Bùi Minh Thầm Thương Trộm Nhớ Trưởng Tỷ Của Ta Đã Nhiều Năm - Chương 3
Cập nhật lúc: 16/07/2026 05:01
Kiếp trước, không lâu sau khi trưởng tỷ thành thân, vị tỷ phu vì làm quan quá đỗi cương trực mà đắc tội với kẻ gian, bị điều chuyển đến vùng Lĩnh Nam xa xôi làm quan.
Ta và trưởng tỷ chỉ có thể liên lạc qua những cánh thư.
Cách biệt bao nhiêu năm trời, thật không ngờ đời này ta còn có cơ hội được gần gũi với trưởng tỷ như thế này một lần nữa.
Ta dùng hết sức ôm chầm lấy trưởng tỷ, dụi đầu liên tục vào lòng tỷ ấy. Trưởng tỷ khẽ thở dài một tiếng, giơ tay vỗ nhè nhẹ lên lưng ta:
“Cái con bé này, ngày càng biết cách làm nũng rồi, sau này gả chồng thì biết làm sao đây? Nhắc đến chuyện gả chồng, lúc ta đi tìm muội có tình cờ gặp Bùi Dật Chi, chính hắn đã dẫn ta đến đây tìm muội đấy.”
Nghe thấy cái tên Bùi Dật Chi, tim ta bỗng đập lệch một nhịp. Hôm qua ta vừa mới cứu hắn một mạng xong.
Chân mày trưởng tỷ khẽ nhíu lại:
“Hai đứa đã có đụng chạm da thịt rồi, ngoài muội ra thì còn ai nhìn thấy nữa không?”
Ta lắc đầu.
Lúc đó ta là lén lút trốn ra hồ hoang bắt cá, cố tình cắt đuôi hết đám người hầu. Trông thấy dưới nước có một vật gì đó trắng trắng, ta cứ tưởng là cái bụng trắng của một con cá lớn nên mới ra sức vớt lên, nào có ngờ đâu đó lại là một người mặc y phục màu trắng trôi bồng bềnh. Dù sao thì cũng đến nơi rồi, ta liền thuận tay cứu luôn.
Khi ta kéo được Bùi Dật Chi lên bờ, hắn đã hôn mê bất tỉnh nhân sự. Ta sợ hắn sẽ bỏ mạng tại xó xỉnh này, liền có lòng tốt chạy đi tìm một vị đại phu đến, đợi đến khi hắn tỉnh lại ta mới rời đi.
“Đúng rồi trưởng tỷ, hắn bảo qua vài ngày nữa sẽ đến phủ chúng ta để đăng môn tạ ơn, liệu có làm lộ chuyện muội trốn ra ngoài phủ chơi không nhỉ?”
Ta ủ rũ chán chường, lại rúc sâu vào trong vòng tay ấm áp của trưởng tỷ.
Vài ngày sau, Bùi Dật Chi vẫn chưa kịp đến phủ đăng môn tạ ơn thì mẫu thân đã dẫn ta cùng trưởng tỷ đến Bùi phủ để thăm hỏi Bùi Minh. Thế t.ử bị rơi xuống nước, cha ta với tư cách là quan phụ trách điều phối nhưng lại sơ suất trong việc sơ tán người dân, nên chuyến đi này thực chất là để bồi thường tạ lỗi.
7
Sắc mặt Bùi Minh trắng bệch, vẻ mặt uể oải ỉ ôi nằm trên giường bệnh, bên cạnh đặt một chiếc bát không còn vương lại chút cặn t.h.u.ố.c nào. Đại phu chẩn đoán hắn bị kinh hãi quá độ, lại thêm việc uống phải quá nhiều nước bẩn, thân thể tuy không gặp đại nạn gì lớn nhưng vẫn cần phải tĩnh dưỡng vài ngày.
Bùi Minh vừa nhìn thấy ta, sắc mặt lập tức thay đổi rõ rệt. Gò má vốn dĩ trắng bệch như tờ giấy bỗng chốc ửng lên chút huyết sắc vì tức giận:
“Ngươi đến đây làm gì? Đời này ngươi đâu có cứu ta, ta sẽ không bao giờ cưới ngươi đâu!”
