Bước Qua Cơn Mưa Rào Ngày Hạ - Chương 2
Cập nhật lúc: 13/07/2026 14:03
"Đã hứa đưa em đi công viên giải trí mừng sinh nhật rồi, đừng nói là bão nhỏ, cho dù trời có sập xuống cũng chẳng ai cản được anh."
Mạnh Thư cũng phụ họa: "Đúng thế, chút bão này nhằm nhò gì! Đừng hòng ai cản được tụi tôi!"
"Tây Tây, cậu cứ mua sẵn bánh kem, đợi tụi mình là được."
Khi đó, tôi đang học ôn lại.
Để tranh thủ thời gian đi cùng họ, tôi đã thức trắng đêm làm xong hai bộ đề, nói dối xin nghỉ nửa ngày rồi ra trước cổng công viên giải trí đợi họ.
Trời thương, hôm đó trời quang mây tạnh, nắng đẹp dịu dàng.
Thế nhưng cho đến lúc đóng cửa, họ vẫn không xuất hiện.
Lộ Trạch bảo có buổi diễn thuyết đột xuất, không xin nghỉ được.
Mạnh Thư nói cô ta phải giúp giảng viên làm slide bài giảng nên không dứt ra được.
Tôi ngồi ở cổng lớn vắng tanh, nghe họ than vãn: "Ngoan ngoãn đi, đợi cậu lên đại học rồi sẽ biết bận rộn thế nào."
"Cậu không biết giảng viên khó chịu thế nào đâu, cứ bắt tôi phải gửi slide cho mình ngay trong đêm nay."
Khi ấy tôi chưa đỗ đại học, chẳng hiểu gì về những chuyện đó nên cũng không nỡ trách họ, chỉ biết an ủi họ phải chú trọng học hành.
Tôi ngồi một mình trước cổng công viên, ăn hết hơn nửa cái bánh kem.
Nhưng hai ngày sau, tôi thấy Mạnh Thư đăng bài lên vòng bạn bè: [Được đi suối nước nóng cùng chàng trai mình thích, suỵt, giữ bí mật nhé… Cậu ấy không biết đâu.]
Mạnh Thư từng kể với tôi là cô ta thích một chàng trai.
Tôi hào hứng nhấn vào xem mặt nhưng chỉ thấy một bóng lưng mờ ảo, chẳng nhìn ra được gì cả.
Chỉ có ngày tháng đóng dấu trên ảnh là rõ rành rành.
Đúng là ngày sinh nhật tôi.
Tôi chẳng nghĩ ngợi gì mà bình luận: [Ơ, chẳng phải hôm đó là sinh nhật mình sao? Hừ hừ, đây là lý do cậu phản bội mình à?]
Mạnh Thư trả lời: [Oan uổng quá, điện thoại mình mới thay nên chưa chỉnh lại giờ thôi, không tin thì cậu hỏi Lộ Trạch đi.]
Lộ Trạch cũng lập tức trả lời: [Ừm, hôm đó tình cờ gặp cô ấy ở nhà ăn.]
Tất nhiên là tôi tin họ rồi.
Thậm chí còn nghĩ nếu cô ta nắm tay được người mình thích thì đó chính là món quà sinh nhật tuyệt nhất cho tôi.
Vì vậy, tôi lại hỏi: [Thế cậu đã tỏ tình với người ta chưa?]
Nhưng Mạnh Thư không trả lời tôi nữa.
Không lâu sau, Lộ Trạch gửi tin nhắn thoại cho tôi: "Bé cưng, lần sau đừng hỏi nữa, Mạnh Thư sẽ buồn đấy."
Trong miệng thì gọi tôi là "Bé cưng" nhưng giọng điệu lại lạnh lùng đến lạ thường, khiến tôi nhất thời chẳng biết phải làm sao.
Giờ thì tôi đã hiểu rõ mọi chuyện.
Hóa ra chàng trai Mạnh Thư thích chính là Lộ Trạch.
Lộ Trạch cũng biết chuyện này nên xót xa cho tình yêu không thành của cô ta rồi quay sang trách móc tôi hỏi han không đúng lúc, mặc cho lúc đó tôi hoàn toàn chẳng hay biết gì.
Trong lúc tôi ngồi chờ họ ở cổng công viên giải trí, họ đang vui vẻ đi tắm suối nước nóng cùng nhau mà chẳng hề có chút áy náy hay bất an, họ chỉ thản nhiên tận hưởng khoái cảm từ sự phản bội đó mà thôi.
Điện thoại đột ngột rung lên.
Là giáo viên chủ nhiệm.
Cô ấy hỏi bằng giọng lo lắng: "Chu Tây, thầy vẫn mong em cân nhắc kỹ, điểm số của em hoàn toàn có thể đậu vào những trường đại học tốt hơn."
"Bạn bè chỉ là một bài toán trong cuộc đời, có hay không cũng chẳng quan trọng."
"Người ngoài nói gì cũng không sao, quan trọng nhất là chúng ta phải biết rõ phong cảnh mình muốn ngắm là gì..."
