Bút Ký Nhặt Mót, Ta Là Sao May Mắn Mạt Thế - Chương 234: Thuật Xuyên Tường
Cập nhật lúc: 10/05/2026 03:01
Tạ Uyên điều khiển chiếc phi hành khí mini lao v.út đi trong tầng bình lưu. Tốc độ cực nhanh x.é to.ạc tầng mây, tạo thành một vệt sóng vân dài dặc và dữ dội. Nhưng ngay sát sau vệt sóng ấy là ba quả tên lửa truy tìm của bọn Yamaguchi-gumi vẫn bám đuổi không rời.
A Lang ngồi ở ghế phụ, mắt dán c.h.ặ.t vào cửa sổ để phân tích tình hình xung quanh: “Khoảng cách đến Dải Cơn Lốc Tây Bắc còn chưa đầy 5 km!”
Tạ Uyên liếc nhìn radar, thấy ba dấu chấm đỏ vẫn đang c.ắ.n c.h.ặ.t đuôi mình. Bất thình lình, tay phải anh đẩy mạnh cần điều khiển về phía trước!
Chiếc phi hành khí mini đột ngột khựng lại rồi rơi tự do, từ độ cao vạn mét lao thẳng xuống tầng đối lưu ở độ cao 1000 mét theo một đường chéo dốc đứng. Cảm giác không trọng lượng ập đến bất ngờ khiến đầu óc Hứa Tam Tam choáng váng. Cô há hốc miệng nhưng không thốt nên lời, chỉ biết gào thét không thành tiếng trong lòng.
Ngược lại, Tần Nhị Cẩu ở hàng sau lại sáng rực mắt, có vẻ vô cùng phấn khích tận hưởng cảm giác rơi tự do này. Thiết Chùy đứng bên cạnh ghế lái với thần sắc nghiêm nghị. Tuy anh luôn bội phục đội trưởng, nhưng... trước mắt là dải cơn lốc đấy!
Vừa rồi đội trưởng nói gì cơ? Tiến lên? Tiến thế nào được? Cứ thế lao vào tay không bắt giặc à? Không lẽ là một màn phản kích kiểu tự sát...
Trong lòng Thiết Chùy dâng lên nỗi sợ hãi, nhưng ngoài mặt anh vẫn kiên định nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Tạ Uyên.
“Hô —— Hô ——!”
Tiếng gió rít gào quanh thân máy bay ngày càng mãnh liệt, tựa như những chiếc răng nanh của mãnh thú đang xé nát mọi thứ trên bầu trời. Ngay khi phi hành khí lao xuống chỉ còn cách mặt đất 10 mét, giọng A Lang lại vang lên: “100 mét phía trước: Dải Cơn Lốc Tây Bắc!”
Hứa Tam Tam lập tức ngước mắt nhìn qua cửa sổ. Trước mắt cô là một màu trắng xóa mênh m.ô.n.g. Một bức tường gió khổng lồ sừng sững hiện ra chặn đứng lối đi! Bức tường gió ấy cao không thấy đỉnh, dài vạn dặm không thấy điểm dừng. Bên trong lõi tường gió, vô số những lưỡi d.a.o gió màu xám trắng đang xoay chuyển với tốc độ ch.óng mặt, tiếng gió cắt qua không khí phát ra những âm thanh rít gào sắc lạnh.
Nơi những lưỡi d.a.o gió đi qua, đất đá bay mù mịt, trời đất tối tăm sầm sập, tưởng như cả thế giới bên trong bức tường ấy đang run rẩy kinh hoàng.
Đây không phải là một cái máy xay thịt khổng lồ đấy chứ? Thực sự muốn đ.â.m đầu vào đó sao?! Tim Hứa Tam Tam đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài l.ồ.ng n.g.ự.c. Đúng lúc này, ba quả tên lửa truy tìm phía sau cũng đã lao xuống từ độ cao vạn mét và áp sát ngay đuôi phi hành khí. Đầu đạn của chúng đột ngột vươn về phía trước, trong tích tắc, những tia lửa bắt đầu lóe lên!
Không ổn! Chúng định kích nổ ngay tại đây!
Trước có tường chắn, sau có quỷ đòi mạng. Đôi mắt phượng của Tạ Uyên hơi nheo lại, ngón tay anh lướt nhanh như bay trên bảng điều khiển. Bất thình lình, một tiếng “Ầm vang” chấn động cả bầu trời! Một quầng lửa kịch liệt bùng phát ngay phía sau phi hành khí, sóng nhiệt cuồn cuộn ập đến.
Tên lửa đã nổ!
Giây tiếp theo, Hứa Tam Tam chỉ kịp thấy bức tường lưỡi d.a.o gió màu xám trắng phía trước như Thái Sơn áp đỉnh, trực tiếp nuốt chửng lấy chiếc phi hành khí mini!
Ta đi! Xuyên vào tường bão thật rồi!
Mọi người đều không tự chủ được mà nhắm c.h.ặ.t mắt lại, giống như những con cá mặn trên thớt, phó mặc cho số phận định đoạt.
Một giây, hai giây...Ước chừng ba giây trôi qua, nhưng bốn phía vẫn là một mảnh yên tĩnh lạ kỳ. Không có tiếng kim loại bị xé rách "răng rắc", không có tiếng m.á.u tươi vẩy ra, ngay cả tiếng gió rít gào của những lưỡi d.a.o gió lúc nãy cũng biến mất trong tích tắc.
Hứa Tam Tam lập tức mở mắt. Nhìn qua cửa sổ, cô thấy chiếc phi hành khí mini đột ngột lọt vào một vùng chân không kỳ dị, đôi mắt cô trợn tròn vì kinh ngạc. Cô chớp mắt không tin nổi, nhìn kỹ ra ngoài phạm vi 5-6 mét quanh máy bay, chỉ thấy một lớp sương mù trắng nhạt bao phủ, mờ mờ ảo ảo.
