Bốn Tuổi Lạc Giữa Loạn Thế - Manh Bảo Bị Bỏ Rơi Trên Đường Chạy Nạn Tìm Người Thân - Chương 226: Vu Ngạo Nhiên Muốn Hoán Đổi Linh Hồn ---

Cập nhật lúc: 19/04/2026 16:36

Vu Phượng Hoàng lại bị đả kích thêm lần nữa: “Ngươi dám coi thường ta! Con nhóc miệng còn hôi sữa, lão...”

Ả suýt chút nữa đã thốt ra câu: “Lão nương ăn muối còn nhiều hơn ngươi ăn cơm”.

“Ngươi rốt cuộc có chuyện gì? Các ca ca, mọi người lánh đi một chút.”

Hoàng Thất Thất thực sự rất thiếu kiên nhẫn. Loại người bản lĩnh chẳng bao nhiêu nhưng lại thích tự cao tự đại, trong mắt toàn là mưu mô xảo quyệt thế này, chi bằng cứ để ả biết thế nào là hối hận.

Dạ Thiếu Khanh và những người khác không hề lo lắng, họ chỉ đi đến nơi khuất tầm mắt rồi nhanh ch.óng tản ra bao vây Vu Phượng Hoàng từ xa.

“Nói đi, các ca ca của ta đi cả rồi.”

Vu Phượng Hoàng thấy đối phương chỉ là một tiểu nha đầu thì không còn sợ nữa, ả thở phào một hơi rồi nói: “Thực ra cũng chẳng có chuyện gì to tát cả.”

Hoàng Thất Thất đứng im bất động, nhìn Vu Phượng Hoàng với ánh mắt hung hiểm, tay cầm d.a.o găm lao về phía mình. Loại yếu ớt như sên này thực chẳng bõ để nàng ra tay.

Vu Phượng Hoàng hùng hổ xông tới, kết quả bị Hoàng Thất Thất tung một cước đá bay ra ngoài.

Vu Phượng Hoàng hận đến nghiến răng nghiến lợi, không ngờ con khốn nhỏ này cũng có chút võ nghệ, ả lồm cồm bò dậy lần nữa xông lên.

Thế nhưng, ả lại bị Hoàng Thất Thất đá bay thêm lần nữa, lần này còn văng xa hơn lần trước.

Vu Phượng Hoàng bị đá đến mức lục phủ ngũ tạng đau thắt, nhưng bản tính sát thủ vẫn khiến ả ngoan cố. ả lại bò dậy, gầm gừ: “Cái thân xác này lão nương nhất định phải đoạt lấy!”

Ả lấy Sách Hồn Linh ra lắc điên cuồng, miệng lẩm bẩm: “Hoán hồn! Đem thân xác của ả đổi cho ta!”

Tuy nhiên, Hoàng Thất Thất vẫn đứng yên không mảy may lay động.

Vu Phượng Hoàng bắt đầu cuống cuồng, thứ Sách Hồn Linh rách nát gì thế này! Ả càng ra sức lắc mạnh: “Thu! Thu hồn ả lại trước rồi đổi cũng được!”

“Ha ha ha...”

Hoàng Thất Thất không nhịn được mà cười lớn. Cái đồ điên này muốn đổi hồn với nàng mà lại cầm một cái Sách Hồn Linh giả mạo ra diễn trò, đúng là nực cười quá đỗi.

Vu Phượng Hoàng gào thét điên loạn: “Con khốn, đổi thân xác với ta thì đã sao? Ngươi mau đồng ý đi thì mới đổi được, đúng rồi, ngươi phải đồng ý mới thành công, mau đồng ý đi!”

Hoàng Thất Thất cách không tát cho ả mấy cái nảy lửa, tiếng “bốp bốp” vang lên giòn giã: “Nếu còn để ta nghe thấy cái miệng bẩn thỉu của ngươi phun ra lời càn quấy, bản công chúa sẽ lấy mạng ch.ó của ngươi.”

Vu Phượng Hoàng ôm lấy gò má nóng rát, đột nhiên nhớ lại tình tiết trong Tây Du Ký trên truyền hình, chẳng phải kẻ nào lên tiếng đáp lại là sẽ bị thu phục sao?

Ả liên tưởng tới Kim Giác Đại Vương, nghĩ bụng chắc chắn là cách này rồi: “Ngươi tên là gì? Mau báo danh tính ra đây!”

Hoàng Thất Thất nén cười: “Bản công chúa tên Hoàng Thất Thất. Sao nào, não ngươi có vấn đề hay là nước vào nhiều quá rồi? Khuyên ngươi nên tỉnh táo lại đi.”

