Bông Hồng Có Gai - Chương 11
Cập nhật lúc: 27/07/2026 16:02
Đây chỉ là một trận động đất nhỏ, không gây thương vong, nhưng lại dẫn đến nhiều cuộc cãi vã. Tôi thấy người phụ nữ nhà bên cạnh khóc lóc đ.á.n.h chồng, hỏi anh ta tại sao động đất lại không gọi mình chạy.
Người đàn ông mặt đỏ bừng: "Anh sợ quá, đợi em thì phải mất thêm một chút thời gian, lỡ như chỉ thiếu chút thời gian đó thì sao?"
Tôi nhìn Cố Đình Chiêu: "Tại sao lại lên? Lỡ như là một trận động đất lớn thì sao?"
Anh chỉ cười, bình tĩnh nói với tôi: "Bởi vì em ở trong đó, nên anh không kịp nghĩ nhiều. Cả đời này, anh không muốn trải qua cảm giác mất em lần thứ hai nữa."
Tình yêu mãnh liệt như sóng biển vỗ vào, thẳng thắn và dâng trào.
Tống Phương Nghi cũng vừa hay xuống, nhìn thấy tôi và Cố Đình Chiêu ở cùng nhau, vội vẫy tay với Bùi Hi, bảo thằng bé qua đó.
Phía sau cây trầu bà, chỉ còn lại tôi và Cố Đình Chiêu.
Lần đầu tiên tôi nhận ra, có lẽ anh yêu tôi nhiều hơn tôi tưởng.
"Có đáng không?"
Anh không trả lời câu hỏi của tôi, chỉ nói: "Thư Ý, bây giờ t.ửu lượng của anh rất tốt."
"Hả? Trước đây không phải rất ghét sao?"
"Sau khi chia tay, trước mặt người khác thì tỉnh táo, kiềm chế, về phòng thì lại tự chuốc say mình. Vừa hận em đã từ bỏ anh, lại vừa không nhịn được mà nhớ em, những lúc đau khổ chỉ có thể ôm chai rượu."
"Em có biết lúc tồi tệ nhất, anh đã nghĩ gì không?"
Anh ngồi cùng tôi trên bãi cỏ, đôi môi nở một nụ cười khổ: "Anh đã muốn nhốt em lại, xích em bên mình, cưỡng đoạt như trong phim truyền hình."
"Nhưng cũng chỉ là nghĩ thôi, anh tôn trọng mọi quyết định của em, dù anh không muốn lắm."
Anh nhắm mắt lại, một lát sau đưa tay ra ôm lấy tôi. Anh gục mặt vào hõm cổ tôi, hai tay run nhẹ.
"Anh vẫn luôn bị mắc kẹt trong cơn mưa lớn năm năm trước không thể thoát ra. Vậy nên lần này, anh nghĩ dù có là một trận động đất lớn, chỉ cần có thể ở bên em, kết quả thế nào anh cũng cam tâm tình nguyện."
Anh nâng mặt tôi lên, đặt một nụ hôn lên đó.
Dưới ánh đêm mờ ảo, anh cẩn thận phác họa hình dáng đôi môi tôi, sau đó tấn công mạnh mẽ hơn, ép tôi phải mở miệng đón nhận sự xâm nhập của anh.
Lần này tôi không kháng cự.
Chỉ là sau khi kết thúc, tôi nép vào lòng anh, nhắc nhở: "Gia đình anh sẽ không chấp nhận em đâu, mẹ anh... trước đây đã tìm em rồi."
"Anh đã có chỗ đứng vững chắc trong công ty rồi, không còn như lúc mới tốt nghiệp, bị người khác tùy ý sai khiến nữa, anh có thể bảo vệ em, em không cần sợ bà ấy."
Tôi lắc đầu: "Em không sợ. Lúc đi học sự phân hóa giàu nghèo không hiểu cho lắm, ra xã hội rồi thì khác. Em không muốn ép mình hòa nhập vào một thế giới không chào đón em."
Anh im lặng một hồi, ánh sáng trong mắt dần tắt ngấm: "Vậy nên, em vẫn không muốn anh sao?"
"Không phải không muốn, mà là không dám. Nhưng bây giờ, em đổi ý rồi."
Chuyện lớn nhất trên đời này không gì hơn sinh t.ử.
Khi tình cảm của anh dành cho tôi ngay cả sinh t.ử cũng có thể vượt qua, thì tại sao tôi lại phải như một con rùa rụt cổ tự trách mình, xây lên một lớp vỏ bọc để đẩy anh ra xa?
"Nếu cả hai đều không thể buông bỏ, vậy thì chúng ta thử lại một lần nữa đi."
Đôi mắt u ám của anh bỗng sáng lên.
"Nhưng trước khi bắt đầu, em còn một chuyện muốn nói với anh."
"Em sắp đi nước ngoài, đi châu Âu ba năm."
15
Cố Đình Chiêu là người rất ghét yêu xa, huống chi là yêu xuyên quốc gia.
Nhưng lần này, anh không khuyên tôi đừng đi.
Tôi nói nếu tôi có thể mở rộng thị trường châu Âu, sẽ giúp ích rất nhiều cho sự nghiệp sau này của tôi.
