Buổi Xem Mắt Hài Hước - 7
Cập nhật lúc: 14/08/2026 00:00
18
8 giờ tối.
Tôi đã chuẩn bị xong xuôi phòng vẽ tranh.
Tiếng chuông cửa vang lên.
Mở cửa ra, người đàn ông mặc chiếc áo tắm kín cổng cao tường đứng ngoài cửa. Môi mỏng mím c.h.ặ.t, vẻ mặt cứng đờ, ngọn tóc vẫn còn đang nhỏ nước.
Dây đai ở eo được buộc c.h.ặ.t, siết lại vòng eo thon gọn rắn chắc.
Tôi lén bấm ngón tay để nén cười. Chưa từng thấy cậu ta trong dáng vẻ như lâm đại địch thế này bao giờ.
Tôi đưa cậu ta vào phòng. Gần cửa sổ đặt một chiếc giường cùng chiếc sofa nhỏ, phần không gian còn lại bày vô số giá gỗ và giấy vẽ phác thảo nằm rải rác hỗn loạn.
"Tớ nên ngồi ở đâu?"
Giọng cậu ta mang theo vài phần khàn khàn.
"Đó, trên chiếc giường kia kìa."
Để tạo không khí hơn, tôi cố tình chỉnh ánh đèn phòng vẽ sang tông ấm.
Gia cố xong dụng cụ vẽ, tôi quay sang nhìn. Trần Hoài Chi ngồi trên mép giường, hai tay túm c.h.ặ.t lấy đai áo tắm, trông như thể đang tự phân cao thấp với chính mình.
Tôi ra hiệu bảo cậu ta mau cởi ra.
Cậu ta đăm đăm nhìn tôi một hồi lâu, rồi đột nhiên thở dài một tiếng.
Ngón tay thon dài gỡ đai lưng, chiếc khăn tắm lỏng lẻo trượt xuống, để lộ khuôn n.g.ự.c rắn chắc. Phía dưới là cơ bụng cuồn cuộn rõ nét, đường nét mượt mà và vừa vặn đến hoàn hảo. Toàn thân cậu ta toát lên sức mạnh tự nhiên nhưng không hề khoa trương.
Chiếc khăn tắm cởi dở dang che lấp đi phần eo phía dưới và đường nhân ngư mờ ảo.
Cổ họng tôi khô khốc. Tôi vừa định cất tiếng bảo dừng lại, thì đã thấy người đàn ông nhắm c.h.ặ.t hai mắt, vẻ mặt coi c.h.ế.t như trở về.
Động tác trên tay cậu ta vô cùng dứt khoát, thừa thắng xông lên giật phăng chút che đậy cuối cùng.
...
Khoảnh khắc nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, đại não tôi hoàn toàn trống rỗng trong vài giây.
Cậu ta... sao bên trong lại không mặc cái gì thế này?!
Tôi bảo cởi đồ.
Nhưng tôi đâu có bảo phải cởi sạch không còn mảnh vải nào đâu!
Cậu ta chậm rãi mở mắt ra, trên làn da trắng như sứ dần dần lan tỏa một màu đỏ ửng:
"Cậu vẽ đi."
Hai bên đầu ngón tay cậu ta khẽ cuộn lại.
Thú thật thì tôi cũng muốn cứ thế mà vẽ lắm. Nhưng bàn tay cầm b.út của tôi lúc này đang run lên cầm cập. Tôi làm sao mà dám nhìn thẳng vào cậu ta chứ!
"À thì... cậu... cậu chỉ cần lộ nửa người trên là được rồi."
Cậu ta lập tức phản ứng lại, khuôn mặt đen sầm lại hoàn toàn:
"Thế sao vừa nãy cậu không gọi dừng lại?"
"Ai mà biết tốc độ của cậu nhanh thế, tớ làm sao mà can kịp!"
(Tuyệt đối tôi sẽ không thừa nhận là do chính mình cũng muốn ngắm đâu.)
Cậu ta im lặng kéo chiếc khăn tắm quấn lại quanh eo. Rồi cứ thế ngồi yên không nhúc nhích.
