Bóp Nát Viên Kẹo Của Sếp Tổng - Chương 2
Cập nhật lúc: 18/07/2026 15:02
Tôi đi về chỗ ngồi của mình, đầy hứng thú dán mắt vào hộp kẹo trong tay.
Nhìn qua cửa kính phòng làm việc, sắc mặt Thẩm Lâm Dã đã trở lại bình thường.
Cái thứ này thật sự thần kỳ đến thế sao?
Tôi xoay xoay viên kẹo trong lòng bàn tay.
Giây tiếp theo, Thẩm Lâm Dã giống như một sợi dây đàn bị kéo căng, hai nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t lại.
[Em gái cưng chơi bất ngờ quá, nam chính đang họp video với bên đối tác, đối phương nhìn mà nghệt cả mặt ra kìa!]
[Đáng đời, ai bảo thích nữ chính mà không dám nói, năm nào cũng lén lút gửi bưu thiếp, vòng vo hỏi xem nữ chính có người yêu chưa, bây giờ quả báo nhãn tiền tự làm tự chịu nhé.]
Hóa ra là như vậy!
Trên mặt Thẩm Lâm Dã không có biểu cảm gì đặc biệt.
Nhưng trên bàn làm việc, mu bàn tay đang siết c.h.ặ.t của anh ta đã nổi đầy gân xanh.
Rõ ràng là đã nhẫn nhịn đến mức cực hạn rồi.
Tôi thong thả nhấp một ngụm nước, trong miệng vẫn còn vương lại vị hoa quả thanh thanh.
[Nam chính đờ đẫn cả người, hồn bay phách lạc luôn rồi.]
[Á á á! Em gái cưng biết chơi ghê, đột ngột quá đi mất!]
[Xong đời, nam chính thù dai lắm đấy, quay đầu lại chắc chắn sẽ đòi lại cả vốn lẫn lời, em gái cưng cứ đợi mà chịu không thấu đi nha.]
[Nam chính tự chuốc lấy thôi, anh ấy nên sớm nghĩ đến sẽ có ngày hôm nay rồi chứ.]
Tôi đang mải nhìn dòng bình luận mà người cứ đần ra, chẳng để ý Andy đã đứng sau lưng mình từ lúc nào.
Chị ta giật phắt hộp kẹo trên tay tôi, giọng điệu đầy vẻ coi thường: "Cũng có cái gì ghê gớm đâu chứ!"
Nói rồi, chị ta tiện tay ném bộp một cái xuống bàn.
Tôi vội vàng nhặt lên, ôm khư khư vào lòng: "Chị nhẹ tay chút đi!"
Cái này mà hỏng thì tôi đào đâu ra tiền mà đền cơ chứ!
Andy nở nụ cười khinh khỉnh: "Cô thân với Lâm Dã lắm à?"
"Không thân!"
"Thân!"
Hai giọng nói cùng lúc vang lên, tôi vô thức quay đầu lại.
Thì ra Thẩm Lâm Dã đã đứng sau lưng tôi từ bao giờ, mặt lạnh như tiền.
Trên tay anh ta vắt chiếc áo vest, khéo léo che đi chỗ nhạy cảm kia.
[Nam chính tan nát cõi lòng rồi kìa, em gái cưng vừa trêu người ta đến bủn rủn cả đi, quay ngoắt đi đã bảo không thân rồi!]
[Ha ha ha, em gái cưng mau dỗ dành người ta đi, không là nam chính lại chạy về nhà khóc nhè cho mà xem!]
"Trước khi ra nước ngoài, nhà tôi với nhà Tô Vân Y là hàng xóm."
"Có điều nhiều năm không gặp, hình như cô ấy không nhận ra tôi thì phải?"
Vệt đỏ trên mặt Thẩm Lâm Dã vẫn chưa tan hết.
Trông có nét quyến rũ không sao tả xiết!
[Tay nam chính vẫn còn đang run bần bật kìa, thế mà đã vội chạy đến làm chỗ dựa cho em gái cưng rồi, yêu thế không biết!]
[Á á á, muốn tua nhanh thời gian quá, hóng diễn biến tiếp theo ghê!]
Có Thẩm Lâm Dã chống lưng, gan tôi cũng to lên hẳn!
"Trách sao nhìn cứ quen quen, hóa ra là anh Lâm Dã à!"
[Nam chính lại sướng rơn rồi, ngón chân chắc đang nhảy đầm luôn quá, vợ gọi mình là anh kìa!]
[Cái đồ sĩ diện hảo này, tự bấm tay đến tím tái cả vào mới nhịn được cười đấy.]
"Andy, phòng nhân sự của các cô dạo này rảnh rỗi lắm à?"
Andy không hổ danh là Giám đốc nhân sự, lập tức thu lại biểu cảm, bày ra bộ dạng đáng thương tội nghiệp.
"Lâm Dã, Tô Vân Y hung dữ lắm ý, tôi chỉ muốn xem hộp kẹo một chút thôi mà cô ấy đã khó chịu rồi."
Cái giọng điệu eo éo gì thế này?
Thẩm Lâm Dã mặt không đổi sắc, né người tránh khỏi bàn tay đang định bấu víu của Andy.
"Tự ý lục lọi đồ của người khác, cô ấy đã đồng ý chưa?"
Andy sững người, tay thõng xuống, ngơ ngác lắc đầu.
"Đây là phép lịch sự tối thiểu, đến học sinh tiểu học còn biết, tôi bắt đầu nghi ngờ năng lực làm việc của cô rồi đấy!"
Bầu không khí rơi vào gượng gạo tột cùng, các đồng nghiệp xung quanh đều vờ như không nghe thấy, ai làm việc nấy.
Gương mặt trang điểm tinh tế của Andy tức đến mức vặn vẹo cả lại.
[Nam chính ngầu đét, nữ phụ dù gì cũng là giám đốc mà anh ấy chẳng nể mặt chút nào luôn!]
[Nữ phụ làm tốt lắm, tạo cơ hội cho nam chính ghi điểm tuyệt đối trước mặt em gái cưng rồi!]
Tôi thắc mắc nhìn dòng bình luận, không phải Andy là bạn gái của Thẩm Lâm Dã sao?
Sao mấy dòng bình luận kia cứ gọi tôi là vợ anh ta thế nhỉ?
..
Tối về đến nhà, tôi cuộn tròn trên ghế sofa thẫn thờ nghĩ ngợi.
Chuyện ban ngày đúng là quá hoang đường.
Đầu óc tôi cứ như đang treo ngược cành cây, chẳng thực tế chút nào.
Hay là trực tiếp đi hỏi rõ Thẩm Lâm Dã nhỉ?
"Cộc cộc cộc", tiếng gõ cửa cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
Tôi đứng dậy ra cửa nhận đồ ship.
Vừa vặn lại nhìn thấy Andy đang lách người đi vào căn hộ đối diện!
Chị ta mặc một chiếc váy dài màu đen cổ chữ V khoét sâu, đường cong cơ thể lộ ra mồn một.
Ăn mặc thế này, chắc chắn là đến tìm "anh người yêu" rồi chứ gì?
Một người xuất sắc như Thẩm Lâm Dã mà cũng có ngày bị cắm sừng cơ à?
Hi hi!
Tôi có chút hả hê, chỉ muốn hóng drama.
[Sao nữ phụ lại mò đến đây rồi?]
