Bữa Tiệc Sinh Nhật Của Mẹ - Chương 2
Cập nhật lúc: 20/09/2026 11:00
Mọi người thấy ý này có được không?”
Đương nhiên tôi chẳng có ý định chờ họ trả lời.
Tôi xách túi lên, thay giày rồi mở cửa đi thẳng ra ngoài.
“Lâm Đình Đình!”
Tiếng mẹ vang vọng từ trong nhà, nhưng lúc đó tôi đã xuống dưới lầu.
Ngay dưới tầng, em gái đang cầm hai bông cẩm chướng, thong thả đi tới, thấy tôi liền kinh ngạc:
“Chị, đồ ăn nấu xong hết rồi à?”
Gương mặt em sáng bừng, niềm vui hiện rõ.
“Có cua đúng không? Em nhắn với mẹ từ trước rồi, dạo này em thèm cua lắm.”
Đến lúc này tôi mới hiểu, vì sao một người trước nay chẳng thích mấy thứ hải sản này lại liên tục dặn tôi phải nhớ mua cua.
May mà trước lúc rời khỏi nhà, nước trong nồi cua đã gần như cạn sạch, giờ này chắc đáy nồi cũng cháy khét rồi.
4
Tôi vừa về đến nhà, điện thoại của em gái đã gọi tới.
“Chị, chị không cần làm đến mức đó đâu. Tính mẹ thế nào chị còn không biết sao, nhiều lúc bà nói chuyện chẳng suy nghĩ thôi.”
Tôi cuộn người trên sofa, vừa ăn miếng dưa hấu ngọt vừa thờ ơ đáp:
“Mẹ tỉnh táo lắm, chẳng qua đến lúc cần thì thích giả vờ hồ đồ. Em thử nhớ xem, mẹ từng hồ đồ chuyện gì liên quan tới em chưa?”
Khi còn nhỏ, giáo viên chủ nhiệm tới nhà thăm, tôi đã báo với mẹ trước một ngày, nhưng bà vẫn quên sạch.
Thầy giáo phải đứng ngoài cửa chờ gần một tiếng, đến lúc vào được nhà cũng là tôi tự rót nước mời thầy.
Mẹ lạnh mặt giải thích: “Mẹ đâu cố ý, chỉ là bận quá nên quên mất.”
Thế nhưng đến lượt em gái, mẹ đã xin nghỉ làm từ hôm trước.
Trên bàn chuẩn bị đủ nước ngọt, trà và nước lọc…
Cả căn nhà thơm tho sạch sẽ vì bà đã dọn dẹp kỹ càng từ trước.
Khi giáo viên chuẩn bị ra về, bà còn nhất quyết nhét một món quà vào tay thầy.
Khi ấy tôi tủi thân bật khóc, mẹ lập tức nghiêm mặt:
“Sao con nhỏ nhen vậy? Chính vì lần trước xảy ra chuyện như thế nên mẹ mới rút kinh nghiệm. Sao nào? Con còn muốn em gái cũng bị giáo viên ghét như con à?”
Hóa ra bà biết tất cả.
Bà biết đắc tội giáo viên sẽ dễ bị chú ý, dễ bị soi xét.
Nhưng tôi khi đó còn quá nhỏ, chỉ cần bị bà quát một câu là lập tức co rúm người.
Sau đó còn tự trách bản thân, cho rằng chắc mình thật sự quá hay tính toán.
“Nhưng chị cũng đâu thể bỏ mặc cả nhà rồi đùng một cái bỏ đi như thế. Chị muốn đi thì cứ đi, sao còn dọn sạch thức ăn trong tủ lạnh? Bố thích ăn thịt bò nhất, bố đâu có làm gì chị.”
Giọng em gái kéo tôi trở về hiện tại, tôi bật cười lạnh:
“Đồ do tôi bỏ tiền mua, tôi muốn mang thì mang. Các người đều có tay có chân, không có tôi ở đó thì c.h.ế.t đói được chắc?”
Nói xong tôi trực tiếp cúp máy.
