Bông Hoa Tự Lập - 7
Cập nhật lúc: 25/07/2026 07:01
"Em theo anh về trước đi, tiệm hoa vẫn sẽ giống như trước đây."
Trình Yến liếc nhìn Tiểu Khê đang gói hoa ở gần đó: "Nếu cô ấy muốn, cũng có thể quay về làm."
Dải ruy băng trong tay Tiểu Khê khựng lại một nhịp, rồi cô ấy lại nhanh ch.óng cúi đầu tiếp tục công việc.
Đến tận bây giờ, Trình Yến vẫn không hiểu rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu. Anh ta cứ ngỡ chỉ cần đưa mọi thứ trở về như trước, tôi sẽ quay lại.
"Trình Yến, không phải cứ thu hồi cổ phần của Tô Đường lại là những tổn thương, bất công tôi từng chịu đựng sẽ tự động biến mất."
Anh ta giơ tay nắm lấy cổ tay tôi: "Anh thừa nhận chuyện này anh xử lý chưa tốt, nhưng anh chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ chia tay với em."
Lòng bàn tay anh ta vẫn rất ấm áp.
Trước đây mỗi khi anh ta nắm lấy tay tôi như thế này, tôi luôn theo phản xạ mà dịu giọng xuống.
Nhưng lần này, tôi chỉ lặng lẽ rút tay về.
Đúng lúc đó, điện thoại của anh ta vang lên.
Sau khi bắt máy, nét mặt Trình Yến nhanh ch.óng sầm xuống.
Một sự kiện công ty do Tô Đường chịu trách nhiệm đã xảy ra sự cố.
Khách hàng chốt mẫu hoa để bàn màu trắng xanh, cô ta lại tự ý đổi thành hoa hồng nhập khẩu có giá cao hơn.
Khách hàng không chấp nhận việc đột ngột tăng giá, cũng không đồng ý với phương án đã sửa đổi nên yêu cầu hủy toàn bộ đơn hàng.
Hơn một trăm phần hoa để bàn đã hoàn thành gần một nửa, chỉ riêng chi phí tổn thất hao hụt đã lên tới cả chục ngàn tệ.
Sau khi cúp điện thoại, Trình Yến theo bản năng quay sang nhìn tôi.
Trước đây mỗi khi gặp phải tình huống như thế này, anh ta chỉ cần gửi thông tin liên lạc của khách hàng sang cho tôi.
Tôi sẽ đứng ra thương lượng lại phương án, liên hệ với nhà cung cấp để đổi trả hoa tươi, rồi cùng Tiểu Khê tăng ca làm việc để kéo mức thiệt hại xuống thấp nhất.
Nhưng hiện tại, đó đã không còn là cửa hàng của tôi nữa rồi.
"Anh mau về xử lý đi." Tôi đưa lại bản thỏa thuận rút vốn cho anh ta: "Sẵn tiện mau ch.óng tính toán xong số tiền cần phải trả cho tôi."
Trình Yến không nhận lấy: "Tối nay anh lại đến tìm em."
"Đừng đến nữa, ngoài chuyện rút vốn ra, chúng ta không còn chuyện gì cần phải gặp mặt nữa đâu."
Anh ta đứng trước quầy thu ngân rất lâu, cuối cùng vẫn bị những tiếng chuông điện thoại dồn dập hối thúc rời đi.
Lúc bước ra đến cửa, anh ta ngoảnh đầu nhìn lại một lần: "Đồ đạc ở nhà anh đều chưa hề động vào."
"Ngoại trừ những thứ em mang đi, những thứ khác vẫn nằm nguyên ở vị trí cũ."
Tôi cúi đầu tỉa cành hoa trong tay: "Nơi đó đã không còn là nhà của tôi nữa rồi."
…
Sau khi Trình Yến rời đi, chai nước soda kia vẫn nằm trơ trọi trên quầy thu ngân.
Tôi không uống, mà thẳng tay ném vào thùng rác.
Sáng sớm ngày hôm sau, một thư thư từ luật sư đã được gửi thẳng đến tiệm hoa cũ.
8
Góc làm việc trong tiệm hoa cũ chất đầy những lẵng hoa để bàn còn đang làm dở.
Mấy cái thùng ngâm hoa chiếm trọn cả lối đi, phòng lạnh cũng bị nhét chật cứng đến mức không thể đóng cửa lại được.
Ngay bên cạnh quầy thu ngân là một lá thư do luật sư gửi đến.
Trình Yến xé phong thư ra, rất lâu sau cũng không nói một lời nào.
Trên thư niêm yết lại một cách rõ ràng về tỷ lệ góp vốn của tôi, định giá cửa hàng và thời hạn thanh toán.
Nếu anh ta tiếp tục kéo dài, tôi sẽ xử lý thông qua các thủ tục pháp lý.
Tô Đường sau khi xem xong thì lập tức cảm thấy bất bình thay cho anh ta: "Hai người bên nhau lâu như thế, chị ta thật sự nỡ khởi kiện anh sao?"
Nhưng cô ta đâu biết rằng, tôi đã cho Trình Yến không biết bao nhiêu cơ hội. Tôi nhắc nhở anh ta hết lần này đến lần khác, chỉ là anh ta luôn phớt lờ, nhất quyết không chịu giải quyết.
Anh ta vẫn ngây thơ cho rằng, chỉ cần chuyện chuyển nhượng cổ phần chưa hoàn tất, giữa tôi và anh ta vẫn còn một sợi dây ràng buộc.
Cơ mà, tôi sẽ không bao giờ để anh ta tiếp tục lợi dụng sợi dây ấy để dây dưa với mình nữa.
Tối hôm đó, Trình Yến đã đối soát lại sổ sách trong gần một tháng qua.
Doanh thu của tiệm giảm mất gần một nửa, tiền hoàn lại cho khách và chi phí hao hụt lại nhiều gấp ba lần so với trước đây.
Lúc Tô Đường nhận các đơn hàng cá nhân, nguyên liệu hoa, bao bì cho đến mặt bằng sử dụng đều được tính vào sổ sách của cửa hàng.
Thế nhưng tiền thu về lại chảy thẳng vào túi riêng của cô ta.
Còn phần 20% hoa hồng chia dưới tên cô ta cũng chưa từng vì thế mà giảm đi chút nào.
Trình Yến in mấy tờ hóa đơn ra, đặt xuống trước mặt cô ta: "Sau này các đơn hàng cá nhân của em, chi phí vốn em phải tự mình gánh vác."
Nụ cười trên mặt Tô Đường cứng đờ lại: "Nhưng trước đây anh từng nói chúng ta là người nhà mà, hơn nữa những khách hàng này đều là do anh giới thiệu cho em."
"Anh là muốn em tích lũy khách hàng, chứ không phải để cửa hàng chịu gánh toàn bộ chi phí vốn cho em."
Chỉ trong chớp mắt, vành mắt Tô Đường đã đỏ ửng: "Cho nên bây giờ tiệm làm ăn không tốt, anh liền đổ hết mọi lỗi lầm lên đầu em sao?"
"Nếu không phải tại chị ta mở tiệm mới, kéo hết khách quen đi thì nơi này làm sao ra nông nỗi này chứ!"
