Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 1409: Bị Coi Là Đồ Chơi, Biểu Diễn Hỏa Long
Cập nhật lúc: 01/01/2026 12:06
Mặc cho người ta chà đạp mình, là chuyện đau khổ vô cùng.
Rất nhanh, đội ngũ đã dừng lại trước một ngôi nhà.
Ninh Thư bị khiêng vào, trong đại sảnh, Alan đeo đại kiếm nhìn Ninh Thư.
Có chút buồn phiền nói: "Nghe không hiểu tiếng người thật là phiền phức, dứt khoát g.i.ế.c đi."
Alan nói xong, liền giơ tay sờ về phía chuôi kiếm sau lưng, dường như muốn một kiếm c.h.é.m c.h.ế.t Ninh Thư.
Ninh Thư: ...
Quả nhiên lạnh lùng vô tình.
Ninh Thư nói: "Ngươi thả ta ra trước, ta sẽ nói cho ngươi biết."
Alan nghe thấy Ninh Thư nói chuyện, dứt khoát rút đại kiếm ra.
Trên đại kiếm bao phủ đấu khí, ánh mắt Alan nóng lòng muốn thử, dường như rất muốn c.h.é.m Ninh Thư.
Ninh Thư: Bình thường chút đi...
Tự cho là rất đẹp trai, ha ha...
Ninh Thư nói: "Ngươi thả ta ra trước, ta sẽ nói cho ngươi biết."
"Đã nghe hiểu, tại sao trước đó giả câm vờ điếc." Alan chất vấn Ninh Thư.
Ninh Thư nói: "Ta sợ quá mà, không dám nói."
Alan nhìn chằm chằm Ninh Thư: "Bộ dạng này của ngươi không giống như sợ hãi."
"Tiên sinh, nô lệ này khiêu khích uy nghiêm của ngài, không thể tha nhẹ cho ả." Người hầu cánh tay mềm nhũn như sợi mì treo lủng lẳng âm hiểm nói.
Vẻ mặt Alan thản nhiên, hỏi Ninh Thư: "Ngươi biết kỹ năng gì?"
Ninh Thư gật đầu: "Ta biết."
Alan di chuyển bước chân về phía Ninh Thư hai bước, tay kéo lê đại kiếm, đại kiếm vạch ra một vết hằn trên mặt đất.
"Ngươi biết cái gì?" Thần sắc Alan có chút vui mừng hỏi, "Hay là trên người có bảo vật gì?"
Nghe nói một nô lệ của Công tước Gal có thể biến mất trong hư không, qua một thời gian lại có thể xuất hiện.
Trong yến hội, Công tước Gal sẽ gọi nô lệ đó biểu diễn thuật biến mất trong hư không.
Alan hy vọng nữ nô mình mua này có thể có một kỹ năng khiến hắn nở mày nở mặt.
Tốt nhất là cái gì đó tao nhã đẹp mắt, có thể để hắn dâng nữ nô này cho Công chúa.
Cùng là kỵ sĩ của Công chúa, Alan hy vọng có thể đè đầu một kỵ sĩ khác.
Ninh Thư nói: "Ngươi phải thả ta ra trước, ta mới có thể biểu diễn cho ngươi xem."
"Tiên sinh, nữ nô này nhất định là đang lừa ngài, hay là tiến hành khắc ấn trước đi." Người hầu nói với Alan.
"Ngươi câm miệng." Alan lạnh lùng quát một tiếng.
Nếu nữ nô này thật sự có kỹ năng gì, hắn muốn dâng cho Công chúa, sao có thể đưa nô lệ có dấu ấn cho Công chúa.
Alan giơ đại kiếm lên, trên đại kiếm phủ một tầng ánh sáng màu trắng.
Keng một tiếng, khóa trên l.ồ.ng sắt bị c.h.é.m đứt.
Đồng t.ử Ninh Thư co rút lại, nhưng mặt không đổi sắc.
Tuy Alan không bá khí đến mức c.h.é.m đứt cả cái l.ồ.ng, chỉ c.h.é.m đứt khóa.
Chứng tỏ Alan nắm giữ sức mạnh vô cùng tinh tế và thuần thục.
Thực lực của Alan này không yếu nha.
Ninh Thư ước tính chênh lệch thực lực giữa mình và Alan, lẳng lặng đẩy cửa l.ồ.ng sắt ra.
Từ trong l.ồ.ng đi ra.
Ái chà, giống như cái l.ồ.ng chim vậy, ngồi xổm bên trong như đi ỉa, chân đều tê rần.
Ninh Thư đ.ấ.m đ.ấ.m chân mình, chân tê như bị kim châm.
"Bây giờ có thể bắt đầu biểu diễn rồi." Alan ngồi xuống, hai tay khoanh trước n.g.ự.c nhìn Ninh Thư.
Ninh Thư vịn vào l.ồ.ng: "Từ từ, chân ta tê, cho ta nghỉ một lát đã."
Trong đan điền vội vàng tu luyện ra một chút kình khí.
Hỏa dương chi lực và linh khí đều hấp thu, trong đan điền hỗn tạp một mảng.
Ninh Thư đang nghĩ mình có thể đ.á.n.h lại Alan không.
Ninh Thư liếc nhìn đại kiếm của Alan, trong lòng cảm thấy hơi lo.
"Ta khuyên ngươi đừng giở trò, ngươi bây giờ là nô lệ của ta, ngươi không thoát khỏi lòng bàn tay ta đâu." Alan cảnh cáo Ninh Thư.
