Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 1000: Nữ Vương Triệu Hồi, Bắt Đầu Nghịch Tập

Cập nhật lúc: 01/01/2026 10:47

Đây là một thế giới cường giả vi tôn, đạo lý đều được thể hiện thông qua thực lực.

Liên Băng Mộng tự cho rằng mình thấu hiểu cảm giác của kẻ yếu, đối xử với Nhạc Song Song bằng một loại thái độ đồng cảm và bố thí.

Liên Băng Mộng cảm thấy mình đối xử với Nhạc Song Song rất tốt, nhưng Nhạc Song Song lại phản bội cô ta.

Còn Nhạc Song Song thì sao? Chàng trai mà cô thầm mến lại thích Liên Băng Mộng, ngày ngày đi theo bên cạnh Liên Băng Mộng, nhưng Liên Băng Mộng lại nói đó chỉ là đồng đội.

Tất cả đàn ông bên cạnh đều là đồng đội, là những người bạn có thể giao phó sinh t.ử.

Là những đồng đội mà khi đối mặt với nguy hiểm có thể yên tâm giao tấm lưng cho đối phương.

Nhiều đồng đội thật đấy...

Đàn ông bên cạnh Liên Băng Mộng cứ như chúng tinh phủng nguyệt, vây quanh vầng trăng sáng vằng vặc là Liên Băng Mộng.

Còn Nhạc Song Song, thiên phú không tốt, thực lực không mạnh, nên sẽ chẳng được ai để ý.

Nói cho cùng là do bản thân quá yếu đuối.

Chỉ có bản thân mạnh mẽ lên mới là căn bản.

Hiện tại tâm nguyện của Nhạc Song Song chính là trở nên mạnh mẽ, còn về việc đ.á.n.h bại Liên Băng Mộng, chẳng qua cũng chỉ để chứng minh bản thân mạnh hơn Liên Băng Mộng mà thôi.

Trong lòng vẫn không cam tâm a.

"Cô có thể thay tôi nghịch tập không?" Nhạc Song Song nhìn Ninh Thư hỏi.

Nhạc Song Song trầm giọng nói: "Tôi thật sự không chịu nổi ánh mắt của những người xung quanh nhìn tôi. Tôi là một kẻ yếu, những kẻ không thể công kích Liên Băng Mộng, vì thấy tôi đi gần với Liên Băng Mộng nên đều quay sang công kích tôi."

"Nhưng những lúc như thế, Liên Băng Mộng lại giống như chúa cứu thế đứng ra bênh vực kẻ yếu là tôi, tôi thật sự không chịu nổi nữa."

"Tôi không muốn làm bạn với Liên Băng Mộng, nhưng những người bên cạnh Liên Băng Mộng lại nói tôi không biết điều." Nhạc Song Song cúi đầu, "Tôi không thở nổi nữa."

Gần như cả đời không thoát khỏi Liên Băng Mộng, luôn sống dưới cái bóng của Liên Băng Mộng, muốn thoát khỏi cô ta cũng không làm được.

Ánh mắt người khác nhìn cô chính là nhìn kẻ chỉ biết ôm đùi, bản thân yếu như gà, lại cứ mặt dày mày dạn đi theo bên cạnh nữ thần Liên Băng Mộng.

"Cô muốn đ.á.n.h bại Liên Băng Mộng sao?" Ninh Thư hỏi.

"Tôi muốn mạnh mẽ." Nhạc Song Song nói, "Nếu tôi mạnh mẽ, chàng trai tôi thích sẽ thích tôi."

Ninh Thư nhịn không được nói: "Cô đã mạnh mẽ, trở nên ưu tú hơn rồi, trở nên tốt đẹp như vậy rồi thì còn đi thích hắn làm cái gì?"

Nhạc Song Song ngẩn người một chút, lập tức nói: "Nói nghe cũng có lý."

"Hắn căn bản không để ý đến tôi, lúc tôi c.h.ế.t, hắn còn vẻ mặt phẫn nộ nhìn tôi. Liên Băng Mộng thật sự tốt đến thế sao?" Nhạc Song Song hỏi.

"Con người đều thích làm việc theo phong trào, ví dụ như ùa vào thích một người." Ninh Thư không mấy để ý nói.

Liên Băng Mộng vừa mạnh mẽ lại xinh đẹp, đàn ông thích là chuyện bình thường.

"Cô có thể thay tôi nghịch tập không?" Nhạc Song Song hỏi lại lần nữa.

Ninh Thư suy nghĩ một chút, loại thế giới này cô chưa từng đi qua, nói không chừng sẽ có thu hoạch gì đó. Ninh Thư hiện tại đặt trọng tâm vào thế giới bản nguyên.

Cho dù trở thành Nhiệm vụ giả siêu cấp, nếu không cấu trúc thế giới, không có thế giới thuộc về mình, thì vẫn không có cách nào nắm giữ vận mệnh của chính mình.

Cho dù cô là Nhiệm vụ giả cao cấp, chỉ cần cấu trúc được thế giới, vẫn có thể sơ bộ nắm giữ vận mệnh của mình.

Hơn nữa số liệu để thăng cấp Nhiệm vụ giả siêu cấp thực sự quá hố cha.

"Nghịch tập cần hiến dâng linh hồn lực, cô xác định muốn nghịch tập chứ? Một khi giao dịch đạt thành, cô không thể đổi ý." Ninh Thư nói.

"Tôi xác định, tôi nguyện ý hiến dâng sáu thành linh hồn lực." Nhạc Song Song gật đầu, thần sắc kiên định.

