Bút Ký Nhặt Mót, Ta Là Sao May Mắn Mạt Thế - Chương 4: Là Hắn
Cập nhật lúc: 12/04/2026 12:11
Khu 9 không chào đón người sống?
Vậy chẳng lẽ… doanh trại khu 9 của Nan Dân Doanh, nơi cô đang nằm, toàn là người c.h.ế.t?!
Thông tin bất ngờ này khiến Hứa Tam Tam hoàn toàn ngơ ngác. Vậy chẳng phải tối qua cô đã ngủ trong một… nhà xác cỡ lớn sao? Mà còn ngủ rất ngon lành?!
Lúc này, nhờ ánh nắng chiếu qua cửa lớn, cô mới thật sự nhìn rõ toàn cảnh doanh trại 9-004 — Phía trước kéo dài không thấy điểm cuối, trên nền đất nằm la liệt ít nhất cả ngàn người. Quần áo rách nát, người thì dính đầy m.á.u, người thì vết thương mưng mủ khắp nơi…
“Tê…” Hứa Tam Tam hít mạnh một hơi rồi lập tức nín thở. Mồ hôi lạnh túa ra sau lưng. Hai mắt cô đờ đẫn. Muốn hít sâu để bình tĩnh lại nhưng lại không dám thở mạnh, sợ hít phải không khí vẩn đục rồi dính phải thứ virus không rõ nguồn gốc nào đó.
Cô đứng đó, thở cũng không xong mà không thở cũng không được, tiến thoái lưỡng nan. Đúng lúc ấy, người đàn ông trung niên “ăn c.o.n c.ua đầu tiên” sáng nay cuối cùng cũng đứng dậy khỏi mặt đất. Ông ta cố gắng lấy lại vẻ uy nghiêm, lưng vẫn còng nhưng đã trấn tĩnh hơn đôi chút. Dù vậy, giọng vẫn còn run.
Ông ta đứng ở cửa, cầm máy quét hình vuông chỉ về phía Hứa Tam Tam: “Còn đứng ngây ra đó làm gì? Sao còn chưa đi?
Lát nữa đám này sẽ được đưa đến lò hỏa táng! Cô cũng may đấy, khu 9 đã hơn mười năm rồi chưa từng có người sống sót. Haiz… sáng sớm đã xui xẻo. Tôi còn tưởng cô là thể nhiễm biến dị…”
Ông ta vừa lẩm bẩm vừa quay người rời khỏi doanh trại 9-004. Cửa vừa khép lại, không gian bên trong lập tức chìm vào tĩnh lặng.
Hứa Tam Tam vội vàng nhặt hộp y tế giấu trong góc, cẩn thận cất d.a.o phẫu thuật vào túi nhỏ bên hông, rồi cuống cuồng đứng dậy chuẩn bị rời đi. Cơ thể cô lảo đảo, vừa gượng đứng lên, định bước bước đầu tiên —
Thì đột nhiên có thứ gì đó túm c.h.ặ.t lấy mắt cá chân phải của cô! Cảm giác như bị bóp nghẹt cổ họng giữa ranh giới sống c.h.ế.t!
“A a a a a!!!” Hứa Tam Tam theo bản năng hét lên, đồng thời điên cuồng giật chân phải hòng thoát ra.
Nhưng cổ họng cô vẫn khàn đặc, âm thanh phát ra yếu ớt, không đủ lớn để gọi người đàn ông đã đi xa quay lại.
Đáng sợ hơn là — cô càng giãy mạnh, lực siết nơi mắt cá chân càng tăng. Cuối cùng, cô mất thăng bằng, ngã sấp về phía trước.
Không kịp nghĩ nhiều, Hứa Tam Tam lập tức quay đầu nhìn xuống chân mình, định tung một cú đá chính xác để thoát thân rồi bỏ chạy. Nhưng vừa nhìn rõ — cô suýt nữa hồn bay phách tán. Một đôi bàn tay to đang siết c.h.ặ.t lấy mắt cá chân cô.
Mà đôi tay đó… đến từ người nằm cạnh cô. Đúng vậy. Người nằm bên cạnh cô. Người tối qua vẫn còn có hơi thở. Chính vì còn thở nên cô mới có chút lơ là và may mắn trong lòng.
Hứa Tam Tam lần theo đôi tay, chậm rãi nhìn lên. Một thanh niên bị quấn trong bao tải rách đang nhìn chằm chằm vào cô.
Má phải anh ta bầm tím, rỉ m.á.u. Mắt phải sưng húp, gần như không mở ra nổi. Gò má bên phải phồng to, lệch hẳn so với bên trái, như thể vừa bị vật nặng giáng mạnh vào mặt.
Ánh mắt anh ta tối đen, khóa c.h.ặ.t lấy cô. Nhưng tất cả những vết thương đó cũng không thể che lấp đôi mắt kiên định và cố chấp của anh.
Không hiểu sao, Hứa Tam Tam lại nhìn thấy trong ánh mắt ấy một ý chí sinh tồn mãnh liệt.
