Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 1553: Trò Chơi Mạo Hiểm (21)
Cập nhật lúc: 01/01/2026 14:13
Ninh Thư lấy đạn cho Cung Dung vô cùng thô bạo, t.h.u.ố.c tê gì đó không có.
Trực tiếp dùng kẹp chọc vào thịt, sau đó lấy viên đạn ra.
Cung Dung gân xanh nổi lên trực tiếp đau ngất đi.
Ninh Thư đặt viên đạn lên tủ đầu giường.
Ninh Thư lấy băng gạc quấn cánh tay Cung Dung lại.
Mẹ Hứa nhìn thấy viên đạn, sợ đến run lên một cái: "Cậu ta là người nào, sao lại bị người ta b.ắ.n"
Dân thường đều sợ rắc rối, nhất là có s.ú.n.g.
Ninh Thư lau m.á.u bị thương: "Không quen, hình như là người có tiền."
Mẹ Hứa nhìn Ninh Thư: "Sao lại cắt tóc, giả làm con trai vậy?"
"À, chính là muốn đổi tạo hình, con thấy thế này mát mẻ." Chuyện trong đó cũng không phải một câu hai câu có thể nói rõ ràng.
Vẫn là đừng để mẹ Hứa biết thì hơn.
Sắc mặt mẹ Hứa càng vàng vọt hơn, Ninh Thư vươn tay, xoa bóp huyệt vị bên hông cho mẹ Hứa.
Thận bị bệnh, đa phần là vì thận khí không đủ.
Mẹ Hứa nhìn không đẹp lắm, lao lực quá độ, mắt có nếp nhăn, da vàng vọt, rất tiều tụy.
Bây giờ không có tiền thay thận cho mẹ Hứa, hơn nữa mẹ Hứa giữa chừng xuất viện, cho dù có nguồn thận cũng không đến lượt bà.
Ninh Thư xoa eo cho mẹ Hứa, mẹ Hứa cảm thấy eo ấm áp, hơi dễ chịu.
Xoa xoa, ngủ thiếp đi trên chiếc giường khác.
Ninh Thư truyền một chút xíu linh khí cho mẹ Hứa.
Bởi vì cô chỉ tu luyện ra được một chút xíu linh khí này.
Linh khí của vị diện hiện đại quá ít.
Hy vọng chút linh khí này có thể chống đỡ cơ thể mẹ Hứa.
Ninh Thư nghiền nát t.h.u.ố.c tiêu viêm thành bột, hòa vào nước ấm cho Cung Dung uống.
Sau đó cứ cách một khoảng thời gian, lại sờ xem hắn có sốt không, nếu sốt, Ninh Thư chỉ có thể đưa hắn vào bệnh viện.
Truyền nước biển cũng chẳng có tác dụng gì.
Ninh Thư thật sự không thể chờ đợi được muốn chế giễu Cung Dung, chế giễu Cung Dung dở sống dở c.h.ế.t, uổng phí tâm cơ.
Giữa chừng Cung Dung sốt mấy lần, Ninh Thư liền cho hắn uống t.h.u.ố.c, vừa sốt lên là cho uống t.h.u.ố.c tiêu viêm.
Thỉnh thoảng mẹ Hứa sẽ bảo Ninh Thư lau người cho Cung Dung, để người hắn thoải mái một chút.
Chủ yếu là mẹ Hứa cảm thấy một chàng trai trẻ nằm trên giường như vậy khá đáng thương, nhất là chàng trai đẹp trai như vậy.
Ninh Thư làm theo, bởi vì mồ hôi trên người Cung Dung lên men, mùi thật sự hun người.
Không phải vì Cung Dung, mà là vì môi trường sống.
Cung Dung ngủ đủ hai ngày mới tỉnh lại, cảm giác trong miệng có thứ gì đó, ch.óp mũi quanh quẩn một mùi không thể diễn tả.
Còn hơi mặn mặn.
Lúc Cung Dung hôn mê, Ninh Thư đều không lấy tất ra.
Mẹ Hứa muốn lấy ra, Ninh Thư trực tiếp nói: "Đừng lấy, lỡ như tỉnh lại, đau không chịu nổi sẽ c.ắ.n lưỡi đấy."
Ninh Thư mỗi lần cho uống t.h.u.ố.c, cho uống xong, lại nhét vào cho hắn, hơn nữa, tất của cô cũng không bẩn.
Mẹ Hứa nghe xong cũng tùy con gái mình, dù sao con gái cũng là sinh viên đại học, đọc sách nhiều hơn bà.
Cho nên, Cung Dung là ngậm đồ trong miệng tỉnh lại.
Ninh Thư đứng bên giường, từ trên cao nhìn xuống Cung Dung, Cung Dung nhìn chằm chằm Ninh Thư, vẻ mặt hờ hững.
Ninh Thư: ...
Đây là phong cách gì?
Hình như ôm đùi cô, dập đầu tạ ơn cứu mạng của cô mới là cách mở ra đúng đắn lúc này chứ.
Ninh Thư cũng nhìn chằm chằm Cung Dung.
Cung Dung: ...
Ngược lại lấy đồ trong miệng tôi ra a.
Trong miệng đầy ắp, ngay cả động đậy lưỡi cũng không làm được.
Ninh Thư cực kỳ khó chịu, chạy về cứu một người như vậy.
Ninh Thư lấy chiếc tất trong miệng Cung Dung ra, câu đầu tiên chính là: "Đây là giẻ lau à?"