Ngoài cửa sổ, cơn mưa giông dần tạnh, gột rửa bầu trời trở nên trong trẻo, sáng ngời.
Tôi lau đi vệt ướt nơi khóe mắt, nghiêm túc gật đầu: "Vâng, em cảm ơn thầy.”
"Em hiểu rồi ạ."
Lộ Trạch và Mạnh Thư đã nhầm một chuyện.
Tôi trân trọng tình cảm này nên mới sẵn lòng hạ thấp tiêu chuẩn để vào cùng trường đại học với họ chứ không phải tôi không còn lựa chọn nào khác nên mới phải đi cầu xin chút tình cảm ít ỏi từ họ.
Nhưng giờ đây dù là rung động thời thiếu niên hay là tình bạn đi chăng nữa thì tôi đều không cần nữa.
Họ không xứng.
4.
Tôi mua chuyến tàu cao tốc sớm nhất để trở về.
Lúc trả phòng, trời mới chỉ lờ mờ sáng.
Có lẽ thấy mắt tôi sưng húp, bà chủ quán tặng tôi một chiếc mặt nạ mắt xông hơi, cười tươi nói: "Cô bé, cầm lấy đi, dùng trên xe cho đỡ.”
"Cô bé còn trẻ, hãy nhìn về phía trước, không có gì là to tát cả."
Tôi đem túi đồ ăn vặt lớn mang theo bên mình tặng lại cho bà chủ.
Đó vốn là đồ tôi mua cho Lộ Trạch và Mạnh Thư.
Gần về đến nhà, Mạnh Thư gọi điện cho tôi.
"Xin lỗi nhé.”
"Tối qua đi học về mệt quá nên tôi ngủ thiếp đi, không để ý điện thoại hết pin, lỡ mất cuộc gọi của cậu, vừa mới nhìn thấy thôi."
"Hu hu, tôi có tội, cầu xin cậu tha lỗi cho tôi."
Giọng nói ngọt ngào, nũng nịu ấy vẫn như mọi khi.
Nếu là trước kia, tôi nghe cô ta nói vậy thì chắc chắn sẽ không chút nghi ngờ mà tin ngay, thậm chí còn quay lại an ủi cô ta.
Thế nhưng hiện tại, tôi chỉ cảm thấy giả tạo và buồn nôn.
Mạnh Thư thấy tôi không lên tiếng thì thăm dò: "Cậu không giận thật đấy chứ?"
"Tại lớp học hôm qua không xin nghỉ được, tôi mới không về mừng cùng cậu được."
"Tôi xin lỗi cậu nhé, cậu đừng..."
Tôi chưa kịp nói gì, đầu dây bên kia đã vang lên tiếng ồn ào kèm theo những lời trêu chọc vui vẻ.
"Giận gì chứ, Tây Tây nhà chúng ta tính tình tốt lắm, sẽ không chấp nhặt với cậu đâu."
Lộ Trạch đã cướp lấy điện thoại.
"Bé cưng à, bạn trai sắp về dỗ dành em đây, chỉ còn hai mươi phút nữa là xe chạy rồi."
"Mạnh Thư còn đặc biệt săn được Labubu bản giới hạn làm quà cho em đấy, vui không nào?"
Dù biết bên trong lớp vỏ bọc đường kia là những lời dối trá nhưng sự lệ thuộc suốt bao năm qua khiến tôi không khỏi xót xa khi nghe giọng điệu dỗ dành của anh ta.
Suýt chút nữa tôi đã hỏi anh ta lừa dối tôi như vậy mà lương tâm anh ta không thấy đau sao?
Nhưng hỏi để làm gì chứ?
Họ biết rõ tôi sẽ đau lòng nên cố tình giấu giếm nhưng những chuyện cần làm thì họ vẫn làm không thiếu một thứ.
Trong lòng tôi trào dâng một nỗi đau không tên như viên kẹo cầm trong lòng bàn tay tiếc không nỡ ăn, để lâu biến chất tan chảy dính dấp, nhưng lại chẳng nỡ vứt đi.
Nhưng không sao, rồi cũng sẽ rửa sạch được tay thôi.
"Lộ Trạch, hai người không cần về đâu."
Đầu dây bên kia im lặng một lát rồi vang lên tiếng cười khẽ: "Chà, lại giận dỗi nói lời ngược rồi."
"Nếu bọn anh không về thật, ai kia sợ là lại chui trong chăn khóc sưng như cái bánh bao cho xem..."
"Này, ai cho phép nói bé cưng của tôi như thế!" Mạnh Thư mắng anh ta.
"Anh mới là bánh bao, cả nhà anh đều là bánh bao."
"Bé cưng ơi, tôi đ.á.n.h anh ta thay cậu nhé, đ.á.n.h xong là cậu không được giận tôi nữa đâu đấy. Lộ Trạch, chịu c.h.ế.t đi!"
"Mạnh Thư, cô mà đ.á.n.h tôi, cẩn thận Tây Tây trở mặt với cô đấy!"
"Hứ, bé cưng nhà tôi không nỡ đâu..."
