Bông Hồng Có Gai - Chương 3
Cập nhật lúc: 27/07/2026 16:01
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh nói ra cái cớ đã chuẩn bị từ trước: "Đình Chiêu, yêu xa mệt mỏi quá, em không muốn tiếp tục nữa. Gia đình vẫn đang giục cưới, em định về nhà xem mắt."
Cố Đình Chiêu sững sờ hồi lâu, rồi như hạ quyết tâm nói: "Vậy anh chuyển đến thành phố của em, chúng ta kết hôn được không?"
Anh liên tục nói những lời thỏa hiệp, thậm chí không ngại hạ mình, quỳ một chân trước mặt tôi để níu kéo: "Đừng chia tay có được không? Em đi đâu, anh theo đó, chúng ta có thể mãi mãi ở bên nhau."
Nhưng gia đình anh làm sao có thể cho phép chứ?
Tôi cũng không muốn một người kiêu hãnh như anh phải sa vào vũng bùn, để rồi cuối cùng chúng tôi lại chán ghét lẫn nhau.
Tôi nhẫn tâm nói với anh: "Thật ra em không thích anh nhiều như em tưởng. Ở bên nhau bốn năm, cũng hơi chán rồi, em cũng muốn đổi người mới."
Ngày hôm đó chúng tôi giằng co rất lâu, đến cuối cùng mắt anh đỏ hoe, nghiến răng nhìn tôi.
"Dựa vào đâu mà lúc bắt đầu là em nói, lúc chia tay cũng là em quyết hả? Em có coi tôi là người không vậy?"
"Bùi Thư Ý, sau khi chia tay, chúng ta đừng bao giờ liên lạc nữa."
Anh nói rất tàn nhẫn, nhưng trước khi đi, anh vẫn để lại cho tôi một tấm thẻ ngân hàng.
Bên trong có ba triệu.
Tôi không nhận.
Tôi ở bên anh, từ đầu đến cuối không phải vì tiền.
Lúc đó còn ngây thơ, luôn nghĩ rằng không lấy số tiền này thì trước mặt anh vẫn có thể ngẩng cao đầu, vẫn còn lòng tự trọng.
Sau đó chúng tôi không bao giờ liên lạc nữa.
Tôi đến một thành phố mới, sinh ra Bùi Hi.
Vừa đi làm kiếm tiền, vừa chăm sóc Bùi Hi lớn lên.
Mẹ tôi cũng không giục cưới nữa.
Bà nói có đàn ông hay không không quan trọng, có một đứa con là được rồi.
Chỉ là bao năm qua, miệng tôi nói cứng rắn, nhưng trong lòng vẫn chưa bao giờ buông bỏ được Cố Đình Chiêu.
Dù say, nhưng tôi vẫn còn chút lý trí.
Chuyện với Cố Đình Chiêu, cuối cùng vẫn nuốt vào trong bụng không nói ra. Chỉ là lại rót thêm hai ly rượu nữa tu vào họng. Đang uống thì cửa phòng bao mở ra, một người đàn ông bước vào.
Động tác uống rượu của tôi khựng lại.
Người đàn ông này, đường nét gương mặt cực giống Cố Đình Chiêu, đặc biệt là đôi mắt, ngay cả độ cong khi nhướng lên cũng y hệt anh. Nhưng tôi biết rõ, anh ta không phải là Cố Đình Chiêu.
Không biết có phải do men rượu hay không, đến khi tôi nhận ra thì đã kéo áo người ta, nói năng không rõ ràng: "Là người mẫu mới đến à? Bao anh thì cần bao nhiêu tiền?"
5
Bạn tôi sợ c.h.ế.t khiếp, vội vàng kéo tôi ra, giải thích rằng đây là ông chủ quán bar.
Tôi không chịu buông tay, nheo mắt đ.á.n.h giá anh ta.
"Tôi thích khuôn mặt này của anh, rất giống một người quen cũ của tôi. Nếu là ông chủ, vậy chắc phải đắt hơn một chút nhỉ?"
Tôi nhẩm tính tiền lương và tiền trả góp nhà hàng tháng, trừ đi chi phí sinh hoạt của Bùi Hi và tiền gửi ngân hàng, rồi giơ một bàn tay lên.
"Năm nghìn, bao anh một tháng năm nghìn đủ không?"
Ông chủ thoáng chút khó xử, nhỏ giọng phàn nàn: "Hóa ra mình không đáng giá đến thế à?"
Tôi nghiến răng, tăng giá cho anh ta: "Vậy thêm một nghìn nữa, sáu nghìn được không?"
Bạn tôi kéo tay áo tôi, giải thích: "Cậu có thêm một số không đằng sau nữa cũng vô dụng thôi. Ông chủ này là một thiếu gia nhà giàu, không thiếu tiền đâu. Tôi biết anh ta rất đẹp trai, nhưng cậu dẹp cái ý nghĩ đó đi, tìm anh ta còn không có khả năng bằng tìm người yêu cũ của cậu đâu."
Tôi hất tay cậu ấy ra, nhìn vào gương mặt của ông chủ, càng nhìn lòng càng chua xót.
Tôi ôm lấy cánh tay anh ta mà khóc nức nở.
"Tôi chưa từng thấy người đàn ông nào giống Cố Đình Chiêu đến vậy. Khó khăn lắm mới gặp được một người mà sao lại là một thiếu gia nhà giàu chứ."
"Trên đời này nhiều thiếu gia như vậy, thêm tôi một người thì đã sao?"
Ông chủ vốn đang căng cứng người, chỉ muốn mau ch.óng thoát khỏi hiện trường.
Nghe vậy bỗng nhiên có hứng thú, hỏi tôi: "Chị vừa nói tôi trông giống ai?"
"Giống người yêu cũ của tôi."
Anh ta mím môi, trong giọng nói bỗng có thêm một chút kích động không thể giải thích.
"Chị tên là... Bùi Thư Ý?"
Đầu óc tôi quay cuồng, không còn chút sức lực để hiểu tại sao anh ta lại biết tên tôi, chỉ nắm c.h.ặ.t cánh tay anh ta, cố gắng mặc cả.
"Đúng, tôi là Bùi Thư Ý. Biết tên tôi rồi, chúng ta cũng coi như là người quen, vậy bao anh có được giảm giá không?"
"Nếu tính theo tháng không được thì tính theo ngày được không?"
Ông chủ chỉ cười như không cười nhìn tôi, ghé vào tai tôi nói: "Cái này thì tôi không dám nhận đâu, anh trai tôi biết được sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t tôi mất."
Tôi không hiểu anh ta đang nói gì, chỉ biết là anh ta không đồng ý.
Tôi có chút buồn.