Ninh Thư lắc đầu, vẻ mặt Cung Dung thả lỏng, Ninh Thư nói: "Đây là tất."
Sắc mặt Cung Dung càng trắng hơn, mắt trợn ngược suýt chút nữa thì ngất đi.
Ninh Thư ngồi xuống, nắm đ.ấ.m nhỏ đ.ấ.m vào n.g.ự.c Cung Dung: "Đừng ngất, tôi có chuyện nói với anh."
Cung Dung bị Ninh Thư đ.ấ.m một cái như vậy, xương sườn hình như đều gãy rồi.
Cung Dung lần này còn thật sự không ngất được, nhưng cơ thể mất m.á.u quá nhiều, mặt hắn trắng bệch đến mức sắp trong suốt rồi.
"Nhân lúc mẹ tôi ra ngoài, chúng ta bàn chuyện thù lao cứu mạng."
"Tôi tin mạng của anh hẳn là rất đáng tiền nhỉ." Ninh Thư cười híp mắt nói, tưởng cô ăn no rửng mỡ cứu Cung Dung chắc.
Cô cần tiền phẫu thuật cho mẹ Hứa, phẫu thuật xong, còn phải uống t.h.u.ố.c, là khoản chi không nhỏ.
Tính già tính non người ủy thác mới 22 tuổi, ngay cả đại học cũng chưa tốt nghiệp đâu.
Bây giờ cấp thiết phải giải quyết vấn đề tiền bạc, tưởng cô xả thân vì người như vậy à.
Cung Dung yếu ớt hỏi: "Cô cứu tôi là vì tiền"
Ninh Thư liếc mắt nhìn hắn: "Nếu không anh nghĩ là vì cái gì, chẳng lẽ là tình nghĩa giữa chúng ta sao, đừng quên, anh là người thượng đẳng, tôi là người hạ đẳng, giữa chúng ta có thể có tình nghĩa gì?"
Cung Dung hỏi: "Bao nhiêu tiền."
"Anh cảm thấy mạng anh đáng giá bao nhiêu tiền thì anh đưa bấy nhiêu tiền?" Ninh Thư đá quả bóng cho Cung Dung.
Cung Dung lại hỏi: "Tôi hôn mê bao lâu rồi?"
"Hai ngày ba đêm, là tôi hầu hạ anh đấy." Ninh Thư nói.
Cung Dung nhìn cánh tay băng bó, u u thở dài một hơi: "Tôi có thể không đưa tiền cho cô được, thẻ đen của tôi có thể bị đóng băng rồi."
Ninh Thư: ...
"Đệt, kỹ thuật s.ú.n.g sao kém thế, sao không b.ắ.n trúng đầu anh luôn đi?" Ninh Thư lập tức trở mặt.
Mí mắt Cung Dung giật giật: "Thật ra tôi cũng có tài sản riêng."
"Cho nên?" Ninh Thư nghiêng đầu lạnh lùng nhìn cô.
"Cho dù là vì em gái anh, anh cũng nên khẳng khái chịu c.h.ế.t a, còn trốn cái rắm." Ninh Thư cười nhạo một tiếng.
Sắc mặt Cung Dung trắng bệch trắng bệch, ngay cả môi cũng không có chút huyết sắc, môi khô đến bong da, Ninh Thư đối với việc này coi như không thấy.
Cung Dung đột nhiên cười một tiếng: "Phù Nhi làm rất tốt, ngay cả tôi cũng có thể ra tay, đối với người khác càng không cần phải nói, như vậy mới có thể bảo vệ tập đoàn SR, mới có thể sống sót giữa bầy sói hổ báo."
Ninh Thư vỗ tay, đúng là người anh trai tốt của thế giới.
Ninh Thư rất hả hê khi người gặp họa, có lẽ là bộ dạng đàn ông của Cung Dung gây áp lực quá lớn cho Cung Phù, cộng thêm mới nắm quyền tập đoàn không lâu.
Lúc này Cung Dung trở về, còn là với thân phận đàn ông, chắc chắn rất bất lợi cho Cung Phù vừa nắm đại quyền.
"Có thể rót cho tôi chút nước không, tôi khát quá?" Cung Dung nhìn Ninh Thư.
Cung Dung hiện tại thật sự là điềm đạm đáng yêu, cực kỳ khiến người ta thương xót.
"Anh bây giờ một chút giá trị lợi dụng cũng không có, phế vật một cái, không cho uống." Ninh Thư lạnh lùng nói.
Nói một cách nghiêm túc, cô và Cung Dung giai cấp đối lập, hơn nữa rất gay gắt.
Chuyện này đến bây giờ vẫn chưa xong, diễn biến tiếp theo cô có thể bị kéo vào vụ t.a.i n.ạ.n này.
Đệt!
Ninh Thư liếc nhìn Cung Dung, trước đó lúc tình anh em thắm thiết, cô xui xẻo, bây giờ anh em trở mặt, cô rất có thể là dê thế tội.
Ánh mắt Ninh Thư nhìn chằm chằm Cung Dung càng lúc càng bất thiện, Cung Dung nhịn không được xê dịch cơ thể, nhưng vừa động cánh tay liền rất đau.
Cung Dung đau đến sắc mặt trắng bệch trắng bệch.
Ninh Thư cười híp mắt nói: "Đừng sợ, tôi sẽ không làm gì anh đâu?"