"Được, ta nhận nhiệm vụ này." Ninh Thư đồng ý.

Điều Ninh Thư tò mò hơn là, hạt châu thần bí của Liên Băng Mộng rốt cuộc là cái gì, mà có thể giúp Liên Băng Mộng triệu hồi được nhiều triệu hoán thú mạnh mẽ như vậy.

"Cảm ơn." Linh hồn Nhạc Song Song dần dần biến mất. Ninh Thư mở hệ thống hối đoái thương thành, đổi Tích Cốc Đan và mấy thứ cơ bản, sau đó chuẩn bị tiến vào nhiệm vụ.

"Tiến vào nhiệm vụ." Ninh Thư nói với hư không.

"Vâng."

Ninh Thư cảm giác linh hồn mình đang dung nhập vào một cỗ thân thể, đợi đến khi hoàn toàn dung hợp, Ninh Thư mở đôi mắt chua xót ra, cảm giác mắt có chút đau nhói.

Cỗ thân thể này đang gục xuống bàn khóc, bên cạnh có người đang lay người cô.

"Song Song, tớ thật không ngờ chuyện này lại biến thành như vậy, tớ đâu biết Mục T.ử Kỳ sẽ tưởng là tớ tỏ tình với cậu ấy, tớ xin lỗi cậu."

Ninh Thư ngẩng đầu lên, nhìn về phía cô gái đang nói chuyện. Cô gái bên cạnh mặc áo choàng trắng của Học viện Triệu Hoán, mái tóc dài buộc đuôi ngựa.

Nữ sinh Học viện Triệu Hoán cơ bản đều ăn mặc như thế này.

Ngũ quan của cô ta tinh xảo động lòng người, rất xinh đẹp, giữa trán mang theo một cỗ mị hoặc trương dương, cả người vô cùng mỹ lệ.

"Song Song, chẳng phải chỉ là một người đàn ông thôi sao, sau này tớ sẽ giới thiệu cho cậu người đàn ông tốt hơn, cậu ấy không nhìn trúng cậu là tổn thất của cậu ấy." Liên Băng Mộng nói, "Chẳng lẽ giữa cậu và tớ lại vì một người đàn ông mà xa lạ sao?"

Ninh Thư cầm giấy lau mắt, lại hỉ mũi một cái, giọng nói có chút khàn khàn: "Tớ khóc một chút, tế điện mối tình thầm kín c.h.ế.t yểu không được sao?"

"Tớ biết ngay trong lòng cậu vẫn trách tớ mà. Nói thật lòng, tớ không thể hiểu nổi việc cậu vì một người đàn ông mà c.h.ế.t đi sống lại như vậy." Liên Băng Mộng nhún vai dang tay, "Trên thế giới này đâu phải chỉ có mình Mục T.ử Kỳ là đàn ông."

Đừng dùng quan niệm của cô để coi thường sự yếu đuối của người khác. Bởi vì cô mạnh mẽ xinh đẹp, người có thể lựa chọn quá nhiều. Nhưng đối với người như Nhạc Song Song mà nói, người mình thích cũng thích mình, đó chính là may mắn lớn nhất đời người rồi.

Haizz...

Con thuyền nhỏ tình bạn này chắc chắn phải lật thôi. Hai người này tam quan bất đồng, cộng thêm trải nghiệm khác nhau. Liên Băng Mộng là lính đ.á.n.h thuê quốc tế, Nhạc Song Song là một người yếu đuối lại có tình cảm tinh tế nhạy cảm.

Ngang tài ngang sức mới là phương thức chung sống tốt nhất, bất kể là tình bạn hay tình yêu.

"Tớ không trách cậu, tớ biết mình không xứng với Mục T.ử Kỳ. Nhà Mục T.ử Kỳ là quý tộc, tớ chỉ là một bình dân, hơn nữa thiên phú còn không tốt." Ninh Thư nhàn nhạt nói.

Liên Băng Mộng vỗ vỗ vai Ninh Thư: "Đừng coi thường bản thân, không cần thiết phải so sánh mình với người khác. Trong lòng tớ, cậu là tốt nhất, còn hơn những kẻ bợ đỡ đạp thấp kia nhiều."

"Cảm ơn đã khen." Ninh Thư cười cười.

Cho nên chuyện này ai đúng ai sai?

Đứng ở lập trường của mình thì chẳng ai sai cả.

Liên Băng Mộng thở hắt ra một hơi, hiển nhiên là nhẹ nhõm hẳn. Liên Băng Mộng đôi khi cảm thấy đối mặt với Nhạc Song Song nhạy cảm rất mệt mỏi, nói chuyện phải chú ý, còn phải cân nhắc xem mình vô tình nói một câu có chọc vào tim đen của cô ấy hay không.

Nhưng Nhạc Song Song tâm địa thiện lương, lúc cô ta còn là một phế vật, chỉ có Nhạc Song Song đứng ra bênh vực, nói đỡ cho cô ta.

Ở cái thế giới cường giả vi tôn này thì điều đó rất đáng quý. Đổi lại là kẻ khác tâm tư âm u một chút, chỉ biết hùa vào bắt nạt cô ta - kẻ còn phế vật hơn.

"Băng Mộng, đến giờ đi ăn cơm rồi." Mục T.ử Kỳ đi vào.

Mục T.ử Kỳ trông khá anh tuấn, một thân trang phục gọn gàng của học viện, cả người toát lên vẻ anh khí bừng bừng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.