Sâu trong ánh mắt cậu ta tuy không nhìn rõ, nhưng tựa như sóng ngầm đang vỗ mạnh vào rạn đá. Không khí xung quanh trở nên quánh lại.
Trong không gian yên tĩnh đến lạ kỳ, cậu ta nhìn tôi, còn tôi thì nhìn bản vẽ.
Bốn tiếng đồng hồ đêm hôm đó là khoảng thời gian khó tả nhất mà tôi từng trải qua
19
Trải qua buổi quan sát thực tế, giờ đây trong đầu tôi toàn là những hình bóng chẳng thể nào xua tan nổi. Cảm hứng dạt dào tới mức vẽ mãi không xong, căn bản là không tài nào vẽ hết được.
Liên tiếp mấy ngày liền tôi nhốt mình trong phòng vẽ. Đôi khi bận rộn tới mức quên cả thời gian. Trần Hoài Chi không liên lạc được với tôi thì lại lo sốt vó, thế là tôi đưa luôn chìa khóa dự phòng nhà mình cho cậu ta. Cậu ta nấu cơm xong sẽ bưng sang tận nơi cho tôi.
Tối hôm nay, tôi đột nhiên nảy ra một ý tưởng cốt truyện mới. Tôi báo với Trần Hoài Chi là mình không ăn cơm tối, rồi tiện tay ném đống quần áo bẩn mấy ngày nay vào chiếc máy giặt vừa mới sửa xong, hẹn giờ đúng một tiếng rồi kệ nó, lảo đảo đi thẳng vào phòng vẽ.
Đeo tai nghe lên, tôi hoàn toàn đắm chìm vào thế giới của riêng mình.
Đến khi tôi bước ra khỏi phòng vẽ thì đã là 3 giờ sáng.
Nơi kệ giày lối vào có đặt một bát chè. Đã nguội ngắt từ bao giờ, hiển nhiên là đã để ở đó rất lâu. Không nhắn tin báo, cũng không bê vào trong cho tôi, sự chu đáo này kỳ quặc tới mức khó hiểu.
Nhưng điều kỳ quặc hơn còn ở phía sau.
Liên tiếp mấy ngày tiếp theo, ánh mắt Trần Hoài Chi nhìn tôi ngày càng trầm xuống, sắc mặt ngày càng đen sầm. Trên bàn ăn cậu ta không thèm nói với tôi một câu nào, ngoại trừ lúc dọn dẹp bát đũa thi thoảng lại phát ra vài tiếng thu dọn lạch cạch. Trông chẳng khác nào một người đàn ông nội trợ im lặng và cọc cằn.
Tôi mải miết vẽ tranh nên chẳng hề nhận ra điểm bất thường của cậu ta. Cho đến hôm nay, khi nhìn kỹ lại, tôi mới giật b.ắ.n cả người.
Đáy mắt người đàn ông chăng đầy tia m.á.u đỏ, quầng thâm dưới mắt xanh đen một mảng lớn, nhìn chẳng khác nào một nghệ sĩ biểu diễn đường phố—nói ngắn gọn là kẻ lang thang.
Tôi ấp úng hỏi thử:
"Cậu vừa gặp phải đả kích trọng đại nào à?"
Cậu ta không trả lời, ngược lại lại chằm chằm nhìn vào cổ tôi. Giọng nói phẳng lặng:
"Cái gì trên cổ cậu thế?"
"Hả?"
Tôi ngơ ngác lấy gương ra soi. Chẳng biết từ lúc nào trên cổ xuất hiện một nốt đỏ thẫm, do tôi ngứa tay gãi nên đã trầy cả da.
"Chắc là muỗi đốt thôi."
Mặt cậu ta căng đét:
"Tại sao nhà cậu lại có dép lê nam?"
"???"
Bất ngờ bị hỏi một câu như vậy, tôi lục tìm trong ký ức một hồi lâu mới nhớ ra đôi dép lê mua một tặng một ở siêu thị hai ngày trước.
"À, cái đó ấy hả, tớ cố tình mua cho cậu đấy."
