Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 1514: Đánh Cho Thằng Em Trai Kêu Cha Gọi Mẹ

Cập nhật lúc: 01/01/2026 14:06

Mẹ Vương Anh nghe thấy Ninh Thư đã tiêu hết tiền, lập tức đau lòng đến mức run cả người.

Bà ta đi ra sân, rút một cành cây quất về phía Ninh Thư.

Ninh Thư: "..."

Vãi, cảm giác thế giới này đen tối thật đấy.

Mẹ Vương Anh giơ cao cành cây, quất mạnh xuống người Ninh Thư.

Ninh Thư lách mình một cái, nghiêng người giật lấy cành cây trong tay bà ta, sau đó cười hì hì nhìn Vương Siêu.

Ninh Thư vung cành cây quất về phía Vương Siêu. Bố mẹ nhà họ Vương trong lòng nghẹn một bụng tức, trong lòng cô cũng đang nghẹn một bụng tức đây.

Ninh Thư không đ.á.n.h người lớn, nhưng đối với Vương Siêu, cô chẳng kiêng nể gì cả.

Ninh Thư ra tay với Vương Siêu rất tàn nhẫn, "chát" một tiếng, trên người Vương Siêu liền xuất hiện một vệt đỏ.

Vương Siêu lập tức đau đớn kêu oai oái, mặt mũi méo xệch vì đau: "Chị làm cái gì thế, chị..."

Vương Siêu còn chưa nói hết câu, Ninh Thư lại vung cành cây lên, "chát" một cái quất vào mặt cậu ta. Vương Siêu vội vàng ôm lấy mặt.

Ninh Thư liên tiếp quất chan chát lên người Vương Siêu, Vương Siêu đau quá kêu la t.h.ả.m thiết, chạy nhảy lung tung khắp sân.

Ninh Thư đuổi theo phía sau, trực tiếp quất túi bụi vào người cậu ta. Vương Siêu vội vàng trốn ra sau lưng mẹ.

"Mẹ, cứu con, chị điên rồi." Vương Siêu nhe răng trợn mắt, rõ ràng cao to hơn cả mẹ mình, lại khom lưng trốn sau lưng mẹ Vương Anh.

Ninh Thư giật giật khóe miệng, đúng là một phế vật.

Cứ mỗi một trăm bé gái chào đời thì có một trăm mười ba bé trai tương ứng, vậy thì mười ba bé trai dư ra kia không có con gái để ghép đôi, định sẵn là phải cô đơn đến già.

Ninh Thư vỗ tay, đáng đời, cho các người trọng nam khinh nữ, cho đám phế vật này ế vợ hết đi.

"Cái đồ trời đ.á.n.h này, mày dám đ.á.n.h em trai mày à." Mẹ Vương Anh gầm lên với Ninh Thư, che chở con trai mình ở phía sau.

Ninh Thư cầm cành cây, nhẹ nhàng gõ vào lòng bàn tay mình: "Sau này bà mà đ.á.n.h tôi nữa, tôi sẽ đ.á.n.h nó."

Từ nhỏ đến lớn, Vương Anh không biết đã bị ăn bao nhiêu trận đòn, hơn nữa đa số đều là do mẹ đ.á.n.h.

Bình thường bà ta cũng chăm sóc Vương Siêu từng li từng tí, muốn gì được nấy.

Trong nhà có đồ gì ngon đều ưu tiên cho Vương Siêu ăn trước.

Ninh Thư cảm thấy thật vô nghĩa, đều là phụ nữ với nhau, tại sao phải đối xử với con gái mình như vậy.

Chẳng lẽ đồng tính tương tàn còn thể hiện cả ở giữa mẹ và con gái sao?

"Đồ điên này." Vương Siêu thò đầu ra từ sau lưng mẹ Vương, "Mày bị người ta cưỡng h.i.ế.p, kích động đến điên rồi nên lấy tao ra trút giận."

Ninh Thư cười lạnh một tiếng: "Tối nay mày tốt nhất đừng ngủ, nếu không tao sẽ cắt lưỡi mày."

Ninh Thư sẽ không động thủ với hai người lớn kia, nhưng đối với Vương Siêu thì sao?

Đánh Vương Siêu tuyệt đối sẽ khiến hai ông bà già kia đau lòng.

Loại phế vật này phải đ.á.n.h nhiều vào, đỡ phải ra ngoài gây họa cho xã hội.

Trông cậy vào đứa con trai như Vương Siêu phụng dưỡng tuổi già, căn bản là đang thúc ép bản thân già nhanh hơn, sớm chui vào quan tài hơn thôi.

"Đồ không biết xấu hổ." Bố Vương Anh vớ lấy cái chén trà trên bàn ném về phía Ninh Thư.

Ninh Thư né người tránh được cái chén. Chén trà rơi xuống đất vỡ tan, nước sôi bên trong b.ắ.n ra tung tóe, bốc khói trắng xóa.

"Con đúng là làm mất mặt, nhưng bố có dám đi tìm Lý Binh không?" Ninh Thư thản nhiên hỏi.

"Còn chê chưa đủ mất mặt sao, muốn làm ầm ĩ đến mức ai cũng biết mới chịu à? Sao tao lại sinh ra đứa con gái đòi nợ như mày chứ." Mẹ Vương Anh lập tức hét lên ch.ói tai, vỗ vỗ vào mặt mình, "Mày không cần cái mặt đó, nhưng tao còn cần cái mặt già này."

Ninh Thư: "Đồ hèn, chỉ giỏi gào thét với tôi thôi."

Ninh Thư đi vào phòng mình, đóng sầm cửa lại.

Dù sao cũng không thể trông cậy gia đình này đòi lại công đạo cho cô được.

