên hạ thế!] [Nếu không có livestream này, chắc chắn đứa bé sẽ c.h.ế.t dưới đó mà không ai biết!]
Khương Ninh nhìn cảnh tượng gia đình đoàn tụ qua màn hình, đôi mắt bạc của cô khẽ thu lại, trở về màu đen tĩnh lặng nhưng đầy vẻ mệt mỏi. Cô nhận thấy một luồng khí vàng nhạt — công đức lực — từ hư không bắt đầu chảy vào cơ thể mình, xoa dịu đi sự kiệt quệ của kinh mạch.
"Cứu người một mạng, hơn xây tháp bảy tầng." Khương Ninh khẽ thầm thì.
Cô nhìn vào người mẹ đang bế con khóc nức nở trước ống kính: "Đưa thằng bé đi bệnh viện ngay. Chân nó bị dập xương, nếu không xử lý sớm sẽ để lại di chứng. Nhân duyên hôm nay đến đây thôi."
"Cảm ơn đại sư! Cảm ơn ngài! Ngài là ân nhân tái sinh của gia đình tôi!" Người mẹ vừa khóc vừa quỳ xuống vái lạy trước màn hình điện thoại trước khi tắt kết nối để chạy đi bệnh viện.
Khương Ninh ngồi tựa lưng vào chiếc ghế cũ, mồ hôi lạnh thấm đẫm tấm áo ngủ sờn rách. Cô mỉm cười nhạt, một nụ cười đầy sự kiêu hãnh của vị Đại Quốc sư.
"Trò chơi này... bắt đầu thú vị rồi đấy."
Số lượng quà tặng lúc này nổ tung trên màn hình như pháo hoa, che lấp cả gương mặt cô. Nhưng Khương Ninh không quan tâm đến những con số đó, cô nhắm mắt lại, bắt đầu hấp thụ luồng công đức quý báu vừa nhận được. Bóng tối trong căn phòng trọ dường như đang bị đẩy lùi bởi khí chất uy nghiêm phát ra từ cơ thể mảnh mai của người con gái tóc đen, mắt bạc ấy.
