Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 1606: Giao Dịch Vị Diện 17
Cập nhật lúc: 01/01/2026 15:10
Liên Kiều bên cạnh Ninh Thư rất nghe lời, kéo nha đầu của Doãn Tình đi dạo phố, nhưng Hồng Lăng lại như cái cọc gỗ đứng sừng sững trong phòng.
Hồng Lăng ôm kiếm, không nhúc nhích.
Doãn Tình có chút xấu hổ, nói với Hồng Lăng: "Ngươi ra ngoài trước đi, ta nói chuyện với Tô tiểu thư."
"Tiểu thư, trách nhiệm của nô tỳ là bảo vệ tiểu thư một tấc không rời, như vậy mới không phụ sự gửi gắm của Thế t.ử trước khi xuất chinh." Hồng Lăng cảnh giác nhìn Ninh Thư.
Ninh Thư vẻ mặt bình tĩnh uống trà, phớt lờ ánh mắt sắc bén của Hồng Lăng.
Doãn Tình hít sâu một hơi: "Mời ngươi ra ngoài."
"Tiểu thư, nô tỳ phụng mệnh Thế t.ử phải bảo vệ tốt cho tiểu thư, tiểu thư không nên cùng với..." Hồng Lăng nhìn Ninh Thư.
Ninh Thư đặt chén trà xuống, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn: "Ồ, Thế t.ử cảm thấy ta muốn hại Doãn tiểu thư sao?"
Hồng Lăng không nói gì, nhưng vẻ mặt đã nói lên tất cả.
Ninh Thư cười với Doãn Tình: "Từ lúc chúng ta gặp mặt đến nay, ta có làm gì cô không?"
Doãn Tình cảm thấy mình chưa bao giờ khó xử như thế, sắc mặt thay đổi liên tục.
Ninh Thư chỉnh lại ống tay áo: "Thật ra cũng không phải chuyện lớn gì, ta thay mặt Tuyên Bình Hầu phủ hỏi cô một chuyện."
Doãn Tình gật đầu: "Mời cô hỏi."
Ninh Thư nói: "Chỉ là muốn biết chiến sự ở Hán Dương thế nào rồi, đến giờ vẫn không có tin tức gì từ Hán Dương. Ta đoán Thế t.ử đối xử với cô rất tốt, chắc chắn sẽ viết thư cho cô, có nhắc đến tình hình hiện tại không?"
Doãn Tình còn chưa kịp nói, Hồng Lăng đã giành nói trước: "Thế t.ử chưa từng gửi thư cho tiểu thư, chiến sự hiện nay ra sao, bên chúng tôi cũng không biết."
Ninh Thư cười nhạt, có chút tiếc nuối nói: "Vậy thì thôi, vốn dĩ cha ta còn đang chuẩn bị quân lương, giờ không biết chiến sự thế nào, có lẽ đã trên đường khải hoàn trở về rồi, vậy thì thôi."
Hồng Lăng cứng họng, không biết nên nói gì.
Doãn Tình có chút muốn bật cười.
Ninh Thư đứng dậy: "Hôm nay cảm ơn cô đã đến dự tiệc, ta đi trước đây, cô cứ tự nhiên."
Doãn Tình đứng dậy hành lễ: "Thế t.ử điện hạ có viết thư cho tôi, tình hình dường như có chút ngoài dự liệu, bạo loạn dường như lại lan rộng rồi."
"Tiểu thư." Giọng Hồng Lăng có chút gay gắt, mang theo một luồng sát khí quát về phía Doãn Tình, "Sao có thể dễ dàng nói ra những lời như vậy, Thế t.ử điện hạ đang tắm m.á.u chiến đấu."
Hồng Lăng chỉ thiếu nước nói thẳng là Doãn Tình đang đ.â.m sau lưng.
Ninh Thư có chút kinh ngạc nói: "Thái độ này của ngươi thật khiến ta ngạc nhiên, Doãn tiểu thư dù sao cũng là tiểu thư nhà quan, ngươi không nên có thái độ như vậy với cô ấy."
"Tô tiểu thư, tuy không biết cô cứ tìm Doãn tiểu thư là có tâm tư gì, dù là lấy lòng hay là có ý đồ xấu, Thế t.ử và cô chung quy là không thể nào đâu."
Hồng Lăng là nhân tài của Ám bộ, đến bảo vệ một tiểu thư nhà quan đã thấy khó chịu, kết quả vị tiểu thư nhà quan này còn không biết điều, quả thực là đem mặt mũi của Thế t.ử chà đạp dưới đất.
Doãn tiểu thư này không đặt lợi ích của Thế t.ử lên hàng đầu, cũng không làm được gì cho Thế t.ử, còn kéo chân sau.
Hồng Lăng có thể nhạy bén cảm nhận được Tô Trúc Như của Tuyên Bình Hầu phủ không có ý tốt.
Trong lòng Hồng Lăng lo lắng a.
Mazz (Mẹ nó thiểu năng)!
Doãn Tình bị khí thế của Hồng Lăng áp chế, trong lòng cũng khó chịu. Bà đây bảo ngươi đi theo à, ngươi tưởng ta muốn ngươi đi theo chắc.