Tranh thủ lập công tý, đúng chuẩn nghệ thuật giao tiếp.
Cậu ta thản nhiên hỏi ngược lại:
"Thế à? Nhưng tớ đi giày size 43, còn đôi đó size 41."
"..."
Đoạn này thì xấu hổ thật rồi.
Thấy tôi không trả lời được, cậu ta lại giống như đã đoán trước từ sớm, thần sắc từ từ chìm xuống, tia hy vọng cuối cùng trong đáy mắt cũng theo đó mà tan vỡ. Giọng điệu mang theo sự mỉa mai chưa từng có:
"Cho nên các người làm nghệ thuật để tìm cảm hứng, thậm chí có thể vì nghệ thuật mà hiến thân sao?"
"Người khác tớ không rõ, nhưng tớ thì có thể..."
Vì vẽ tranh mà thức đêm trọn đêm, dâng hiến cả tính mạng này luôn.
"Cậu đi ra ngoài đi."
Cậu ta ngắt lời tôi. Không giận mà lại bật cười, đáy mắt tuy không có nước mắt nhưng dường như giây tiếp theo sẽ vỡ vụn. Cho tôi cảm giác giống như một người vợ mới cưới tuyệt vọng phát hiện ra người chồng ngoại tình ngay ngày hôm sau.
"Nhưng mà... đây là nhà tớ mà."
"Được, thế tớ đi."
Bóng lưng cậu ta dứt khoát, giống như chỉ cần nhìn tôi thêm một cái nữa thôi cũng là dư thừa.
Gì vậy trời?
Chẳng qua chỉ là bảo cậu ta làm người mẫu một buổi thôi mà, sao lại nói như thể tôi đã làm ra chuyện gì quá đắt tội thế này?
Trong lòng bực bội vô cùng, càng nghĩ tôi lại càng thấy vô lý và giận dỗ. Thật sự không muốn làm mẫu cho tôi vẽ thì ngay từ đầu đừng có đồng ý. Tại sao lần nào xong việc rồi cũng làm như thể tôi cưỡng ép cậu ta vậy chứ?
Cảm xúc trong lòng lúc này chẳng khác nào dòng nước đục ngầu cuộn dạt đống bùn cát, suy nghĩ rối tung rối bời.
20
Kể từ ngày hôm đó, hai đứa tôi rơi vào chiến tranh lạnh.
Tôi không muốn mặt dày làm người khác khó chịu.
Cậu ta gọi tôi sang ăn cơm, tôi không đi.
Sau này, cậu ta cũng chẳng buồn gọi nữa.
Tôi tự mình đặt đồ ăn ngoài.
Tiếng chuông cửa vang lên.
Đó là phần đồ ăn nhẹ tôi vừa đặt.
Anh shipper giao hàng đội chiếc mũ lưỡi trai màu đen, cúi gằm mặt, không nhìn rõ diện mạo. Đưa đồ ăn xong, anh ta chẳng nói chẳng rằng câu nào đã quay lưng đi thẳng.
Theo bản năng, tôi nhìn theo bóng lưng anh ta thêm một chút.
Đến khi vào nhà mở hộp đồ ăn ra, tôi nhạy bén phát hiện ra phần ăn của mình dường như đã bị ai đó động vào.
Hôm sau, tôi không dám đặt đồ ăn ngoài nữa, đành ngậm ngùi ăn tạm mì gói.
Thế nhưng lúc bước ra cửa đi ném rác, tôi lại hoảng hốt phát hiện ngay trước cửa nhà mình có đặt một bó hoa cúc trắng.
Ban đầu tôi chỉ nghĩ chắc ai đó giao nhầm. Dù sao thì có ai đi tặng hoa lại chọn hoa cúc trắng cơ chứ?
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, tôi nhìn thấy trên đó có dán một tờ giấy nhắn.
Trên đó ghi rõ dòng chữ:
"Gửi Tống tiểu thư thân yêu."
Từng sợi lông tơ trên người tôi dựng đứng cả lên.
Tôi bỏ luôn cả túi rác không ném nữa, vội vàng chui tọt vào phòng đóng c.h.ặ.t cửa lại.