Lúc ấy mới chợt nhớ đến chiếc bánh sinh nhật đã đặt từ trước mà tôi chưa kịp hủy.
Tôi vội gọi cho cửa hàng, nhưng bên kia nói bánh đã làm xong và đang trên đường giao tới.
5
“Vậy đổi địa chỉ giúp tôi nhé, phần phí chênh lệch tôi sẽ thanh toán.”
Chiếc bánh hơn bốn trăm tệ, tối nay đem ra ăn cùng bạn bè cũng vừa đẹp.
Dù sao kỳ nghỉ cũng sắp kết thúc, tôi sớm phải quay lại làm việc.
Mấy loại thực phẩm vừa mang từ nhà mẹ về kiểu gì cũng phải dùng hết.
Trên đường trở về, tôi đã hẹn mấy người bạn tối nay sang nhà tụ tập.
Vừa cúp cuộc gọi của tiệm bánh, dì hai lại gọi tới.
“Không phải con đặt bánh sầu riêng à? Con gọi giục thử xem, sao giờ vẫn chưa tới. Thằng Hạo Hạo đang khóc đòi ăn đây.”
Hạo Hạo là cháu ngoại dì hai, bình thường thích sầu riêng nhất.
Tôi hơi tiếc nuối, chậm rãi nói:
“Bánh con hủy rồi, con đã gửi lời chúc sinh nhật tới mẹ, chắc cũng không cần bánh nữa. Chẳng phải mẹ nói chỉ cần một câu chúc là đủ có lòng sao?”
Dì hai nghẹn lại vài giây, sau đó trách móc:
“Con bé này thật là… chẳng bao giờ chịu thiệt. Mẹ con nói thế thôi, chứ trên đời làm gì có người mẹ nào không thương con, sao có chuyện thiên vị. Hôm nay lại là sinh nhật mẹ, con còn…”
“Hừ! Đừng khuyên nó nữa! Có bản lĩnh thì từ nay đừng bao giờ bước về nhà!”
Dì hai còn chưa nói hết, giọng mẹ đã truyền từ đầu dây bên kia tới, đầy vẻ đe dọa.
Sau đó bà còn khóc nấc lên:
“Không biết kiếp trước tôi gây nghiệp gì mới sinh ra thứ con như mày. Mày chưa bao giờ bằng được em gái, động chút là giận dỗi, không khiến cả nhà khó chịu thì không vừa lòng đúng không? Cái tính này chẳng biết giống ai, biết thế ngày trước tao đã không sinh ra mày!”
Tôi nghe xong còn gật đầu đồng tình:
“Đúng đấy, biết trước như vậy thì sinh tôi ra làm gì?”
“Con! Con… con…”
Mẹ tức tới mức nói lắp, hồi lâu vẫn không ghép nổi một câu hoàn chỉnh.
Trước kia, mỗi khi bà nói những lời thế này, tôi đều lập tức chịu thua rồi nhượng bộ.
Có lẽ hôm nay không ngờ tôi sẽ đáp trả trực tiếp nên bà nhất thời chẳng biết phản ứng thế nào.
Tôi cúp máy không chút do dự, tiện tay chuyển luôn điện thoại sang chế độ im lặng.
6
Sau đó, tôi lướt thấy hình ảnh sinh nhật mẹ trên vòng bạn bè.
Khung cảnh trong ảnh là một nhà hàng, mọi người ngồi quanh bàn, bầu không khí trông vô cùng ấm cúng.
Chín tấm ảnh được ghép lại, ở vị trí chính giữa là hai bông cẩm chướng em gái mang tới.
Dòng trạng thái đi kèm lại vô cùng đầy ý tứ:
[May mà còn có cô con gái út biết quan tâm như chiếc áo bông nhỏ, tuy giữa chừng xảy ra chút chuyện, nhưng cuối cùng sinh nhật cũng xem như vui vẻ.]
Tôi im lặng nhấn nút thích.
Hy vọng cô con gái út ấm áp của bà có thể quan tâm bà mãi như thế.