Chính là từ tận đáy lòng chưa bao giờ coi trọng người ủy thác mà thôi.

Con gái sớm muộn gì cũng thành người nhà người ta, đến lúc đó còn có thể thu chút tiền sính lễ.

Cho con gái đi học gì đó, quả thực là ngu ngốc.

Ngoài cửa, mẹ Vương Anh vẫn luôn lải nhải c.h.ử.i bới không ngớt.

Mắng Ninh Thư không biết xấu hổ, nuôi tốn cơm tốn gạo đứa con gái như vậy, sớm biết thế lúc mới đẻ ra đã bóp c.h.ế.t cho rồi.

Đỡ phải nuôi lớn đến chừng này lại đi bôi tro trát trấu vào gia phong, sau này còn thằng đàn ông nào dám lấy cái đứa con gái mất nết này nữa.

Còn có cả giọng nói vịt đực đang vỡ giọng của Vương Siêu.

Mùi t.h.u.ố.c lá rẻ tiền bố Vương Anh hút bay cả vào trong phòng.

Ninh Thư nghe những lời của mẹ Vương Anh, nội tâm chẳng chút d.a.o động, chỉ cảm thấy hơi bi ai.

Những người phụ nữ này chính là những kẻ ủng hộ kiên định của xã hội nam quyền.

Quyền lợi của bản thân, ngay cả nhân quyền cơ bản cũng bị tước đoạt, vậy mà còn truyền lại cái tư tưởng này từ đời này sang đời khác.

Các người muốn tôi c.h.ế.t, tôi cứ nhất định phải sống, sống tốt hơn bất cứ ai.

Nội tâm mạnh mẽ mới là sự mạnh mẽ thực sự, chỉ khi có thể bình thản đối mặt với chuyện t.ì.n.h d.ụ.c này, mới là sự mạnh mẽ chân chính.

Tất cả mọi người đều phóng đại chuyện bị cưỡng h.i.ế.p, bị cưỡng h.i.ế.p và bị tổn thương, bị g.i.ế.c hại đều giống nhau cả thôi.

Nhưng hễ dính dáng đến chút yếu tố xác thịt, người ta luôn dùng ánh mắt khác thường để nhìn người phụ nữ.

Ninh Thư ở trong phòng tu luyện, bên dưới vẫn luôn khó chịu, còn có chút m.á.u dính trên quần.

Ninh Thư dùng một tia linh khí ít ỏi trong cơ thể để xoa dịu sự khó chịu.

Đến giờ ăn cơm, chẳng có ai gọi Ninh Thư cả.

Ninh Thư tự mình mở cửa, ngồi xuống ghế dài, cầm lấy cái bánh bao, gắp mấy miếng thịt trong đĩa rau bỏ vào miệng ăn.

Vương Siêu nhìn Ninh Thư, bình thường những thứ này đều là cậu ta ăn, cậu ta đang tuổi ăn tuổi lớn.

Vương Siêu luôn cảm thấy chiều cao của mình không đủ, nhà người ta đều được uống sữa bò, nhưng nhà cậu ta không được uống, điều này làm Vương Siêu rất bất mãn.

Trong nhà có gì ngon đều ưu tiên cho Vương Siêu ăn trước, đây cơ bản là luật bất thành văn trong nhà, bình thường Vương Anh sẽ không động vào đồ ăn của Vương Siêu.

Bây giờ Ninh Thư ăn hết thịt, làm Vương Siêu rất tức giận.

Ninh Thư c.ắ.n bánh bao, làm như không thấy ánh mắt phẫn nộ của Vương Siêu, nhếch mép nói: "Nhìn cái gì, có phải còn muốn tao quất cho trận nữa không."

"Mày..." Đồ điên, Vương Siêu căm hận c.ắ.n bánh bao.

"Cạch!" Bố Vương Anh đập mạnh đôi đũa xuống bàn, khuôn mặt già nua đầy vẻ giận dữ: "Mày nhìn xem mày bây giờ ra cái thể thống gì, cút xuống bếp mà ăn cơm."

"Bình thường đúng là quá chiều chuộng mày rồi, còn cho mày lên bàn ăn cơm, mày nhìn xem có người phụ nữ nào được lên bàn ăn cơm không hả." Bố Vương Anh xanh mặt nói.

Ồ, quên mất cái nơi này, phụ nữ đều không được lên bàn ăn cơm.

Phải bê cái ghế nhỏ ngồi co ro trong bếp mà ăn.

Ninh Thư ngồi im không động đậy, chẳng chút thành ý nói: "Cảm ơn đại ân đại đức của bố."

Bắt xuống bếp ăn cơm, ngay cả bàn cơm cũng không cho ngồi, vậy thì mọi người đừng ăn nữa, lật bàn đi, ăn cái quần què.

Cứ khúm núm, sống theo cái kiểu các người muốn thì được gì chứ.

Ninh Thư khua vài đũa đã gắp hết sạch rau trong đĩa.

Chỉ còn lại nước canh lõng bõng, nước canh còn chẳng có tí váng mỡ nào.

Ninh Thư ợ một cái, thỏa mãn nói: "Lần đầu tiên được ăn sướng miệng thế này, trước kia chẳng dám thò đũa vào."

Hễ thò đũa vào là đôi đũa của mẹ Vương Anh sẽ quất tới ngay.

"Con ăn xong rồi, mọi người cứ từ từ mà ăn." Ninh Thư đứng dậy, xoay người đi vào phòng.

Sắc mặt mẹ Vương Anh khó coi vô cùng: "Con ranh c.h.ế.t tiệt này có phải bị kích động đến điên rồi không?"

Bây giờ bà ta thật sự không dám động thủ với đứa con gái này, chỉ sợ nó quay lại quất Vương Siêu túi bụi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.