Trong làn gió đêm se lạnh, Cố Đình Chiêu vén lọn tóc mai bên tai cho tôi: "Vậy em cứ đi đi."
"Bên này mọi việc đã có anh, anh sẽ giúp em chăm sóc Hi. Lúc không bận, anh sẽ bay sang thăm em."
Tôi có chút tò mò: "Anh không định khuyên em đừng đi à?"
"Anh không muốn em vì anh mà phải chịu thiệt thòi. Em có hoài bão của riêng mình, anh tự hào về em, làm hậu phương vững chắc cho em là được rồi."
"Mất liên lạc với em năm năm anh còn chịu được, ba năm ở nước ngoài có là gì đâu."
Nói thì nói vậy, nhưng trong mắt anh vẫn có rất nhiều lưu luyến.
Tập đoàn nhà họ Cố mở thêm một mảng kinh doanh mới, công ty đặt tại thành phố mà Bùi Hi đang học mẫu giáo, người phụ trách chính là Cố Đình Chiêu.
Mẹ tôi nói với tôi, Cố Đình Chiêu luôn tranh việc đến trường mẫu giáo đón Bùi Hi, sau đó xách theo một đống đồ đến nhà ăn ké.
Lúc Bùi Hi nghỉ hè, Cố Đình Chiêu đưa cậu bé đến Paris tìm tôi.
Vốn dĩ đã gọi mẹ tôi đi cùng, nhưng bà nói đã lâu không về quê, muốn mang những thứ tốt mà Cố Đình Chiêu tặng bà đi chia sẻ với các thím trong làng.
Tôi lập tức dẫn Cố Đình Chiêu và Bùi Hi đến vườn Tuileries phơi nắng, đến Provence ngắm cánh đồng hoa oải hương. Thằng bé một tay dắt tôi, một tay dắt Cố Đình Chiêu, trông hệt như một gia đình ba người đi du lịch cùng nhau.
Lúc ăn cơm, Cố Đình Chiêu cười nói với tôi: "Có lẽ ở cùng nhau lâu rồi, Hi trông cũng có chút giống anh rồi đấy."
Đến bây giờ anh vẫn không biết Bùi Hi là con ruột của mình.
Lúc nhỏ Bùi Hi hoàn toàn không giống anh, bây giờ lớn hơn một chút, đường nét gương mặt cũng đã có chút bóng dáng của anh.
Tôi chỉ cười mà không đáp.
Buổi tối tổ chức sinh nhật cho Bùi Hi, tôi cắm năm cây nến lên bánh kem, mừng Bùi Hi năm tuổi.
Cố Đình Chiêu nhắc tôi: "Thư Ý, em cắm thừa một cây rồi."
"Là năm cây không sai đâu, năm nay con năm tuổi rồi."
Sau một thoáng sững sờ, hơi thở của anh bỗng trở nên dồn dập, ánh mắt đảo qua lại giữa tôi và Bùi Hi.
Tôi thành thật nói với anh: "Em chưa từng kết hôn, Hi là có được vào ngày lễ tốt nghiệp."
"Lúc chia tay, đã có con rồi."
16
Cách xưng hô của Bùi Hi với Cố Đình Chiêu, từ "chú" đã đổi thành "ba".
Bùi Hi có chút không quen, nhưng Cố Đình Chiêu rất vui.
Trong khoảng thời gian này, mẹ Cố đã gọi điện cho tôi hai lần. Vẫn hòa nhã như trước, nhưng giọng điệu lại toát lên sự áp đặt của người bề trên.
Lời lẽ vẫn như cũ.
"Bác còn hai người con trai nữa, nếu Đình Chiêu nhất quyết muốn ở bên con, chúng tôi sẽ dồn trọng tâm vào hai đứa còn lại, cổ phần trong nhà cũng sẽ không cho nó."
Lần này tôi không bị bà dọa nữa.
Một là, như Cố Đình Chiêu đã nói, bây giờ anh không dễ bị người khác sai bảo.
Hai là, em trai của anh, một người là Tô Việt mở quán bar, ngang ngược không chịu sự quản giáo, người còn lại còn tệ hơn, nghe nói đã sớm trốn ra nước ngoài hưởng thụ rồi.
Ba năm nay, nhờ sự chỉ dẫn của Cố Đình Chiêu, tôi đã giành được toàn bộ nguồn khách hàng của tập đoàn ở châu Âu.
Sau khi về nước, tôi thuận lợi được đề bạt vào ban lãnh đạo, trở thành thành viên trẻ nhất. Nhiều người nhìn tôi, đều sẽ khách sáo khen một câu tiền đồ vô lượng.
Nhà họ Cố cũng không còn phản đối như trước, thậm chí còn bắt đầu cho tôi đến nhà chính ăn cơm vào những ngày nghỉ.
Giới nhà giàu coi trọng nhất vẫn là lợi ích. Khi coi tôi như một đóa hoa tầm gửi, họ dùng bức tường cao để ngăn cản tôi. Thấy tôi gai góc nhưng cũng có thể dâng lên quả ngọt, họ lại cúi mình đến gần. Nhưng họ đã không còn quan trọng nữa, tôi và Cố Đình Chiêu đã đi một vòng tròn mười hai năm. Cuối cùng sóng yên biển lặng, từ nay cùng chung một con thuyền.
[Hết]
