Bữa Tiệc Thôi Nôi - Chương 5

Cập nhật lúc: 15/09/2026 03:04

Trong lòng tôi, hơi thở của Tiểu Viễn lại càng yếu.

“Anh, nghĩ cách đi!”

“Con sắp không chịu nổi nữa rồi!”

Anh trai không phí lời.

Lập tức gọi điện.

“Cục trưởng Trương, tôi đang bị chặn ở khu biệt thự phía ngoại ô.”

“Cháu tôi sốc phản vệ nghiêm trọng, cần cấp cứu ngay.”

“Đúng, bọn họ nói xem livestream nên kéo tới.”

“Livestream của Tô Thúy.”

“Phiền anh phong tỏa phòng livestream, đồng thời cho xe cảnh sát tới mở đường.”

Cúp máy.

Anh lập tức đạp ga.

Xe bất ngờ lao về phía trước.

Đám người chắn đường hoảng hốt, vội vàng nhảy sang hai bên.

“Đừng ép tôi.”

“Nếu cháu tôi bị chậm điều trị, tất cả các người đừng mong phủi sạch trách nhiệm.”

Đúng lúc ấy.

Tiếng còi cảnh sát vang lên từ xa.

Những người chắn đường nghe thấy liền bắt đầu d.a.o động, lùi sang hai bên.

Anh trai lập tức đ.á.n.h lái.

Chiếc xe ép sát lề, cuối cùng thoát khỏi đám đông.

4

Đèn đỏ trước phòng cấp cứu sáng liên tục suốt ba tiếng.

Trong lúc anh trai đi làm thủ tục.

Hành lang bệnh viện vốn đang yên tĩnh bỗng vang lên tiếng nói cười.

Lục Cảnh Nghiêm cùng Tô Thúy sóng vai đi tới.

Hai cái đầu gần như dính vào nhau.

Không biết Lục Cảnh Nghiêm nói gì mà Tô Thúy cười ngả nghiêng.

“Đều tại anh cả!”

“Anh có biết cái áo n.g.ự.c của tôi là phiên bản giới hạn không?”

“Tôi còn tốt bụng lấy nó làm đồ lấy may cho vợ chồng các người!”

Lục Cảnh Nghiêm đưa tay véo má cô ta.

“Chuyện nhỏ thôi.”

“Size của cô tôi còn không biết sao?”

“Lát nữa mua cho cô mười cái.”

“Ren này, xuyên thấu này, có nơ này…”

“Bảo đảm cô thích.”

Hai người vừa nói vừa cười.

Hoàn toàn chẳng nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của tôi.

Tô Thúy giả vờ như vừa mới phát hiện ra.

“Ơ?”

“Chị dâu vẫn còn ở đây à?”

“Tiểu Viễn thế nào rồi?”

“Vài hôm nữa tôi còn có cơ hội ăn tiệc mừng thằng bé không?”

Sau đó cô ta lại làm bộ như chợt nhớ ra.

“À đúng rồi.”

“Vợ người giàu nhất thành phố tuần sau sắp sinh.”

“Biết đâu Tiểu Viễn nhà chị còn kịp đầu t.h.a.i sang một gia đình tốt hơn.”

Máu trong người tôi lập tức dồn thẳng lên đầu.

Cô ta lại dám dùng chuyện đầu t.h.a.i để nguyền rủa con tôi!

Tôi không nhịn nổi nữa.

Chát!

Một cái tát khiến mặt Tô Thúy lệch sang một bên.

Dấu tay đỏ rực lập tức hiện lên.

Cô ta trừng mắt.

“Cô dám đ.á.n.h tôi?!”

Tôi lại giơ tay.

Chát!

“Đánh cô thì đ.á.n.h thôi.”

“Còn phải chọn ngày à?”

Lục Cảnh Nghiêm lập tức kéo Tô Thúy ra sau lưng.

Anh ta dùng sức đẩy tôi ngã xuống sàn.

“Giang Tuyết, em điên rồi sao?!”

“Tiểu Thúy chỉ thích đùa, em còn không biết tính nó à?”

“Anh đã nói bao nhiêu lần rồi, tính nó vốn vậy.”

“Em cứ chuyện bé xé ra to, không thấy mệt sao?”

Tô Thúy lập tức thừa cơ xông tới.