Có lẽ do thói quen nghề nghiệp, cô chỉ mất hai, ba giây để nhanh ch.óng đ.á.n.h giá tình trạng toàn thân của anh:
Má phải nghi bị vật nặng va đập, tổn thương mô mềm diện rộng, không loại trừ khả năng nứt xương gò má. Cổ vai cứng đờ, có nguy cơ tổn thương đốt sống cổ. Bụng bị vật sắc nhọn xuyên thủng, mất m.á.u nhiều. Tứ chi có nhiều vết trầy xước ở các mức độ khác nhau…
Cho đến khi nhìn thấy con số lộ ra nơi thắt lưng anh, cô sững lại. 1779… Cô vội vàng bò tới, kéo mạnh bao tải rách đang phủ trên người anh. Bộ đồ tác chiến màu đen. Nam giới. Số hiệu 1779.
Là anh?! Chính là người đã đỡ cho cô khi rơi khỏi phế tích, người đã g.i.ế.c con quái vật kia!
“Là anh!” Hứa Tam Tam buột miệng.
Dĩ nhiên, cô vẫn chưa phát ra được âm thanh, nhưng người đàn ông trước mặt dường như đọc được khẩu hình.
Thấy cô ngừng giãy giụa, anh cũng buông tay, cố sức lấy từ túi da bên hông ra một ống dung dịch trong suốt, ra hiệu cho cô uống.
Rõ ràng anh không thể nói chuyện. Hứa Tam Tam theo trực giác tin rằng anh sẽ không hại mình.
Người đã cứu cô trong tình huống sinh t.ử, không lý nào lại quay lại g.i.ế.c cô vì lý do thừa thãi như vậy. Thế là cô ma xui quỷ khiến uống cạn.
Dung dịch không có mùi vị, nhưng hiệu quả đến rất nhanh. Cảm giác đói cồn cào biến mất, thể lực hồi phục đáng kể. Cổ họng cũng dịu lại, không còn khô rát như trước.
Cô thử mở miệng: “Sao lại là anh?”
Lần này giọng đã phát ra được. Dù còn khàn nhưng ít nhất có thể nghe rõ.
Người đàn ông hơi bất ngờ — cô nhận ra anh?
Hứa Tam Tam thấy ánh mắt anh còn nghi hoặc, liền giải thích ngắn gọn: “Hôm qua, hoặc trước đó… tôi bị quái vật tập kích ở phế thổ thành trì số 505. Là anh g.i.ế.c nó.”
Cô dám chắc là thành trì số 505, phải “cảm ơn” kết quả quét vòng tay sáng nay của đội trưởng Vương.
Thấy ánh mắt anh dịu lại, cô nói thẳng: “Nếu anh đã tỉnh thì chắc chắn không thể tiếp tục nằm trong cái ‘nhà xác’ này nữa. Anh giữ chân tôi… là muốn tôi giúp anh rời khỏi đây, đúng không?”
Cổ anh dường như không thể cử động, nhưng anh chớp mắt xác nhận.
“Nhưng anh bị thương rất nặng. Tốt nhất không nên di chuyển. Yên tâm, tôi không phải loại vong ân phụ nghĩa. Anh đã cứu tôi, tôi nhất định sẽ đưa anh rời khỏi cái Nan Dân Doanh khu 9 c.h.ế.t tiệt này.”
Vừa nói, Hứa Tam Tam vừa mở hộp y tế, rút một mũi tiêm uốn ván tiêm thẳng vào tay anh, sau đó dùng kéo phẫu thuật cắt phần áo quanh vết thương ở bụng.
Cô cau mày: “Trông giống vết thương do đạn b.ắ.n…”
Điều kiện hiện tại quá thiếu thốn, không có t.h.u.ố.c gây tê “Tôi sẽ lấy dị vật trong vết thương ra. Tôi đếm ba hai một… anh chịu đựng chút.”
Nhưng thực tế, cô còn chưa đếm đến ba đã bắt đầu làm. Cực kỳ trực tiếp. Cực kỳ thô bạo. Chỉ với d.a.o phẫu thuật và kéo, cô moi thứ bên trong ra — một đầu đạn kim loại cỡ viên tẩy.
Tạ Uyên vẫn còn ngây thơ chờ cô đếm ngược để chuẩn bị c.ắ.n răng chịu đựng. Kết quả, cơn đau xuyên tim ập đến bất ngờ từ bụng. Trong ánh mắt đầy không thể tin nổi, anh ngất lịm. (Tiếu: Anh ngây thơ quá kaka)
Hứa Tam Tam thở nhẹ: “Ngất đi cũng tốt…”
Động tác trên tay Hứa Tam Tam nhanh đến mức gần như bay lên. Cũng may tối qua cô đã tự xử lý vết thương kịp thời, lại được nghỉ ngơi một đêm tương đối ổn. Sáng nay, chỉ số nhiễm trùng trên vòng tay đã giảm về 0. Tay trái cũng dần khôi phục chức năng.
Dù vẫn chưa thể giơ cao hay gập mạnh, nhưng chỉ cần xoay cổ tay, cầm d.a.o phẫu thuật hỗ trợ thao tác thì hoàn toàn không vấn đề.
Cô dùng hết số rượu sát trùng và chỉ khâu còn lại, làm sạch và khâu kín các vết thương sâu diện rộng ở bụng và tứ chi của người đàn ông. Sau đó tiêm thêm một mũi kháng viêm.
Cuối cùng cũng xong. Ánh nắng bên ngoài lúc này đã tràn ngập.
Vòng tay hiển thị thời gian: Tinh lịch năm 336, Viêm Quý ngày 68, 07:21 sáng.
Không ổn. Cô phải rời khỏi đây ngay lập tức.
