Bốn Tuổi Lạc Giữa Loạn Thế - Manh Bảo Bị Bỏ Rơi Trên Đường Chạy Nạn Tìm Người Thân - Chương 43: Thổ Phỉ Tấn Công ---
Cập nhật lúc: 19/04/2026 07:19
Thế nhưng, bọn họ phải thất vọng rồi, Vương gia trông như thế nào, bọn họ vĩnh viễn cũng chẳng thể thấy được.
Hoàng Thất Thất đi theo đoàn nạn dân cho đến buổi tối, mọi người phía trước đều tìm chỗ nghỉ ngơi. Ở đây có một đầm nước, phía bắc con đường là núi, mấy trăm người chiếm trọn nơi này, dường như chỉ cần bước đi vài bước là có thể dẫm phải người khác!
Hoàng Thất Thất tìm một cái cây lớn rồi lặng lẽ trèo lên, dựng một cái tổ nhỏ xong mới vào không gian tắm rửa, ăn uống, sau đó khoác thêm chiếc áo choàng nhỏ rồi lại ra ngoài!
Nàng sợ nếu ngủ trong không gian sẽ không biết chuyện gì xảy ra bên ngoài, ngủ ở ngoài có chuyện gì sẽ hay biết nhanh hơn, vạn nhất có tình huống gì nàng còn kịp nghĩ cách ứng phó, nàng còn quá nhỏ, không được phép để xảy ra sai sót nào.
Tiểu Lục giúp tiểu chủ nhân đuổi muỗi: “Tiểu chủ nhân, người cứ ngủ đi, có ta canh giữ cho người rồi, đừng sợ nha!”
“Được nha Tiểu Lục, huynh giúp ta để ý xem có nạn dân nào đi xe ngựa hay xe bò không, ta cảm thấy phía sau lại có thêm người đuổi tới rồi.”
“Được, tiểu chủ nhân cứ yên tâm ngủ đi.”
Nhưng tiểu đoàn t.ử có chút không ngủ được, nàng dắt Tiểu Lục trèo xuống cây. Phía sau lại có thêm một số người đi tới, ngày mai nàng đi sau đám người này, có lẽ sẽ còn thêm người nữa, trước sau đều có người, không có cách nào để Kim Hổ cõng nàng đi tiếp được.
Nghĩ đến những vấn đề này, tiểu đoàn t.ử thở dài, nàng còn phải đi tìm “xe quá giang” thôi, đôi chân ngắn nhỏ xíu này thực sự không thể đi xa được!
Nàng lặng lẽ đi đến chỗ nạn dân nghỉ ngơi, nhìn thấy gia đình Phó Linh Lung. Tôn T.ử Sơn vẫn chưa ngủ để canh gác cho cả nhà, Phó Linh Lung cũng còn thức, hai người đang nói chuyện với nhau...
“Tôn đại ca, cha huynh ngày mai thực sự có thể đưa giấy đoạn tuyệt quan hệ cho huynh không?”
“Có thể, nếu ông ta không đưa, thì phải trả lại của hồi môn của mẫu thân ta. Trong tay ta có di thư mẫu thân để lại, ông ta sẽ chọn cách đoạn tuyệt thôi.”
“Vậy thì tốt, chúng ta không cần gì khác, chỉ cần cắt đứt sạch sẽ với bọn họ là được.”
“Ân, Linh Lung muội mau đi ngủ đi, ta canh đêm cho, ngoan, mau ngủ đi.”
Hoàng Thất Thất lại âm thầm đi tìm Tôn gia, nhưng vì người quá đông nên không thấy đâu.
Cái bóng nhỏ nhắn lại đi về phía đám nạn dân mới tới, trời tối đen, chẳng ai để ý thấy một nhóc tỳ đang đi lại trong bóng tối!
Trong đám nạn dân tự nhiên cũng có những đứa trẻ trạc tuổi nàng, nhưng chúng đều được cha mẹ vỗ về đi ngủ, cũng có những gia đình trọng nam khinh nữ, nhưng chỉ cần không phải là ngược đãi ác độc thì cũng đều có ca ca tỷ tỷ dắt theo!
