Bút Ký Nhặt Mót, Ta Là Sao May Mắn Mạt Thế - Chương 95: Nhặt Của Hời
Cập nhật lúc: 24/04/2026 03:00
Tâm tư nhặt của hời này một khi dâng lên, liền rốt cuộc khó có thể bị cưỡng chế lại.
Đương nhiên, Hứa Tam Tam cũng không phải kiểu người ngốc nghếch, xúc động, rốt cuộc không có xe đẩy tay hộ thể, cô hiện tại mặc một thân da ếch ngoại giáp, bao tay lại bị ăn mòn đến xuất hiện vết nứt, nhìn chẳng khác gì lớp da xúc xích nướng giòn, chỉ cần c.ắ.n một cái là vỡ, hiển nhiên không thể mạo muội đi mạo hiểm.
Nhưng, trong lúc nhiều lần xông vào “Độc khí” cứu người trước đó, cô kỳ thật đã mơ hồ cảm nhận được, việc 4 người hôn mê, ngoài nọc độc của độc hỏa ong ra, nhất định còn có liên quan mật thiết đến thứ “Độc khí” này.
Nếu không, vì sao ngay cả Tiểu Nói Lắp—người chưa từng bị ong lửa độc công kích cũng lại ngã xuống bất tỉnh?
Hơn nữa……Điều kỳ quái hơn nữa là, những con độc hỏa ong vốn có thể nhanh ch.óng bay đi, vậy mà lại bị ảnh hưởng đến mức trực tiếp hôn mê trên lưng ba người!
Chỉ riêng điểm này thôi cũng đã đủ chứng minh —— Loại “Độc khí” quỷ dị này, lực sát thương tuyệt đối không hề nhỏ!
Mà cô, nếu có thể ở trong “Độc khí” qua lại vài lần mà vẫn bình an vô sự, vậy rất có khả năng cơ thể cô, vì một nguyên nhân nào đó, đã miễn dịch với mùi xú thần bí này—giống như khi cô từng ở trong khu vực yếu tố đình trệ suốt một thời gian dài vậy.
Sau khi sắp xếp lại suy nghĩ, Hứa Tam Tam đem 4 người đặt song song trong khoang chứa phía sau, đóng kín cửa khoang, rồi xách theo thùng kim loại mà tiểu đội đã chuẩn bị sẵn, lần nữa tiến về phía tọa độ nhiệm vụ.
Chỉ là, còn chưa kịp quay lại vị trí phát hiện Tiểu Nói Lắp trước đó, cô đã từ khoảng cách mấy chục mét ngửi thấy mùi thối nồng nặc khiến người ta mất hồn kia.
Xem ra, phạm vi của “Độc khí” này vẫn đang không ngừng khuếch tán ra xung quanh.
Cũng không biết nơi bắt đầu ở đâu……
Bất quá cô cũng không có thời gian rảnh để suy nghĩ quá nhiều về vấn đề này, bởi vì lúc này, cô đã có thể nhìn thấy vị trí tọa độ nhiệm vụ.
Chỉ thấy phía trước, trên một mảnh hoàng thổ trong khe núi, lô nhô dựng đứng mấy chục khối “kim cương” khổng lồ màu vàng đất, mỗi khối cao ít nhất hơn 10 mét, xếp xen kẽ đầy khí thế.
Xung quanh những “kim cương” này, mặt đất rải đầy vô số độc hỏa ong màu đỏ thẫm. Đây chính là đàn tổ ong của độc hỏa ong!
Quả nhiên, không ngoài dự đoán, những con độc hỏa ong này đều đã bị mùi thối nồng nặc kia làm cho hôn mê hoàn toàn!
Hứa Tam Tam dùng tay áo che kín miệng mũi, cẩn thận thử hít một hơi. Thật sự là đã nhịn quá lâu, lúc này không thể không đổi khí một chút!
Ai! Mẹ nó! Đúng là lần đầu tiên gặp phải tình huống “có mùi” đến mức này!
Cô một tay xách thùng kim loại có quai, một tay cầm cây thông cống da, lập tức chạy thẳng về phía tổ ong.
Sở dĩ Hứa Tam Tam vẫn mang theo cái cây thông cống da này, hoàn toàn là vì đề phòng.
Nếu tình huống không giống như cô dự đoán, đám độc hỏa ong này vẫn còn tỉnh táo, từng con sinh long hoạt hổ bay ra “châm cứu” cô, thì cái “dụng cụ giác hơi trời chọn” này vẫn có thể cứu nguy trong lúc cấp bách.
Nhưng may mà, nhìn tình hình trước mắt, có vẻ như không cần dùng đến nó.
Chỉ vài phút sau, Hứa Tam Tam đã chạy tới trước khu tổ ong đồ sộ này.
