Bút Ký Nhặt Mót, Ta Là Sao May Mắn Mạt Thế - Chương 1: Tỉnh Lại
Cập nhật lúc: 12/04/2026 12:10
“Tê… đau quá!” Hứa Tam Tam chậm rãi mở đôi mắt nặng trĩu, đập vào mắt chỉ là một mảng tối đen.
“Đây là đâu?” Trong đầu có một khoảnh khắc trống rỗng.
“Mình không phải đang ở phòng y tế sao? Sao lại…” Cô thử nhấc cánh tay trái nặng nề lên.
“Tê… a…” Cơn đau xuyên tim lập tức ập tới.
Hứa Tam Tam quay đầu, cố hết sức nhìn về phía cánh tay trái của mình. Trong bóng tối, cô mơ hồ thấy một vết thương m.á.u me đầm đìa kéo dài từ vai trái xuống cánh tay.
Cùng với cơn đau, một mùi m.á.u tanh nồng xộc vào mũi, kéo theo một đoạn ký ức khắc sâu — Một cô gái chừng mười bốn, mười lăm tuổi rơi từ đống phế tích xuống. Trong lúc rơi, một thanh thép hoen gỉ đ.â.m xuyên qua cánh tay trái của cô bé. Ngay sau đó là tiếng “Phanh!” vang lên khi cơ thể chạm đất.
Khoảnh khắc ấy, một con quái vật khổng lồ bị một bóng người mặc đồ đen cầm trường đao cắt ngang cổ họng. Đồng thời, cô gái nhắm nghiền mắt lại…
Hứa Tam Tam ngơ ngác. Chẳng lẽ… mình xuyên rồi?
Nhưng giường lớn chạm khắc hoa văn, rèm châu màn lụa trong truyền thuyết đâu?
Cô nhìn căn phòng tối om trước mắt, lại lắng tai nghe. Câu mở đầu quen thuộc kiểu “Nữ nhân, tối nay bổn vương sẽ…” cũng không hề vang lên.
C.h.ế.t tiệt, mình thật sự xuyên không à? Sao khác xa tưởng tượng thế này?
Cô lại quay đầu nhìn cánh tay trái đau đến mức không thể cử động.
Dưới lớp quần áo rách nát, vết thương thấm m.á.u như đang lặng lẽ xác nhận suy đoán của cô.
Hứa Tam Tam co tay phải, định chống người ngồi dậy, lúc này mới phát hiện tay phải mình vẫn đang nắm c.h.ặ.t một thứ gì đó.
Đưa lại gần nhìn kỹ — vậy mà là chiếc hộp y tế khẩn cấp cô cầm lên trước khi mất ý thức ở phòng y tế.
Xong rồi. Chuẩn đoán xác định — cô thật sự xuyên không.
Hứa Tam Tam, nữ, 20 tuổi, sinh viên năm ba Đại học Y khoa XX. Cha mẹ qua đời trong một đợt dịch bệnh toàn cầu do vô tình nhiễm bệnh.
Ngày 12 tháng 12 năm 2023, cô đang thực tập tại khoa Cấp cứu bệnh viện YY.
Trưa hôm đó, xe cứu thương đưa đến một bệnh nhân bị thương do d.a.o đ.â.m. Theo chỉ thị của y tá trưởng, cô đi lấy t.h.u.ố.c uốn ván và dụng cụ xử lý ngoại khoa từ phòng y tế.
Ngay khi tay cô vừa chạm vào quai xách của hộp cấp cứu, mọi thứ tối sầm lại — rồi xuyên đến đây.
Được rồi. Đã xuyên thì xuyên. Dù không có tình tiết “Vương gia bá đạo yêu tôi”, cũng không thể vì kịch bản không như ý mà nằm bẹp tại chỗ.
Sống sót mới là quan trọng. Hứa Tam Tam nhanh ch.óng ép mình bình tĩnh lại. Sau biến cố mất cha mẹ, cô đã học được cách thu dọn cảm xúc và nhìn về phía trước.
Cô cố gắng chống khuỷu tay phải làm điểm tựa, chậm rãi ngồi dậy, rồi lắc nhẹ cái đầu còn choáng váng.
Cánh tay trái bị thương. Đầu óc hỗn loạn. Trán nóng ran. Tứ chi nặng nề, vô lực.
Rất tốt. Cô không chỉ bị ngoại thương, mà còn đang sốt. Chưa xác định được có nhiễm vi khuẩn hay virus hay không.
Hứa Tam Tam nhanh ch.óng tự chẩn đoán cho mình. Khi cô vừa gắng sức ngồi thẳng lên, lúc này mới chợt nhận ra — bên tay phải mình còn có người!
