Bốn Năm Kim Chìm, Cuối Cùng Thành Vương Phi - Chương 5

Cập nhật lúc: 04/09/2026 15:01

Đội ngũ hạ sính hơn một trăm người dừng trước cửa. Hai con nhạn mà Kiều Nhi coi như bảo bối, trong hàng sính lễ ấy chỉ xếp thứ năm.

Đi đầu là một quyển ngọc sách được gấp ngay ngắn.

Thấy ta và Kiều Nhi bước ra, một người khí thế uy nghiêm tiến lên, mở ngọc sách rồi cao giọng tuyên đọc:

“Bạch Thủy thôn có nữ Uyển Uyển, tài thêu xuất chúng. Bức bình phong được tuyển chọn, rất hợp tâm ý Trấn Nam Vương. Vương gia đã tấu xin, Lễ bộ chuẩn y, nay đặc lập làm kế phi của Trấn Nam Vương. Khâm thử.”

Vị quan đang định dâng món sính lễ xếp thứ hai là ngọc khuê thì Bùi Yến đột nhiên lớn tiếng quát:

“Một tú nương thấp hèn cũng xứng làm Vương phi sao? Huống hồ hôm nay là ngày tốt ta nạp nàng làm thiếp!”

Hắn quay sang ta, vẻ mặt đầy mất kiên nhẫn.

“Uyển Uyển, mau vào thay y phục rồi theo ta về!”

Ta không nhìn hắn, vừa định đưa tay nhận ngọc khuê thì hắn đã nghiêng người chắn trước mặt.

Trong lòng ta lập tức nổi giận.

“Bùi Yến, ngươi có biết mình đang làm gì không?”

“Uyển Uyển, đừng làm chuyện hồ đồ. Đội người này chắc chắn tìm nhầm nhà rồi. Vương phi há là thân phận mà những gia đình bình thường như chúng ta có thể trèo cao?”

Một số dân làng thấy Bùi Yến nói chắc như đinh đóng cột, lập tức nhìn nhau, trong lòng bắt đầu do dự.

Người đang nâng ngọc khuê bỗng lên tiếng:

“Ồ? Tú nương thì không thể làm Trấn Nam Vương phi sao? Vậy các ngươi có biết Hoàng hậu nương nương đương triều xuất thân thế nào không?”

Một người dân trong thôn hiểu biết rộng lập tức tiếp lời:

“Chuyện này ta biết. Trước kia ta từng theo tiêu đội đi qua các tỉnh, nghe người ta kể Hoàng hậu đương triều xuất thân từ thế gia Tô Tú ở Giang Nam, một tay thêu tứ diện đẹp đến tuyệt đỉnh.”

Bùi Yến thấy tình hình không ổn, lập tức đổi sang giọng cầu xin ta:

“Uyển Uyển, ta biết nàng không muốn làm thiếp, nhưng nàng cũng không cần thuê người tới diễn một vở lớn thế này.”

Hắn lại cố ý nhấn mạnh:

“Nàng phải biết, giả mạo quan sai là trọng tội. Bây giờ dừng lại vẫn còn kịp, mau theo ta về.”

Nhìn đội ngũ hơn trăm người ăn mặc chỉnh tề trước mặt, ta chỉ cảm thấy buồn cười.

“Bùi Yến, ngay cả một bộ y phục trên người bọn họ ta cũng không mua nổi, ngươi nói xem ta lấy gì thuê cả đám người tới diễn kịch?”

Kiều Nhi đứng bên cạnh lập tức châm dầu vào lửa:

“Tỷ tỷ, chẳng lẽ những năm qua tỷ đã âm thầm tích cóp được không ít tiền riêng sao?”

“Hừ, hôm nay đúng là mở mang tầm mắt. Ngọc sách, ngọc khuê mà cũng dám nói là giả, đôi mắt của các ngươi chẳng lẽ mọc ra chỉ để làm cảnh!”

Ngay sau đó, một lão giả từ trong đội ngũ bước ra, hai tay nâng thánh chỉ lên cao.

“Lão phu là tổng quản Vương phủ. Thánh chỉ đang ở đây, các ngươi còn không mau quỳ xuống!”

Chỉ trong chớp mắt, cả sân không còn một ai dám đứng.

