Bùi Tổng Đừng Làm Nũng Nữa, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn - Bùi Tiện, Khương Vãn - Chương 35: Nhảy Khỏi Xe
Cập nhật lúc: 06/01/2026 12:02
Khương Vãn lạnh nhạt liếc nhìn Bùi Tiễn cái rồi lập tức dời ánh mắt đi, như thể cả. thấy một người xa lạ không liên quan.
Cô rời khỏi chiếc ô của Hứa Thành, đội mưa bước nhanh về phía chiếc xe gọi qua app.
"Phu, phu nhân, tổng giám đốc đặc biệt đến đón cô về nhà." Hứa Thành có chút sốt ruột lên tiếng, nhưng không dám đưa tay kéo Khương
Vãn.
Thấy vậy, Bùi Tiễn không nói một lời, cúi người bước ra khỏi xe.
Anh sải bước dài, chỉ vài bước đã tới trước xe,
"rầm" một tiếng, đưa tay đóng cửa sau mà
Khương Vãn vừa mở ra.
"Anh hả? Anh làm gì vậy?" Sự khó chịu của
Khương Vãn mới bộc lộ được một nửa đã lập tức chuyển thành kinh ngạc.
Chỉ thấy Bùi Tiễn bế ngang cô lên, quay người đi về phía chiếc Maybach phía sau.
"Thả tôi xuống"
Bơ - 0349005202
Khương Vãn vùng vẫy muốn nhảy xuống, nhưng hoàn toàn vô ích, cô chỉ có thể dùng lời nói để phản kháng: "Bùi Tiễn, anh không biết tôn trọng người khác à? Anh học cái kiểu cưỡng ép này từ bao giờ vậy?"
Rồi trơ mắt nhìn Bùi Tiễn nhét mình vào ghế sau.
Bùi Tiễn lập tức ngồi vào theo, cúi đầu nhìn vết nước thấm lên người mình do cô làm ướt, chân mày bất giác nhíu lại.
Tóc Khương Vãn đã ướt sũng, phần tóc mái trước trán dính sát vào mặt, từng giọt nước từ đuôi tóc nhỏ xuống tấm t.h.ả.m thêu thủ công đắt tiền, nhanh ch.óng loang thành một vệt nước sẫm màu.
Vẫn là Hứa Thành phản ứng trước sau khi lên xe, anh mở điều hòa, lấy ra một chiếc khăn đưa cho Khương Vãn: "Phu nhân, lau nước đi."
Bùi Tiễn liếc cô một cái, nhìn bộ dạng chật vật của cô, không nhịn được mà mỉa mai: "Có xe không ngồi. Tự chuốc lấy thôi."
Bơ - 0349005202
Trong mắt anh, tất cả chỉ là trò mè nheo dở hơi của Khương Vãn.
Anh thật sự không thể hiểu nổi cái kiểu hờn dỗi vô cớ rồi làm những chuyện tự làm khổ mình này.
Khương Vãn khựng lại khi đang lau nước, quay đầu nhìn anh: "Nếu không phải Bùi Tổng đột ngột chen ngang, tôi đã sớm lên xe rồi, sao còn phải dầm mưa lâu như vậy?"
Bốn mắt nhìn nhau, Khương Vãn chợt nhớ đến cảnh anh vì Nhan Tuyết Ninh mà bỏ mặc cô một mình trong buổi tiệc gia đình, sống mũi bất giác cay cay.
Ngũ quan cô vốn đã sắc sảo rực rỡ, đôi mắt thường ngày dịu dàng lúc này lại đỏ hoe, cố chấp không chịu cúi đầu, nước mắt lưng tròng nhưng mãi vẫn không rơi.
Trước đây, dáng vẻ luôn nhún nhường cúi đầu trước mặt anh đã che lấp phần lớn nhan sắc của cô, giờ phút này với dáng vẻ sống động như thế, lại khiến anh bừng sáng cả mắt, trái tim cũng mềm đi đôi chút.
"Tôi không phải vì người khác mà rời đi. Là chuyện đầu tư của Bùi Thị, không chỉ liên quan đến tiền bạc mà còn dính líu đến phía Paris, bắt buộc tôi phải đích thân ký tên." Anh hiếm khi giải thích với cô, giọng điệu rõ ràng có phần gượng gạo.
Khương Vãn biết anh đang nói đến khoản đầu tư cho "Liệt Dương".
Nhưng chuyện này vốn dĩ là vì Nhan Tuyết
Ninh mà làm, rời đi vì chuyện này và rời đi vì
Nhan Tuyết Ninh chẳng phải là cùng một ý sao?
Trong mắt cô, lời giải thích này của Bùi Tiễn hoàn toàn không cần thiết.
Từ sau khi quyết định ly hôn, Khương Vãn đã không còn muốn biết bất cứ chuyện gì liên quan đến người đàn ông này nữa. Cô nuốt lại mấy phần tủi thân trong lòng, thu hồi ánh mắt, tiếp tục lau nước trên tóc.
Khương Vãn phớt lờ Bùi Tiễn, quay sang Hứa
Thành báo tên khu nhà bên cạnh nơi cô ở.
Hứa Thành không lập tức làm theo, mà quay đầu nhìn Bùi Tiễn với ánh mắt dò hỏi.
Bùi Tiễn không ngờ lời giải thích của mình lại khiến người phụ nữ này càng lấn tới, sắc mặt lập tức lạnh xuống, không nói thêm lời nào.
Hứa Thành đợi một lúc, không chờ được phản ứng, dựa vào sự hiểu biết nhiều năm về Bùi Tiễn, liền c.ắ.n răng tự mình đưa ra quyết định.
Mười lăm phút sau, Khương Vãn lau khô tóc, ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa xe, cảm thấy khung cảnh rất quen thuộc.
Cô nhìn một lúc mới phản ứng lại, đây là đường về Biệt Thự Sơn Hải Loan.
Cô hét lên với Hứa Thành: "Hứa Thành, anh đi sai đường rồi, đây không phải đường về nhà tôi, quay đầu lại!"
Hứa Thành thấy Bùi Tiễn vẫn đang nhìn ra ngoài cửa sổ không lên tiếng, trong lòng thầm nghĩ lần này mình quyết đúng, liền cúi đầu tiếp tục lái xe.
"Tôi nói anh không nghe thấy à? Tôi bảo anh quay đầu lại!!" Khương Vãn vừa nói vừa giận dữ đập mạnh vào lưng ghế phía trước.
Hứa Thành như một cái máy, không nhúc nhích chút nào.
Khương Vãn cảm thấy mình không chỉ không được Bùi Tiễn tôn trọng, mà đến cả Hứa Thành cũng không coi cô ra gì. Cô hối hận vì lúc nãy không kiên quyết từ chối lên xe.
Cô suy nghĩ một chút, thấy chốt cửa chưa khóa, lập tức đưa tay mở cửa xe, chuẩn bị nhảy xuống