Ninh Thư lập tức nói: "Sao có thể, ta đâu dám giở trò gì."
Ninh Thư xoa chân mình, trong lòng suy tư.
"Được rồi, có thể bắt đầu rồi." Alan có chút mất kiên nhẫn, tay sờ lên chuôi kiếm.
Ninh Thư nghĩ nghĩ, phóng ra một con hỏa long.
Nhưng con hỏa long này vô cùng nhỏ, rất bỏ túi.
Trên người hỏa long cháy lên ngọn lửa, sống động như thật, bơi lội trong không trung.
"Đây là cái gì?" Alan hỏi Ninh Thư.
Ninh Thư thu hỏa long lại, hỏa long hóa thành năng lượng dung nhập vào đan điền.
"Ta hỏi ngươi cái này là cái gì, thứ này hẳn không phải là vật sống chứ." Alan hỏi.
Ninh Thư gật đầu: "Không phải vật sống, nhưng cho ta một thời gian, hỏa long này còn có thể lớn lên."
Alan nhìn chằm chằm Ninh Thư, muốn nhìn ra Ninh Thư có phải đang nói dối hay không: "Nếu ngươi dám nói dối ta, ta sẽ khiến ngươi sống không bằng c.h.ế.t."
Ninh Thư gật đầu: "Ta sẽ không lừa ngươi đâu."
"Vào đi." Alan chỉ vào cái l.ồ.ng.
Ninh Thư: ...
"Ta còn phải vào?"
"Đương nhiên, cho đến khi ngươi có thể thả ra con... cái đó của ngươi là cái gì?"
"Rồng."
"Rồng không phải trông như thế này."
Rồng ở đây là rồng thằn lằn, rồng cánh to.
Rồng của Ninh Thư là rồng năm móng.
"Ta bây giờ đói rồi, muốn ăn cái gì đó, ta cũng buồn ngủ, ta muốn đi ngủ, hơn nữa ta muốn giải quyết nhu cầu sinh lý một chút, ngươi nhốt ta lại làm gì?"
"Ta cũng đâu chạy được." Ninh Thư không ngờ lòng cảnh giác của Alan mạnh như vậy.
"Ăn uống ỉa đái ngủ đều có thể ở bên trong."
Đánh rắm, ngươi đến thử ăn uống ỉa đái ngủ trong cái l.ồ.ng chỉ cao bằng nửa người xem.
"Ngươi chỉ là nô lệ của ta, ta bảo ngươi ở đâu thì ở đó, ta bảo ngươi làm gì thì ngươi làm nấy, ngươi không có quyền mặc cả với ta."
"Ta sẽ không cần một nô lệ không nghe lời, ngươi nếu không nghe lời, ta chỉ có thể g.i.ế.c ngươi."
Alan nắm chuôi kiếm, trên đại kiếm lại bao phủ một tầng đấu khí màu trắng.
Dọa ai thế, Ninh Thư vẻ mặt thản nhiên khom lưng chui vào l.ồ.ng.
Cho dù ở trong l.ồ.ng cũng vẫn có thể tu luyện, ở đâu cũng có thể tu luyện.
Đợi đến khi cô thần công đại thành, đừng nói là một cái l.ồ.ng.
Cho dù Alan vác đại kiếm c.h.é.m cô, cô cũng có thể tay không bắt lưỡi kiếm (tay không tiếp bạch nhận).
"Lấy khóa khóa lại." Alan nói với người hầu.
Người hầu treo cánh tay lắc la lắc lư đi lấy chìa khóa.
Người hầu lấy một cái khóa lớn, Alan đích thân khóa l.ồ.ng lại, cất chìa khóa đi.
Ninh Thư bình tĩnh ngồi xếp bằng trong l.ồ.ng.
Trước đó đều là ngồi xổm, vẫn là ngồi xếp bằng thoải mái hơn, tu luyện Tuyệt Thế Võ Công nhanh hơn.
Dù sao ngồi xếp bằng mới là tư thế tu luyện tiêu chuẩn.
Lúc Alan đi ra ngoài, còn khóa cửa lại, trong phòng chỉ còn một mình Ninh Thư.
Ninh Thư nhắm mắt lại, bắt đầu tu luyện, cô cảm giác có một ánh mắt đang nhìn chằm chằm cô.
Ninh Thư cũng không kiêng nể gì, dù sao thực lực mạnh lên rồi, cô tuyệt đối phải rời khỏi nơi này.
Hơn nữa trước khi đi, nhất định phải đ.á.n.h nhau với Alan một trận.
Không đ.á.n.h một trận, không đ.á.n.h Alan nằm sấp xuống cô cũng không chạy được a.
Đáng tiếc là, thế giới này không thể lấy nhẫn hồng ngọc ra, đồ của thế giới trước, không thể xuất hiện ở thế giới này.
Nếu có nhẫn hồng ngọc, trực tiếp chôn vùi Alan.
Ninh Thư cũng không nản lòng, cho dù không có nhẫn hồng ngọc, cô cũng có tự tin, nhất định có thể đối phó Alan.
Đợi đến khi ánh mắt đ.á.n.h giá cô biến mất, Ninh Thư bấm pháp quyết, bố trí một Tụ Dương Trận, tu luyện có thể làm ít công to.
Tụ Dương Trận bố trí xong, hỏa dương chi lực xung quanh rào rào ùa tới, chui vào trong đan điền Ninh Thư.
Tu luyện như vậy, cô rất nhanh sẽ có thể mạnh lên.
Cảm giác thật là tuyệt vời ông mặt trời.