Bùi Yến lẩm bẩm như mất hồn:

“Không, là giả. Uyển Uyển rõ ràng là người của ta.”

Dường như đột nhiên nhớ ra chuyện gì, hắn bật dậy.

“Người Vương gia muốn cưới là người thêu bức bình phong! Kim của Uyển Uyển lần nào cũng chìm, làm sao nàng có thể thêu được bức bình phong lọt vào mắt Vương gia?”

Hắn túm Kiều Nhi, đẩy nàng ta tới trước mặt tổng quản.

“Nàng ấy! Nàng ấy mới là người thêu bức bình phong. Người Vương gia nên cưới chính là nàng ấy!”

“Tống Uyển Uyển là Vương phi kiểu gì? Nàng chỉ có thể làm trắc thất của ta!”

Trong lòng ta dâng lên một trận tự giễu, chỉ biết ngẩng đầu nhìn trời.

Tống Uyển Uyển, trước kia rốt cuộc ngươi đã ngu ngốc đến mức nào?

Nhìn Bùi Yến liều mạng muốn khiến tổng quản tin rằng bức bình phong là do Kiều Nhi thêu, ta chậm rãi thở ra một hơi.

“Bùi Yến, ngươi nói Kiều Nhi mới là người thêu bức bình phong, vậy ngươi có dám để nàng ta và ta tỷ thí thêu thùa ngay trước mặt mọi người không?”

Lời vừa dứt, dân làng lập tức sôi trào.

“Uyển nha đầu nói đúng! Là la hay ngựa, dắt ra chạy một vòng là biết ngay!”

Ta biết Bùi Yến không dám, bởi với chút tay nghề của Kiều Nhi, nàng ta tuyệt đối không thể thêu ra tác phẩm đủ tư cách được tuyển chọn.

Không phải mẫu thân không chịu dạy một thứ nữ, cũng không phải bà cố tình hà khắc với nàng ta, mà đơn giản là Kiều Nhi không chịu nổi khổ.

Mũi kim chỉ mới khẽ chạm vào ngón tay, nàng ta đã hét ầm lên. Phụ thân đau lòng, lập tức bảo nàng nghỉ, trái lại còn trách mẫu thân quá nghiêm khắc.

Một hai lần đầu thì thôi, dần dần ngay cả mẫu thân cũng chẳng muốn phí công nữa.

Vì vậy Kiều Nhi biết thêu, nhưng không thể thêu ra thứ gì thật sự đẹp.

Bùi Yến viện cớ thiếu người hiểu nghề làm giám khảo, cố tình ngăn không cho tỷ thí, nhưng hắn nào biết ta đã chuẩn bị hậu chiêu từ trước.

Khi hắn một lần nữa thúc giục ta đi thay y phục thiếp thất, ta đưa mắt ra hiệu cho tổng quản Vương phủ.

Tổng quản lập tức hiểu ý, lặng lẽ chen ra khỏi đám đông.

Người của Bùi Yến đang định cưỡng ép kéo ta vào phòng, một giọng nữ đã từ xa truyền tới:

“Lão nô bất tài, nguyện làm người phán xét trận tỷ thí này.”

Bùi Yến vừa định nghi ngờ thân phận người tới, vị ma ma kia đã tự giới thiệu mình từng là người chưởng quản Ty Tú phòng thuộc Thượng Cung cục, sau đó lập tức sai người dựng khung thêu.

Ta bước đến bên một khung thêu, dùng ánh mắt mời Kiều Nhi xuống sân.

Nàng ta hơi sợ, lập tức trốn sau lưng Bùi Yến.

Bùi Yến nghiêng người sang một bên, để nàng ta lộ ra trước mặt mọi người rồi nhỏ giọng dỗ dành:

“Đừng sợ. Bất kể thắng hay thua, danh phận được cưới hỏi đàng hoàng của muội cũng không chạy mất. Hãy tin vào bản thân.”

“Nhưng Yến ca ca, muội…”

“Ngoan, tin Yến ca ca. Ta nhất định sẽ bảo vệ muội.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Bốn Năm Kim Chìm, Cuối Cùng Thành Vương Phi - Chương 5: Chương 5 | MonkeyD