Vừa rồi cánh tay vô tình chạm phải một cơ thể. Trong bóng tối không thấy rõ hình dáng, nhưng hơi thở yếu ớt cho thấy người bên cạnh vẫn còn sống.
Cũng may… ít nhất không phải xuyên vào giữa đống x.á.c c.h.ế.t.
Khoan đã. Người bên cạnh không phải là kiểu “Vương gia gặp nạn” hay “Thái t.ử mất trí nhớ” mà cốt truyện cố ý sắp đặt cho mình đấy chứ?
Hứa Tam Tam vẫn chưa chịu từ bỏ, xoay đầu cố gắng dùng đôi mắt quáng gà của mình xuyên qua màn đêm dày đặc, tìm chút manh mối của một “quý công t.ử gặp nạn” trên người đối phương.
Cô vẫn còn ôm chút ảo tưởng về kịch bản xuyên cổ đại. Nhưng hiện thực vả mặt rất nhanh.
Đột nhiên, một tia sáng yếu ớt chiếu vào. Chỉ vài giây ngắn ngủi, nhưng đủ để cô nhìn rõ đại khái xung quanh.
Ánh sáng lọt qua khe cửa phía trước bên phải. Nhờ tia sáng ấy, cô kinh hãi phát hiện — bên phải mình, nằm chồng chéo lên nhau là rất nhiều người!!!
Tất cả đều có ngoại thương nghiêm trọng!!! Không trách được mùi m.á.u tanh ở đây lại nồng đến vậy.
Dựa vào tia sáng thoáng qua, cô nhanh ch.óng phán đoán nơi mình đang ở có lẽ là một căn phòng rất lớn, giống như một “nhà kho”.
“Nhà kho” này rất dài. Khi ánh sáng vừa rồi lướt qua, cô vẫn không thể nhìn thấy điểm cuối bên phải ở đâu.
Tin tốt là Hứa Tam Tam nằm ở vị trí ngoài cùng bên trái của “nhà kho”.
Bởi vì cô vừa khẽ nhúc nhích chân trái, đã chạm phải bức tường bên trái.
Tin xấu là — giấc mộng “Vương gia bá đạo yêu tôi” hoàn toàn tan thành mây khói.
Bởi vì ánh sáng không đúng, tạo hình nhân vật lại càng không đúng!
Rất nhanh, lại có một tia sáng khác chiếu vào từ khe cửa. Lần này ánh sáng kéo dài lâu hơn, từ xa đến gần. Nguồn sáng yếu ớt, nhưng như vậy là đủ.
Hứa Tam Tam mượn ánh sáng mỏng manh ấy, tay phải nhanh ch.óng mở hộp cấp cứu. Nhờ ký ức cơ bắp thuần thục, cô chính xác tìm được ống tiêm uốn ván, dùng răng c.ắ.n bật nắp, rồi không chút do dự tiêm thẳng vào cánh tay trái của mình.
Cùng lúc đó, nguồn sáng bên ngoài “nhà kho” càng lúc càng gần, kèm theo đó là tiếng bước chân.
Tiếng bước chân hơi tản mạn, lộn xộn, nghe có vẻ không chỉ một người. Rất nhanh, tiếng đối thoại vang lên, xác nhận suy đoán của cô.
“Vương ca, chuyện tôi nói với anh trước đó…” Một giọng nói có phần nịnh nọt vang lên.
“Chuyện gì?” Một giọng khàn khàn khác đáp lại, lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn.
“Chính là… chuyện vào thành…”
“À, vào thành à? Căn cứ dễ vào vậy sao? Đã bảo phải xếp hàng, phải xếp hàng rồi. Cứ kiên nhẫn chờ đi!”
“Vâng vâng, được… Vương ca, tôi chờ. Chỉ là không biết… không biết số điểm cống hiến trước đó tôi chuyển cho anh…”
“Chút điểm cống hiến của cậu mà cũng muốn vào đội tuần tra ngoại thành? Còn chưa đủ mua một ống t.h.u.ố.c gen đâu, người trẻ tuổi à…”
Tiếng trò chuyện dần xa theo ánh sáng, rồi chìm hẳn vào bóng tối.
Ngoại thành. Căn cứ. Điểm cống hiến. Đội tuần tra. Thuốc gen… Những từ ngữ xa lạ ấy xoay vòng trong đầu Hứa Tam Tam, lặp đi lặp lại không dứt.
Đúng lúc đó, một tiếng “Tích” điện t.ử vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh. Ở cổ tay phải của cô, đột nhiên xuất hiện một điểm sáng đang nhấp nháy…