Cô ta hung hăng giẫm lên ngón tay tôi.

“Cô tưởng lão Lục sẽ bảo vệ cô à?”

“Tôi nói cho cô biết.”

“Tôi với anh ấy là anh em chí cốt.”

“Anh em như tay chân, đàn bà chỉ như quần áo!”

“Bọn tôi từ bé đã nói chuyện chẳng kiêng dè.”

“Cô chịu không được thì cút.”

“Chẳng ai cầu xin cô ở lại nhà họ Lục!”

Không ngờ lần này Lục Cảnh Nghiêm cũng hiếm khi cứng rắn.

“Đúng.”

“Không chịu được thì ly hôn đi!”

“Giang Tuyết, tôi chịu đủ cô rồi!”

“Ngày nào cũng nghi thần nghi quỷ.”

“Chuyện gì cũng tính toán.”

“Tiểu Thúy là bạn thân nhất của tôi, đến trò đùa của nó cô cũng chịu không nổi.”

“Vậy chúng ta khỏi sống với nhau nữa!”

Ly hôn?

Con trai tôi còn nằm trong phòng cấp cứu.

Sống c.h.ế.t chưa rõ.

Hai người họ phá tan mọi thứ.

Bây giờ anh ta lại có mặt mũi mở miệng đòi ly hôn?

Tôi đau đến nghẹn thở.

Nước mắt làm tầm nhìn mờ đi.

Chỉ thấy anh trai dẫn theo bảo vệ bước nhanh tới.

Bảo vệ lập tức khống chế hai người kia xuống đất.

Anh trai chạy tới đỡ tôi.

Nhìn ngón tay bị giẫm tím bầm, giọng anh lập tức mềm xuống.

“Tiểu Tuyết, đừng sợ.”

“Có anh ở đây.”

Mãi tới khi tiếng c.h.ử.i rủa của hai người kia biến mất ở cuối hành lang.

Anh mới trầm giọng.

“Anh vừa cho người điều tra tài sản của Lục Cảnh Nghiêm.”

“Em đoán xem phát hiện được gì?”

“Những năm qua hắn âm thầm mua tới năm mươi căn hộ ở trung tâm thành phố.”

“Còn mua rất nhiều cổ phiếu.”

“Nhưng tất cả tài sản đều đứng tên Tô Thúy.”

Nhìn cái tên rõ ràng trên tài liệu.

Tim tôi giống như bị mũi băng xuyên thẳng qua.

Khó trách hôm nay Lục Cảnh Nghiêm đột nhiên cứng rắn.

Hóa ra anh ta đã sớm âm thầm chuyển gần hết tài sản chung sang tên “chị em chí cốt”.

Một tên đàn ông vốn phải dựa vào tài nguyên nhà họ Giang mới có được ngày hôm nay.

Vậy mà đã âm thầm tính toán từ lâu.

Muốn moi hết mọi thứ trên người tôi.

Đúng lúc ấy.

Cửa phòng cấp cứu bật mở.

Bác sĩ bước ra.

Tôi lập tức lao tới.

“Bác sĩ!”

“Con tôi sao rồi?”

Bác sĩ tháo khẩu trang, gương mặt lộ rõ mệt mỏi.

“Đứa trẻ tạm thời đã qua nguy hiểm.”

“Nhưng vẫn còn hôn mê, phải chuyển vào ICU theo dõi.”

“May mà đưa tới kịp.”

“Chậm thêm một chút nữa thì rất nguy hiểm.”

Hai chân tôi lập tức mềm nhũn.

May anh trai kịp đỡ lấy.

“Anh.”

“Em muốn Lục Cảnh Nghiêm thân bại danh liệt.”

“Em muốn anh ta cùng Tô Thúy phải trả giá cho từng chuyện đã làm.”

Anh trai siết c.h.ặ.t t.a.y tôi.

Ánh mắt không hề có chút do dự.

“Được.”

“Anh giúp em.”

“Còn tiền của em.”

“Từng đồng một, cả vốn lẫn lãi, đều phải bắt bọn chúng nhả ra.”

5

Tôi ở lại canh trước phòng bệnh của con.

Anh trai thì lập tức liên hệ thám t.ử tư và luật sư ly hôn giỏi nhất Kinh Thị.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.