Hứa Tam Tam hít sâu một hơi! Bừng tỉnh đại ngộ!
Hóa ra lúc nãy Tạ đội trưởng ra ngoài khoang không phải để hóng gió, mà là đi tiếp "buff" phòng ngự cho phi hành khí!
Trên nóc chiếc phi hành khí mini, xung quanh chiếc "Đại Hắc", 8 thanh kim loại dài 6 mét được xòe ra tứ phía. Trên đỉnh mỗi thanh đều buộc một viên Đá Đình Trệ nhỏ, mỗi viên tỏa ra vùng sương mù rộng khoảng 3-4 mét. Các vùng sương mù này giao thoa với nhau, vừa vặn bao phủ trọn vẹn phần đỉnh và bốn phía của phi hành khí.
Những hòn đá nhỏ này vốn được Tạ Uyên cẩn thận mang theo khi thu dọn hành lý để phòng hờ bất trắc. Ban đầu chúng được buộc trên cột anten của "Đại Hắc", nhưng ở độ cao vạn mét lúc nãy, anh đã mạo hiểm ra ngoài để tháo chúng xuống và chuyển sang 8 thanh kim loại này nhằm tối ưu hóa phạm vi bảo vệ.
Lúc này, bên trong lớp sương mù của viên Đá Đình Trệ phía sau cùng đang găm đầy những mảnh kim loại vụn li ti. Đó chính là những mảnh đạn từ vụ nổ tên lửa của Yamaguchi-gumi, nhưng chúng đã bị ngăn chặn một cách thần kỳ bởi lớp sương mù của hòn đá nhỏ!
Quá ngầu! Hòn đá nhỏ vạn tuế!
Trong phi hành khí, ngoại trừ Hứa Tam Tam và Tạ Uyên đã biết rõ chân tướng, thì Thiết Chùy, A Lang và Tần Nhị Cẩu đều c.h.ế.t lặng tại chỗ. Họ hết nhìn kết giới chân không ngoài cửa sổ, lại quay sang nhìn Tạ Uyên vẫn đang bình tĩnh thao tác trên bảng điều khiển.
Thiết Chùy và A Lang hít một hơi lạnh: Cái nima... đây là kỹ thuật đặc biệt gì vậy?! Bây giờ đến cả dải cơn lốc cũng có thể đ.â.m xuyên qua được sao?! Đây... đây rốt cuộc có còn là mạt thế không vậy? Sao cảm giác như đột nhiên được mở "h.a.c.k" thế này?!
Tạ Uyên không có ý định giải thích gì nhiều. Hai trong ba người họ là những kẻ "cạy mồm không nói", có thắc mắc gì cũng sẽ giấu kín trong lòng. Còn người kia (Nhị Cẩu) thì mạch não kỳ quặc, biết đâu lát nữa còn giúp anh tự nghĩ ra một lý do giải thích vô cùng hợp lý cũng nên.
Anh dán mắt vào bảng điều khiển, theo dõi thông số luồng khí dưới đáy phi hành khí. Vì phạm vi sương mù của Đá Đình Trệ không bao phủ được phần đáy, nên trước khi tiến vào dải cơn lốc, anh đã cố ý hạ độ cao cực thấp, sát mặt đất. Làm vậy là để tránh luồng gió quá mạnh dưới đáy làm mất cân bằng, khiến phi hành khí bị lật nhào.
May mắn thay, dải cơn lốc này càng gần mặt đất thì tốc độ gió tương đối càng nhỏ, giúp phi hành khí tiến lên khá vững vàng. Cũng thật may là phần đáy vẫn còn luồng khí lưu thông, nếu không thì dù Vĩnh Nguyên Chi Hạch có mạnh đến đâu, phi hành khí cũng không thể bay lướt đi mà không có lực nâng của gió. Điều đó sẽ vi phạm nguyên lý khí động học!
Ngón tay Tạ Uyên tiếp tục lướt nhanh, chiếc phi hành khí mini mượn luồng khí không ngừng kích động dưới đáy để băng qua dải cơn lốc một cách nhanh ch.óng và ổn định.
Bên ngoài dải cơn lốc, chiếc phi thuyền màu trắng khổng lồ của Yamaguchi-gumi cũng đã hỏa tốc đuổi tới, nhưng phải dừng lại trước bức tường gió xám xịt.
Yamaguchi Ichidai nhìn qua cửa sổ, thấy mặt đất đầy rẫy mảnh vỡ tên lửa, chân mày cau c.h.ặ.t: “Kỳ quái! Sao không thấy xác phi hành khí đâu?”
15 võ sĩ Nghê Hồng lập tức phân công nhau điều tra. Yamaguchi Ichidai nhìn vào thiết bị giám sát năng lượng đã hoàn toàn mất dấu vết d.a.o động, tự lẩm bẩm: “Chẳng lẽ đối phương sử dụng v.ũ k.h.í ngăn cách, che chắn được cả năng lượng của Vĩnh Nguyên Chi Hạch?”
“Báo cáo!” Một võ sĩ sau khi khảo sát xong chạy lại báo cáo: “Không tìm thấy dấu vết phi hành khí, chúng tôi nghi ngờ nó đã bị dải cơn lốc nghiền nát!”
Yamaguchi Ichidai mân mê b.í.m tóc nhỏ sau gáy: “Nghiền nát? Ý ngươi là nó đã cùng với Vĩnh Nguyên Chi Hạch tan xác bên trong bức tường gió kia rồi sao?”