Vu Phượng Hoàng hét lớn: “Hoàng Thất Thất!”

Chẳng ai thèm đoái hoài tới ả. Hoàng Thất Thất đứng đối diện vẫn thản nhiên nhìn ả, khóe môi khẽ nhếch lên đầy vẻ châm chọc. Ả tức tối gào lên: “Hoàng Thất Thất! Hoàng Thất Thất! Hoàng Thất Thất!”

Hoàng Thất Thất thấy kẻ thiểu năng này thật hài hước: “Bản công chúa ở đây, ngươi định làm gì?”

Vu Phượng Hoàng thấy nàng đã đáp lời nhưng vẫn vô dụng. ả liều mạng lắc Sách Hồn Linh nhưng vẫn chẳng có gì xảy ra. Nếu không chiếm được thì phải hủy hoại, ả siết c.h.ặ.t d.a.o găm một lần nữa lao về phía Hoàng Thất Thất...

“Vốn dĩ ta và ngươi không thù không oán, cũng chẳng muốn lấy mạng ngươi. Nhưng xem ra ngươi không chỉ tâm địa độc ác mà còn xem thường mạng sống người khác, không thể giữ ngươi lại được nữa.” Hoàng Thất Thất bắt đầu động thủ...

Nàng đá văng con d.a.o trong tay Vu Phượng Hoàng, rồi bồi thêm một chưởng vào đan điền của ả, bất kể ả có nội lực hay không cũng phải phế bỏ hoàn toàn.

Vu Phượng Hoàng phun ra một ngụm m.á.u tươi, nằm vật xuống đất ôm bụng rên rỉ, miệng vẫn không ngừng c.h.ử.i rủa: “Con khốn, lão nương trước đây là sát thủ, ngươi cứ đợi đấy cho ta.”

Hoàng Thất Thất giẫm mạnh lên vùng đan điền của ả, đau đến mức Vu Phượng Hoàng không thốt ra được lời nào nữa.

“Vu Phượng Hoàng, ai cho ngươi gan lớn mà dám ngông cuồng như vậy? Ngươi tưởng thế giới này chỉ cần biết chút võ mèo cào là vô địch thiên hạ rồi sao?”

Vu Phượng Hoàng đau đớn nhìn nàng bằng ánh mắt đầy căm hận, đôi tay vẫn cố lắc lắc cái Sách Hồn Linh...

Hoàng Thất Thất lại ra tay.

Vu Phượng Hoàng chỉ thấy xung quanh mình là những tàn ảnh di chuyển cực nhanh, ả không tài nào nhìn rõ tiểu nha đầu kia đang làm gì.

Trong chớp mắt, Hoàng Thất Thất đã bày ra Tụ Âm Trận, muốn ả tới từ đâu thì c.h.ế.t ở đó, bụi lại hoàn bụi, đất lại hoàn đất.

Ngay lập tức, vô số oán linh lao về phía Vu Phượng Hoàng. Ả nhìn thấy ác quỷ, và cũng nhìn thấy cả chính bản thân mình trước kia: “A a a...”

“Vu Phượng Hoàng, mười mấy năm nay ngươi đều không thắng nổi ta, ta là Vu Ngạo Nhiên sẽ đ.á.n.h cho ngươi hồn phi phách tán! Lão nương g.i.ế.c được ngươi một lần thì cũng g.i.ế.c được ngươi lần thứ hai!”

Vu Ngạo Nhiên điên cuồng chống trả đám ác quỷ và oán linh, dần dần ả kiệt sức, nằm bệt xuống đất như một con ch.ó c.h.ế.t, không còn cử động nổi.

Hoàng Thất Thất hai tay bắt quyết, chuẩn bị khiến linh hồn Vu Ngạo Nhiên tan thành mây khói.

Bỗng nhiên, mẫu thân của Vu Phượng Hoàng lao đến trước mặt Hoàng Thất Thất, quỳ sụp xuống: “Xin tiểu công chúa hãy hạ thủ lưu tình!”

Hoàng Thất Thất hạ tay xuống: “Vu phu nhân, bà thừa biết ả không phải là con gái mình, bà không sợ giữ ả lại sẽ tự rước họa vào thân sao?”

“Tiểu công chúa, từ lúc ả mở mắt ra ta đã biết ả không phải Phượng Hoàng của ta, ả đã g.i.ế.c c.h.ế.t con gái ta rồi.”