Điều kỳ lạ là, tổ ong của độc hỏa ong tuy cũng có cấu trúc đa diện tinh xảo, nhưng lại không treo trên cây hay mái nhà như cô tưởng tượng, mà từng cái một dựng thẳng đứng trên mặt đất phẳng.
Cô liếc mắt nhìn xung quanh, khẽ gật đầu — vùng hoàng thổ mênh m.ô.n.g này vốn chẳng có cây cối hay vách đá để chúng bám vào mà làm tổ.
Dùng chân nhẹ nhàng đá văng những xác ong nằm la liệt dưới đất, Hứa Tam Tam nhanh ch.óng tiến tới trước một tổ ong gần nhất, rút chủy thủ ra, đ.â.m thẳng vào lớp vỏ bên ngoài.
“Ping!” Một tiếng va chạm sắc lạnh vang lên. Lưỡi d.a.o không những không xuyên thủng, mà thậm chí còn không để lại nổi một vết xước!
Hứa Tam Tam khẽ nhíu mày. Xem ra lớp vỏ tổ ong này cứng đến kinh người.
Cô do dự một chút, rồi lấy ra đao năng lượng từ túi vải, nhìn vào viên Hạch Tinh nguồn năng lượng đã hơi ảm đạm, mày càng nhíu c.h.ặ.t hơn.
Đao năng lượng chắc chắn có thể cắt được, nhưng năng lượng trong Hạch Tinh đã không còn nhiều.
Lại ngẩng đầu nhìn về phía cả một vùng tổ ong rộng lớn — ít nhất cũng hơn 50 cái!
Cho dù dùng luôn cả viên Hạch Tinh dự phòng trong túi, e rằng cũng không đủ để phá nổi một phần ba số tổ ong này…
Ai! Thật là tốn kém! Hứa Tam Tam — kẻ nghèo rớt mồng tơi — trong nháy mắt tiến hóa thành “thần tiết kiệm”.
Đột nhiên cô chẳng còn muốn dùng đao năng lượng nữa… Không nỡ! Huống chi, nếu trực tiếp dùng đao năng lượng cắt lớp vỏ cứng như kim loại này, chắc chắn sẽ phát ra âm thanh ch.ói tai, rất dễ thu hút những dị thú không rõ tung tích — lúc đó thì đúng là xong đời.
Nếu không thể giải quyết triệt để, vậy chi bằng đổi cách nghĩ! Cô bắt đầu đi vòng quanh tổ ong, quan sát kỹ hơn.
Rồi đột nhiên phát hiện —Trên đỉnh tổ ong dường như có một phần nhô lên, trông giống như một “giếng trời” được mở ra trên đỉnh của tòa thành khổng lồ này.
Đúng vậy! Tổ ong này nhất định phải có cửa ra vào, nếu không thì cả đàn độc hỏa ong làm sao có thể quay về tổ nghỉ ngơi được!
Hứa Tam Tam nhanh ch.óng thò tay vào túi, lấy ra 4 viên đạn châu tơ nhện, lùi lại vài bước, cổ tay phải vung mạnh, năm ngón tay đồng thời thả ra — mấy viên đạn châu lập tức bay thẳng về phía “giếng trời” trên đỉnh tổ ong!
“Keng keng keng!” Ba viên đạn châu đập mạnh vào lớp vỏ tổ ong phía dưới “giếng trời”, phát ra tiếng vang giòn, rồi nhanh ch.óng bật ngược rơi xuống đất.
Ai! Quá cao rồi! Khoảng cách từ vị trí của cô tới đỉnh tổ ong đã vượt quá 10 mét, mà khả năng ném trúng mục tiêu ở khoảng cách này của Hứa Tam Tam… Chỉ có thể gọi là… tùy duyên!
Nhưng may mắn là, viên đạn châu cuối cùng tuy lệch hướng, lại “phanh” một tiếng bật ngược lên, vô tình vướng đúng lên mép “giếng trời”!
Sợi tơ nhện quấn theo đạn châu nhanh ch.óng vòng qua “giếng trời”, rồi tự động xoắn lại, hình thành một nút thắt “may mắn” hoàn hảo!
Yes! Hứa Tam Tam lập tức được tiếp thêm tinh thần, dùng sức kéo mạnh sợi tơ — nút thắt lập tức siết c.h.ặ.t, vô cùng chắc chắn!
Cô c.ắ.n quai xách của thùng kim loại vào miệng, giắt cây thông cống da bên hông, hai tay nắm c.h.ặ.t tơ nhện, bắt đầu leo lên như leo núi thẳng đứng, hai chân liên tục dồn lực, từng bước tiến lên phía “giếng trời”.
Rất nhanh, cô đã lên tới đỉnh tổ ong.
Quả nhiên, “Giếng trời” này thực chất là một cửa nhỏ có thể đóng mở. Hứa Tam Tam không khỏi thầm bội phục trình độ “kiến trúc” của độc hỏa ong.