Tiểu đoàn t.ử thấy đám nạn dân mới đến đang nghỉ ngơi bên lề đường, nàng có chút hưng phấn khi phát hiện ra có ba cỗ xe ngựa, bốn chiếc xe bò và mấy cái xe đẩy nhỏ, dường như đám nạn dân đến sau này điều kiện cũng không quá khó khăn nha.
Nàng lặng lẽ quan sát mấy gia đình có xe, ba cỗ xe ngựa hình như là của một nhà, còn có nha hoàn tiểu tư đi theo.
Còn xe bò chắc là mỗi nhà một chiếc, đêm tối mọi người đều ngủ cả rồi nên cũng chẳng nhìn rõ được gì, tiểu đoàn t.ử muốn tìm xe bò để đi nhờ, như vậy nàng có thể quan sát được tình hình bên ngoài.
Lần này Hoàng Thất Thất không ngồi trên xe bò mà lặng lẽ leo lên lưng con bò già. Con bò vừa định kêu, nàng vội vỗ vỗ nó: Ngoan nào, không được kêu!
Con bò già ngoan ngoãn không phát ra tiếng động, nàng tìm một chỗ trên lưng bò sát về phía trước rồi ngồi xuống tiến vào không gian. Cảm thấy yên tâm hơn một chút, nàng cùng mấy nhóc linh thú tu luyện rồi đi ngủ.
Sáng sớm hôm sau.
Đoàn nạn dân ăn vội miếng gì đó rồi bắt đầu lên đường.
Hoàng Thất Thất thấy chiếc xe bò nàng đang ngồi là của một gia đình sáu miệng ăn. Trên xe có một lão thái thái và một bé gái chừng bảy tám tuổi cùng ít đồ đạc, còn năm người đi bộ phía dưới là cha mẹ và ba người con trai.
Đi được một đoạn, lão thái thái nói: “Tiểu Tam, lại đây ngồi cạnh tổ mẫu này, sắp xếp lại đồ đạc một chút, cho hai người ngồi lên xe thay phiên nhau nghỉ chân.”
Cậu bé nhỏ tuổi nhất khoảng chừng mười tuổi, cậu nói: “Không cần đâu tổ mẫu, con không mệt.”
Cha mẹ cậu cũng nói: “Tiểu Tam, lên ngồi cạnh tổ mẫu đi, đi lâu như vậy rồi chắc cũng mệt rồi.”
Bé gái trên xe cũng gọi: “Tam ca, huynh mau lên đây đi, nhanh lên mà.”
Cậu bé leo lên xe, đưa tay xoa đầu muội muội: “Muội muội ngoan, ngồi mệt thì cùng tổ mẫu nằm nghỉ một lát.”
Trong không gian, hàng mi dài rậm rạp của tiểu đoàn t.ử đã vương những giọt lệ, bàn tay nhỏ bé lặng lẽ lau nước mắt, nàng cúi đầu quay đi không nhìn nữa, nhưng nước mắt cứ không tự chủ được mà rơi lã chã.
Tiểu Lục và Kim Hổ nhìn mà xót xa, tiểu chủ nhân không nói nhưng chúng đều hiểu. Một đứa trẻ nhỏ như vậy, nhìn thấy người ta có cha mẹ ca ca bao bọc, nàng nhất định là đang nhớ phụ mẫu và các huynh trưởng của mình rồi!
Đoàn nạn dân đi đến giữa trưa thì lại tìm chỗ nghỉ ngơi.
Cả buổi sáng nay tiểu đoàn t.ử đã nghe ngóng được, những người này đều sống trong huyện thành, vì nghe tin có lũ lụt nên đã chuẩn bị từ sớm. Tuy nhà cửa bị hủy nhưng đồ đạc đáng giá đều đã kịp mang theo.
Lúc nghỉ ngơi, Thất Thất thấy từ trên xe ngựa bước xuống mấy người phụ nữ, có năm vị tiểu thư, còn từ chiếc xe ngựa phía sau là một đôi nam nữ trung niên cùng ba người phụ nữ trung niên khác, cuối cùng là bốn vị thiếu gia bước xuống từ chiếc xe ngựa sau cùng.
Chắc hẳn là lão gia, phu nhân cùng tiểu thiếp, rồi đến thiếu gia và tiểu thư. Bọn họ than vãn: “Cứ đi theo đám nạn dân này thì bao giờ mới tới nơi đây?”
“Chúng ta vượt lên trước đi, đi thế này chậm quá.”