Ta ngẩn người, sao hắn cũng biết chuyện kiếp trước?
“Ngươi thừa biết trong lòng ta chỉ có trưởng tỷ của ngươi, cớ sao còn mặt dày đến đây đeo bám ta?”
Cơn gió khẽ lay động tấm rèm giường, trưởng tỷ đang rảo bước đi về phía này. Ta không muốn để trưởng tỷ nghe thấy những lời dơ bẩn kia, liền vội vàng đốp chát lại Bùi Minh:
“Ngươi muốn cưới trưởng tỷ của ta là chuyện không tưởng rồi. Chỉ cần có ta ở đây, đời này ngươi đừng hòng mơ tưởng. Trưởng tỷ sắp sửa thành hôn rồi, ngươi đến một ngón tay... à không, một cái móng ngón chân của tỷ phu ta cũng chẳng bằng.”
Bùi Minh tức đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng liên hồi, hắn giơ ngón tay run rẩy chỉ thẳng vào mặt ta:
“Ngươi vẫn cái thói đanh đá chanh chua không chịu nhường nhịn ai như vậy, nếu là trưởng tỷ ngươi thì tỷ ấy sẽ không bao giờ buông lời cay nghiệt thế này.”
“Trưởng tỷ tuyệt đối không bao giờ thèm đến nhìn ngươi lấy một cái, càng không rảnh rỗi nói chuyện với ngươi đâu, đừng có ảo tưởng bản thân là người người đều yêu thích.”
Bùi Minh sặc sụa ho khằn khặc vài tiếng, rồi cúi rạp người nôn thốc nôn tháo toàn bộ số t.h.u.ố.c vừa mới uống ra ngoài. Ta lập tức lùi phắt lại phía sau, chỉ sợ đống nước bẩn kia b.ắ.n trúng đôi hài của mình.
Đám nha hoàn vội vã chạy vào thu dọn bãi chiến trường, ta thừa dịp lộn xộn bước ra ngoài hiên để hội hợp cùng trưởng tỷ. Trò chuyện thêm với trưởng tỷ vài câu, ta liền chuẩn bị đi tìm Bùi Dật Chi để dặn hắn đừng đến nhà tạ ơn nữa.
8
Kiếp trước, Bùi Dật Chi rất thích đứng bên bờ ao cho cá chép Cẩm Lý ăn. Đến mức ngay cả mấy con cá giếc, cá trắm, cá trép ta bắt ngoài sông mang về, cũng được hắn vỗ béo cho mập mạp, trắng trẻo. Có điều ánh mắt hắn không được tốt cho lắm, thường xuyên sẩy chân ngã xuống ao suýt chút nữa tự dìm c.h.ế.t mình. Chỉ tính riêng ta thôi đã phải vớt hắn lên tới ba bốn bận. Ta bảo sẽ dạy hắn học bơi, thế mà hắn nhất quyết không chịu học.
Ta vốn đã quá quen thuộc với Bùi phủ, chẳng mấy chốc đã tìm thấy Bùi Dật Chi ở cạnh ao cá. Hắn đang đứng trên một phiến đá nhô ra để ngắm cá. Ta khẽ gọi tên hắn rồi vẫy vẫy tay.
Nào ngờ đúng khoảnh khắc hắn quay đầu lại, dưới chân bỗng trượt một cái, cả người ngã nhào xuống ao kêu vang một tiếng “tùm”. Đến khi ta hớt hải chạy tới nơi, Bùi Dật Chi đã chìm nghỉm, chỉ còn trơ lại đôi bàn tay ngoi ngóp trên mặt nước.
Chân mày ta khẽ nhíu lại, bộ y phục hôm nay là do tú nương mới may cho, nếu làm lấm lem bùn đất thì thật là đáng tiếc.
Thế nhưng nếu ta khoanh tay đứng nhìn, Bùi Dật Chi chắc chắn sẽ bị c.h.ế.t đuối mất.
