Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 1555: Trò Chơi Mạo Hiểm (23)
Cập nhật lúc: 01/01/2026 14:13
Các cô là cao nhất trong chuỗi thức ăn.
Cung Dung im lặng đối mặt.
Lông mi mẹ Hứa run rẩy sắp tỉnh lại, Ninh Thư vội vàng tắt tivi, cô không muốn để mẹ Hứa biết.
Bà biết cũng chẳng có lợi ích gì, ngược lại làm bà lo lắng.
Đứa con gái mà bà lấy làm tự hào thành kẻ g.i.ế.c người.
Mẹ Hứa mở mắt ra, thấy Ninh Thư lạnh mặt, hỏi: "Sao vậy?"
Ninh Thư cười lắc đầu: "Không sao a."
"Chúng ta ra ngoài cũng được một thời gian rồi, chúng ta về nhà đi, mẹ cảm thấy cơ thể tốt hơn nhiều rồi."
"Đừng lãng phí tiền đi nằm viện nữa."
Ninh Thư lập tức nói: "Không thể về."
"Sao vậy?" Mẹ Hứa kinh ngạc nói, sao lại không thể về nhà mình chứ?
Ninh Thư nói: "Chúng ta vẫn là ở đây một thời gian đi, huống hồ có một con bệnh."
Xung quanh nhà các cô chắc chắn có cảnh sát canh chừng, Ninh Thư không muốn bị cảnh sát bắt, đến lúc đó thì thật sự là kêu trời không thấu.
Cho dù cô bị oan uổng thì thế nào, ở trong đó, bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra chuyện, không gian thao tác quá lớn.
Không phải ai cũng có thể được giải oan, giống như Cung Phù g.i.ế.c nhiều người như vậy, tuy không phải tự tay g.i.ế.c, nhưng là cô ta dẫn dắt.
Cô ta có sao không, không có?
Đây chính là sự khác biệt.
"Không sao, có thể đưa cậu ta..." Mẹ Hứa là muốn nói đưa Cung Dung về nhà, nhưng bị Ninh Thư cắt ngang.
Ninh Thư đảo mắt, nghĩ ra một cái cớ: "Mẹ, mẹ ra đây con nói."
Mẹ Hứa có chút nghi hoặc nhìn con gái mình thần thần bí bí.
Ninh Thư đóng cửa lại, trong phòng chỉ còn lại Cung Dung.
Ninh Thư nói với mẹ Hứa: "Mẹ, không thể dẫn sói vào nhà a, mẹ xem người kia trúng đạn, chứng tỏ hắn bị người ta truy sát."
"Nếu đưa hắn về nhà chúng ta, những người đó chắc chắn đuổi theo, đao kiếm không có mắt, đến lúc đó làm chúng ta bị thương thì sao?"
Vẻ mặt mẹ Hứa có chút hoảng sợ, liên tục gật đầu: "Đúng, đúng, bây giờ không thể về nhà."
Ninh Thư thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy thật mệt tim a.
Cũng không biết có thể giấu bao lâu a.
"Đợi đến khi nào cậu ta đi rồi, chúng ta mới về nhà." Mẹ Hứa nắm c.h.ặ.t cánh tay Ninh Thư, "Con phải cẩn thận chút."
Ninh Thư gật đầu, đẩy cửa ra, Cung Dung nhìn Ninh Thư một cái, không nói gì.
Buổi tối, Cung Dung lại sốt, hơn nữa vết thương còn mưng mủ, Ninh Thư thô bạo bôi cồn khử trùng lên cánh tay Cung Dung, đổ nước đổ t.h.u.ố.c cho hắn.
Sau đó, Ninh Thư liền mát xa cho mẹ Hứa.
Mẹ Hứa phát hiện, được con gái mát xa như vậy một chút, buổi tối ngủ cũng yên ổn hơn một chút, cơ thể cũng sảng khoái hơn một chút.
Ninh Thư canh giữ bên cạnh Cung Dung, Cung Dung cho dù phải c.h.ế.t, cũng không thể c.h.ế.t ở đây, cái nồi đen này cô không cõng.
Hơn nữa, Cung Dung rồi sẽ quay lại tập đoàn SR.
Cho dù phải c.h.ế.t, anh cũng phải c.h.ế.t trước mặt mọi người, c.h.ế.t trên cương vị công tác của anh.
Ninh Thư giải phóng tinh thần lực, kiểm tra tình hình lục phủ ngũ tạng của Cung Dung.
Dường như lại già nua thêm một chút, màu sắc của tim gan tỳ phổi thận đều không phải đỏ tươi có sức sống, mà là đen sì sì.
Hơn nữa Cung Dung còn có tình trạng xơ gan.
Cơ thể hắn không chống đỡ được bao lâu nữa.
Nhất là lần bị thương này, khiến tình trạng của Cung Dung họa vô đơn chí.
Ninh Thư lạnh lùng thu hồi tinh thần lực.
Cung Dung mặc đồ nữ đoán chừng là vì em gái mình, một người thừa kế tập đoàn, bị người ta biết được có bệnh, không thể c.h.ế.t già.