Mấy vị tiểu thư mặc y phục diễm lệ, xuống xe có nha hoàn dìu dắt, đi đường có nha hoàn hộ tống bên cạnh, tay cầm khăn lụa, thỉnh thoảng lại chỉnh lại trang sức trên đầu, dáng vẻ vô cùng kiêu kỳ, nhìn đám nạn dân chạy loạn với vẻ mặt đầy chán ghét, như thể sợ đám người đó làm bẩn mắt mình vậy!!
Tiểu đoàn t.ử trong không gian há hốc miệng, cái dáng vẻ này mà cũng đi chạy nạn sao? Vạn nhất mà không còn xe ngựa nữa, liệu bọn họ có sống nổi không?
Sự thực chứng minh tiểu đoàn t.ử đã “nói xui xẻo” rồi, ba cỗ xe ngựa định vượt qua đám nạn dân phía trước nhưng không thành, suýt chút nữa còn bị đám đông tấn công, đành phải ngoan ngoãn quay lại đi theo sau!!
Cứ thế đi được ba ngày, phía trước nói là đã tới địa phận Thanh Châu phủ rồi, nhưng chiều hôm đó lại đi đến một vùng núi non, phải xuyên qua đó mới tới được Thanh Châu.
Nhiều nạn dân đã hết lương thực, buổi chiều dừng lại mọi người đều đi tìm rau dại, quả rừng. Gia đình xe bò này cũng đi tìm, là cha mẹ dẫn theo một người con trai đi, để lại con cả và con út trông xe.
Đêm nay mọi người đều nghỉ lại bên ngoài dãy núi. Nghe nói dãy núi này không quá cao, xe ngựa xe bò đều có thể qua được, vì đây là con đường độc đạo dẫn tới Thanh Châu nên không khó đi, nhưng trong núi lại tiềm ẩn những nguy hiểm không tên.
Nửa đêm, Hoàng Thất Thất bị đ.á.n.h thức bởi tiếng la hét, tiếng c.h.ử.i bới và tiếng binh khí chạm nhau. Thổ phỉ tới rồi...
Gia đình xe bò bỏ xe, cõng đồ đạc đi trốn, còn con bò già bị thổ phỉ dắt đi. Phía trước còn có ba cỗ xe ngựa và mấy vị tiểu thư trong xe.
Hoàng Thất Thất trên lưng bò cũng bị mang đi theo, nàng nghe thấy tiếng kêu la, tiếng hét thất thanh đầy sợ hãi của những người phụ nữ trong xe ngựa...
Nàng ngoái đầu nhìn lại, phía sau còn có mấy chiếc xe bò nữa. Nàng phải tìm cơ hội chạy trốn thôi, thổ phỉ rất đông, tên nào cũng cầm đại đao, nàng phải vạn phần cẩn thận. Nhất định phải trốn thoát, không được để bị bắt vào ổ thổ phỉ, vạn nhất bị phát hiện là tiêu đời luôn.
“Đêm nay huynh đệ chúng ta tới đúng lúc lắm, nếu không phải tại ba cái xe ngựa đó quá bắt mắt thì cũng chẳng muốn tới đây đâu, tới hay lắm ha ha ha...”
“Huynh đệ, chúng ta còn có diễm phúc nữa đây, trên xe ngựa có mấy con mụ ngon lành lắm ha ha ha.”
Đường đêm tối tăm khó đi, con bò già sẩy chân ngã quỵ, hất văng Hoàng Thất Thất ra ngoài...
Đúng lúc này, phía sau có mấy người đuổi tới hô lớn: “Xe ngựa cho các ngươi, mau thả người trên xe ra!”
Tên thổ phỉ đáp: “Nếu ta không thả thì sao?”
Mấy người vừa tới là nam chủ nhân của xe ngựa, hắn ta lên tiếng: “Tốt nhất là nên thả người đi, trong đó có biểu muội của phu nhân Thừa tướng đương triều đấy, các ngươi chắc cũng không muốn đắc tội với triều đình chứ?”
Hai bên đối mắt một hồi, đám thổ phỉ quả thật không muốn dây dưa với triều đình, tên thủ lĩnh thổ phỉ nói: “Chỉ là vài nữ nhân thôi mà, chẳng cần biết thật giả, ta nể mặt ngươi vậy, thả người!”