Ngay lúc tôi đang bán tin bán nghi hoài nghi liệu đây có phải là trò đùa quái ác của đứa trẻ con nào đó hay không, thì điện thoại bất ngờ nhận được một tin nhắn từ số máy lạ:
[Vi Vi美丽 thân yêu, món quà tôi tỉ mỉ lựa chọn, em có thích không?]
"..."
Lần này thì tôi có thể chắc chắn mười mươi rằng mình đã rơi vào tầm ngắm của một kẻ biến thái biến thái theo dõi.
Trong căn phòng tĩnh lặng đến đáng sợ.
Tiếng chuông cửa bất ngờ vang lên dồn dập và đột ngột.
Tim tôi đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Trong đầu lập tức hiện ra vô số viễn cảnh về các vụ án hình sự kinh hoàng. Tôi hoàn toàn không dám bước ra mở cửa.
Mãi cho đến khi tiếng chuông cửa lần thứ hai dừng lại, lưng áo tôi đã ướt đẫm mồ hôi hột.
Vừa định bấm số báo cảnh sát thì tôi phát hiện điện thoại vang lên tiếng chuông.
Là Trần Hoài Chi gọi tới.
Giọng nói ở đầu dây bên kia đong đầy vẻ căng thẳng, tốc độ nói nhanh liên tục:
"Hiện tại cậu có ở nhà không? Có phải xảy ra chuyện gì rồi không? Tớ đang đứng ngay ngoài cửa nhà cậu này!"
Sợi dây thần kinh căng thẳng trong đầu tôi bất ngờ đứt phụt.
Giống như chiếc thuyền lênh đênh ngoài biển khơi cuối cùng cũng nhìn thấy bờ bến an toàn.
Tôi lao ra mở cửa, chẳng nói chẳng rằng lao thẳng vào lòng cậu ta.
Nước mắt trong hốc mắt như đê vỡ, theo hai bên má ào ào chảy xuống.
Cậu ta cứ thế ôm c.h.ặ.t lấy tôi, từng chút một nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng an ủi:
"Đừng sợ, có tớ ở đây rồi."
Sau khi xả hết cảm xúc và khóc đến mệt nhoài, tôi mới phát hiện mình đang ngồi trên ghế sofa, được cậu ta nửa ôm vào lòng. Cảm giác bàn tay tựa sau eo vô cùng rõ ràng.
Tôi cảm thấy mặt mình bắt đầu nóng bừng lên.
Cậu ta cúi đầu, giơ tay khẽ vuốt qua khóe mắt tôi, phần thịt ở đầu ngón tay nhẹ nhàng ấn vào vệt nước mắt ẩm ướt nơi đuôi mắt:
"Đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Tôi dăm ba câu đem toàn bộ sự việc mình bị kẻ biến thái theo dõi khai báo sạch sẽ không sót một chi tiết.
Cậu ta nhíu c.h.ặ.t mày, sự lạnh lẽo trong đáy mắt ngày càng đậm đặc:
"Báo cảnh sát thôi, tớ đi cùng cậu."
Phía cảnh sát cho biết, đây rất có thể là người quen gây án. Trước mắt do chưa đủ chứng cứ để kết luận nghi vấn đối với anh shipper kia nên cần phải điều tra thêm.
Từ đồn cảnh sát trở về, tôi mới hậu trí hậu giác nhận ra một điều.
"Sao cậu lại biết tớ gặp chuyện?"
"Hôm nay chuông cửa nhà cậu cả ngày không vang lên, chứng tỏ cậu không đặt đồ ăn ngoài."
"..."
"Chuyện này cần một khoảng thời gian mới giải quyết xong được. Cậu ở một mình bên nhà đối diện không an toàn đâu, dọn sang nhà tớ ở đi."
Giọng điệu tự nhiên và quen thuộc đến mức như thể giữa hai đứa chưa từng xảy ra cuộc chiến tranh lạnh nào.
Nhìn góc mặt nghiêng sạch mẽ, dứt khoát của cậu ta, tôi thong thả nhả ra một từ:
"Được."