Còn không bằng ngay từ đầu nói đây là một cô gái, có tiền lệ 'cô gái' Cung Dung này, trở lực Cung Phù thừa kế tập đoàn sẽ nhỏ hơn một chút.
Ninh Thư bĩu môi, một chút cũng không đồng cảm với Cung Dung.
Tình trạng hiện tại của cô vô cùng khổ bức, không có lòng đồng cảm dư thừa đồng cảm với người gây ra tình trạng này cho mình.
Cung gia đúng là chỉ có hai người con gái là Cung Dung và Cung Phù, nhưng Cung gia còn có các chú các bác, anh họ em họ khác đang nhìn chằm chằm như hổ đói.
Ninh Thư nhếch khóe miệng, tiền là có thể khiến các người chen thân vào tầng lớp đặc biệt, nhưng nếu c.h.ế.t rồi thì sao?
Giày vò cả đêm, Cung Dung cuối cùng cũng hạ sốt, trên khuôn mặt tái nhợt có màu đỏ bệnh hoạn.
Lúc Cung Dung tỉnh lại, vẻ mặt khó chịu.
Ninh Thư rót nước cho Cung Dung uống.
Cung Dung vừa uống nước trong thìa, nhìn Ninh Thư: "Cô không phải rất hận tôi sao, sao lại..."
"Sao lại còn hầu hạ anh đúng không?" Ninh Thư tiếp lời, đó là vì muốn nhìn thấy lúc anh đau thấu tim gan.
Cung Dung gật đầu: "Tại sao?"
"Bởi vì tôi sợ gánh tội danh g.i.ế.c người, các người có thể không kiêng nể gì chơi đùa người khác, g.i.ế.c người, nhưng tôi không được." Ninh Thư thản nhiên nói, lại múc một thìa nước ấm đút cho Cung Dung.
"Kẻ bắt cóc, kẻ g.i.ế.c người, vết nhơ này vẫn luôn ở trong lý lịch của tôi, anh có phải rất đắc ý, cảm thấy tôi không làm gì được anh?" Ninh Thư giọng điệu bình thản hỏi.
Cung Dung nheo mắt, không nói gì.
"Anh không về Cung gia." Ninh Thư hỏi.
Cung Dung lắc đầu: "Tôi đã là người c.h.ế.t, sẽ không đi gây thêm phiền phức cho Phù Nhi."
Ninh Thư hất thẳng nước trong cốc vào mặt Cung Dung, Cung Dung lập tức ngây người.
Ninh Thư đặt cốc xuống, lại lấy giấy lau mặt cho Cung Dung, giọng điệu bình thản: "Anh làm tôi rất tức giận."
Cung Dung: ...
Chưa từng thấy người phụ nữ nào hỉ nộ vô thường như vậy, bạn mãi mãi không đoán được cô ta tiếp theo muốn làm gì?
"Anh còn uống nước không?" Ninh Thư hỏi.
Cung Dung lắc đầu.
Mẹ Hứa cuối cùng vẫn biết chuyện của Ninh Thư, dù sao mẹ Hứa ra ngoài mua đồ, tivi, lệnh truy nã, rất dễ dàng biết được.
Sắc mặt mẹ Hứa quả thực không thể nhìn nổi, về nhà liền nắm lấy tay Ninh Thư: "Sao con có thể làm ra chuyện như vậy a?"
"Cái này phải làm sao đây, trời ơi..." Mẹ Hứa xụi lơ trên mặt đất, hèn gì con gái luôn bảo bà cẩn thận một chút.
Tưởng là vì nguyên nhân có người đàn ông bị thương, hóa ra là như vậy.
Ninh Thư vươn tay đỡ mẹ Hứa đang xụi lơ dưới đất dậy, tay mẹ Hứa đ.á.n.h vào người Ninh Thư: "Sao con có thể làm như vậy, mẹ giáo d.ụ.c con thế nào?"
Nắm đ.ấ.m của mẹ Hứa đập vào người Ninh Thư không nặng, nhưng cảm xúc của mẹ Hứa sụp đổ rồi.
Trong lòng Ninh Thư thở dài một hơi, ôm lấy mẹ Hứa, tay đặt lên lưng bà truyền một chút linh khí, linh khí trong đan điền không còn nữa.
Chỉ có Hỏa Dương chi lực, Hỏa Dương chi lực là lực phá hoại, không có tác dụng uẩn dưỡng cơ thể.
Mẹ Hứa kìm nén khóc một hồi, cảm xúc bình tĩnh lại, lau nước mắt hỏi Ninh Thư: "Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"
Ninh Thư liếc nhìn Cung Dung, nói hết toàn bộ sự việc ra.
Bao gồm vì mười triệu đi tham gia trò chơi mạo hiểm, bao gồm bắt cóc Cung Dung, tất cả mọi chuyện đều nói.
Ninh Thư nói đến miệng đắng lưỡi khô, uống ngụm nước làm dịu cổ họng: "Sự việc trải qua chính là như vậy."
Mẹ Hứa nghe đến mắt đờ đẫn, lẩm bẩm nói: "Trên đời sao lại có súc sinh như vậy, người nhà họ Cung đó đều là súc sinh a."
Ninh Thư nhìn Cung Dung, nhếch khóe miệng, nói: "Còn không phải là súc sinh sao?"