“Nhưng người làm mẹ như ta thật quá thất bại, không bảo vệ nổi con mình. Vì thế ta muốn chính tay báo thù cho nó, giữ lại cho con gái một thân xác nguyên vẹn.”

“Cầu xin tiểu công chúa thành toàn cho tâm nguyện của một người mẹ, đây cũng là việc cuối cùng ta có thể làm cho con gái mình.”

Hoàng Thất Thất đỡ Vu phu nhân dậy: “Bản công chúa hứa với bà.”

“Nhưng phu nhân phải nhớ kỹ, linh hồn ngoại lai này không phải chỉ cần ả c.h.ế.t là sẽ biến mất vĩnh viễn. Bà phải tìm đạo sĩ cùng hợp lực đ.á.n.h cho linh hồn ả tan biến hoàn toàn, tuyệt đối đừng sơ suất.”

“Đa tạ tiểu công chúa, ta nhất định ghi nhớ trong lòng.”

Hoàng Thất Thất xoay người chuẩn bị rời đi, nàng không ngoảnh đầu lại mà nói: “Vu phu nhân, một cuộc sống đơn giản, vợ chồng hòa thuận, còn chân thực và tốt đẹp hơn nhiều so với những thứ quyền thế hư vinh kia. Lòng tham và d.ụ.c vọng sẽ chỉ hại người hại mình mà thôi.”

Vu phu nhân nhìn theo bóng dáng tiểu nữ nhi xinh đẹp dần đi xa, bà lại quỳ xuống một lần nữa: “Đa tạ tiểu công chúa chỉ điểm.”

Vu phu nhân sai hộ vệ cõng Vu Ngạo Nhiên đang hôn mê về nhà, bà sẽ không bao giờ quên những lời tiểu công chúa đã dặn.

Hoàng Thất Thất đi được một quãng liền cất tiếng gọi: “Các huynh không định ra sao? Ta tự đi trước đây!”

Các vị ca ca cùng Tấn Đế Uyên và đám hộ vệ đồng loạt hiện thân, rầm rộ chạy về phía nàng.

“Muội muội, những người phía sau cũng đã xuống núi cả rồi, chẳng có ai muốn cưới vị Thánh nữ kia nữa, họ đi hết rồi.”

“Không ai cưới ả là đúng rồi, chứng tỏ mắt họ vẫn còn tinh tường chán. Người của Thanh Vân Tông cũng xuống núi rồi chứ?”

“A Khang vừa mới tới báo, đệ ấy nói họ đều đã đi rồi. Tiểu sư muội, muội muốn tìm người của Thanh Vân Tông sao?”

“Phải, tỷ muội nhà họ Sử không phải hạng người lương thiện gì, ỷ vào chút võ nghệ sau này chắc chắn sẽ làm xằng làm bậy, ta muốn phế đi khí hải đan điền của họ.”

Dạ Thiếu Khanh gật đầu: “Được, ta cũng có ý này.”

Ngô Đại Nhi mắt sáng rực: “Tiểu công chúa, việc này cứ giao cho nô tỳ lo liệu ạ?”

Hoàng Thất Thất suy nghĩ một lát: “Được, ngươi và A Khang cùng đi đi, đừng để ai nhìn thấy. Cầm lấy lọ t.h.u.ố.c này, nhớ chú ý an toàn.”

A Khang và Ngô Đại Nhi lập tức thi triển khinh công rời đi.

Đường về giờ đây đã dễ đi hơn nhiều. Ngày hôm sau, họ đi tới một hẻm núi nằm kẹp giữa hai ngọn sơn cước.

“Đại ca, huynh xem nơi này có giống con đường năm xưa chúng ta cùng chạy nạn không?”

Dạ Thiếu Khanh mỉm cười: “Giống chứ, đó là con đường trong Đoạn Hồn Sơn phải không? Trí nhớ muội muội thật tốt, đã qua bao nhiêu năm rồi mà vẫn còn nhớ rõ, lúc đó muội mới có hai tuổi thôi đấy.”

“Phải, khi đó muội chỉ lớn bằng đứa trẻ hai tuổi, là đại ca và nhị ca đã cõng muội trên lưng, ôm vào lòng che chở muội vượt qua Đoạn Hồn Sơn.”

Hoàng Thất Thất tựa đầu vào vai đại ca, đôi mắt nàng đỏ hoe, lệ nhòa đi tầm nhìn. Đó là ký ức cả đời nàng không thể nào quên, nàng cùng hai vị ca ca nương tựa vào nhau, trải qua con đường chạy nạn đầy gian nan hiểm trở.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.