Cô áp sát vào miệng “giếng trời” — nơi chỉ lớn chưa đến hai nắm tay — nheo một mắt nhìn vào bên trong.
Dường như có một khối vật thể màu vàng kim chắn ngay phía dưới, xung quanh còn có chất lỏng đặc sệt đang chảy… đó hẳn chính là mật ong độc hỏa ong mà nhiệm vụ yêu cầu!
Chỉ là… Cái “giếng trời” này cũng nhỏ quá rồi!
Hứa Tam Tam do dự một chút, quay đầu nhìn đám xác ong nằm la liệt dưới đất. Chắc là c.h.ế.t sạch rồi…
Cô nuốt nước bọt, lấy hết can đảm, từ từ đưa tay phải vào “giếng trời”, rồi lập tức rút ra.
Thử vài lần, xác nhận bên trong có vẻ an toàn, cô mới đ.á.n.h liều, đưa cả cánh tay vào sâu bên trong để tìm kiếm!
“Òm ọp òm ọp…” Âm thanh chất lỏng bị khuấy động vang lên khe khẽ. Nhưng rất nhanh, đầu ngón tay cô chạm phải một vật cứng chắn đường.
Cô cong ngón tay, thử đẩy sang trái rồi sang phải, nhưng vật này dường như rất chắc, khó lay chuyển.
Không ngờ đám độc hỏa ong này lại có tầm nhìn xa đến vậy! Thậm chí còn tự tạo ra một “bức tường phòng cháy”!
Ai! Không còn cách nào, chỉ đành c.ắ.n răng móc mạnh một cái! Một lớp vật chất trên bề mặt bị cạo ra.
Hứa Tam Tam nhanh ch.óng rút tay lại, nhìn kỹ — trên đầu ngón tay dính một lớp chất sền sệt màu vàng óng, còn kéo thành sợi mảnh.
Không hiểu sao… lại thấy hơi ghê ghê… Mật ong này cũng đặc quá rồi!
Cô lập tức dùng quang não kiểm tra chất sền sệt trên đầu ngón tay.
Nhưng một giây trôi qua, vẫn chưa có kết quả… Bởi vì… Cô chợt nhận ra — quang não đang ở cổ tay phải, mà mật ong lại dính trên ngón trỏ tay phải!
Lúc này, cô cố gắng bẻ ngón tay xuống hết mức, gần như cong quắp như móng gà… vẫn không thể chạm tới quang não.
Mẹ nó! Biết vậy lúc nãy dùng tay trái cho rồi! Chắc tại vừa rồi nín thở quá lâu, đầu óc cũng theo đó mà chậm đi!
Ai! May mà trí thông minh vẫn chưa tụt hẳn, Cô nhanh ch.óng dùng tay trái tháo quang não khỏi cổ tay phải, rồi đưa lại gần đầu ngón tay để quét.
“Tích! Ô nhiễm mức thấp, có thể sử dụng!”
Trời ơi! Vừa ra tay đã thu được mật ong ăn được! Cái này… đúng là vận may bùng nổ rồi!
Hứa Tam Tam vui mừng khôn xiết! Lúc này, cô không còn chút ghét bỏ nào với chất sền sệt trên đầu ngón tay nữa.
Thái độ xoay chuyển 180 độ, Cô nhìn nó như nhìn “con ruột”, ánh mắt tràn đầy trìu mến, thậm chí còn cười ngây ngô!
Nhưng vừa cười, khí đang nín hoàn hảo lập tức… rò ra! Dựa! Đúng là phòng không kịp phòng! Cổ họng Hứa Tam Tam khẽ co giật…
Mẹ nó! Cái mùi “có thể g.i.ế.c người” này rốt cuộc bao giờ mới tan đi đây!
Cô còn chưa kịp than thở xong, biểu cảm đã lập tức cứng lại. Lúc này mới muộn màng nhận ra — cú “móc” vừa rồi đã là giới hạn chiều dài cánh tay của cô!
Có lẽ do khí hậu Viêm Quý quá khô, phần mật ong gần “giếng trời” đã bị mất nước nghiêm trọng, đông cứng lại, tạo thành một “bức tường phòng cháy” tự nhiên.
Muốn múc được mật ong bằng thùng kim loại, nhất định phải phá vỡ khối cứng lớn này trước!
Đáng c.h.ế.t! Cái cuốc thì chưa từng rửa, cũng không thể tùy tiện thọc vào… Mà chiều dài cánh tay cô lại không với tới! Rốt cuộc phải làm sao mới cạy được khối cứng chắn đường này?
Hứa Tam Tam có chút bực bội, nhưng ánh mắt lại vô thức… rơi vào chiếc da cây thông cống đang giắt bên hông.
Tiếu: Làm chương này ta cười ná thở luôn =))))