Bầu không khí vô cùng căng thẳng, Ninh Thư che miệng cười rộ lên, giọng nói êm tai, nói với Doãn Tình: "Đừng vì người ngoài như ta mà cãi nhau, được rồi, ta phải về nói với phụ thân ta về chiến sự."
Ninh Thư nhìn Doãn Tình: "Cảm ơn Doãn tiểu thư đã cho biết."
Doãn Tình thần sắc thản nhiên hành lễ: "Không sao, quốc gia hưng vong thất phu hữu trách."
"Thế t.ử là để cô trong lòng nên mới phái ám vệ bảo vệ cô, đây là đãi ngộ mà bao nhiêu nữ nhân mong muốn." Ninh Thư nói.
Doãn Tình ngay trước mặt Hồng Lăng nói thẳng: "Cũng không phải nữ nhân nào cũng muốn đãi ngộ như vậy."
Ninh Thư ngẫm nghĩ rồi nói: "Hẳn là Doãn tiểu thư có đủ tự tin và năng lực để yêu cầu tự do, nữ t.ử bình thường gặp chuyện này chỉ biết vui mừng khôn xiết thôi."
"Không, là không ai muốn bên cạnh mình có một kẻ luôn chống đối mình đi theo cả."
Ninh Thư cười một tiếng, xoay người rời đi.
Hồng Lăng lập tức nói với Doãn Tình: "Tiểu thư, người không thể qua lại với Tô Trúc Như nữa, cô ta đang châm ngòi mối quan hệ giữa người và Thế t.ử."
"Thế t.ử đối với người là một mảnh thâm tình, không thể để người khác châm ngòi." Hồng Lăng lo lắng vì nguyên nhân của mình mà khiến tiểu thư có cái nhìn không tốt về Thế t.ử.
Doãn Tình quay đầu nhìn Hồng Lăng: "Ta đương nhiên biết Tô tiểu thư có tâm tư gì, nhưng cô ấy có một điểm nói không sai, đó là ta có đủ tự tin và năng lực để yêu cầu tự do."
Doãn Tình rút s.ú.n.g ra, lên đạn, chĩa vào trán Hồng Lăng.
Hồng Lăng không biết thứ này, nhưng bằng trực giác cảm thấy đây là một thứ vô cùng nguy hiểm.
"Tiểu thư, người..." Sắc mặt Hồng Lăng thay đổi, "Tiểu thư, nô tỳ là người của Thế t.ử."
Doãn Tình mím môi, mở miệng nói: "Ta thật sự chịu đủ ngươi như thế này rồi, ngươi biết không?"
Doãn Tình nổ s.ú.n.g, b.ắ.n thẳng vào đùi Hồng Lăng. Hồng Lăng lập tức quỳ xuống, ôm lấy vết thương, mặt mày tái nhợt, mồ hôi đầm đìa.
"Tiểu thư, người..."
Hồng Lăng thật sự khiếp sợ: "Tiểu thư."
"Ngày nào cũng đi theo ta, ta ngay cả việc riêng của mình cũng không làm được." Doãn Tình đã bao lâu không đi xem quân đoàn ở trang viên của mình rồi.
Còn chưa biết hiện tại thế nào, cô cần phải áp chế quân đoàn, loại bỏ những kẻ có tâm tư khác.
Hồng Lăng này một tấc không rời đi theo bên cạnh cô, thật sự quá vướng víu, chịu không nổi cái kiểu hở ra là ân điển của Thế t.ử, hở ra là bộ dạng đây là vinh hạnh của ngươi.
Doãn Tình phiền rồi.
"Đỡ cô ta về." Doãn Tình nói với hai nha hoàn thân cận của mình.
Hồng Lăng cảm thấy không đáng thay cho chủ t.ử mình, muốn chạy trốn, Doãn Tình b.ắ.n một phát vào chân còn lại của Hồng Lăng.
Hồng Lăng tê liệt trên mặt đất, bị hai nha đầu khiêng đi.
"Doãn Tình, ngươi phải nghĩ cho kỹ việc ngươi làm, đợi Thế t.ử trở về, Thế t.ử sẽ không tha cho ngươi đâu, uổng phí Thế t.ử một mảnh si tình với ngươi."
Hồng Lăng mặt trắng như giấy, mồ hôi đầm đìa, bị hai nha đầu khiêng, đôi chân mềm nhũn kéo lê trên mặt đất.
Doãn Tình thản nhiên nói: "Ngươi cũng không phải do ta g.i.ế.c, ta có gì phải sợ."
"Hôm nay người ta gặp là Tô gia tiểu thư." Doãn Tình mím môi, "Là ngươi và người của Tô gia xảy ra xung đột."
Ninh Thư đứng ở chỗ ngoặt, nhìn Hồng Lăng bị kéo lên xe ngựa, Hồng Lăng không sống qua nổi ngày mai.
Hồng Lăng hiện tại còn sống là vì Doãn Tình muốn cho một số người nhìn thấy.
Chỉ sợ cô sẽ trở thành nghi phạm g.i.ế.c Hồng Lăng, Thế t.ử có thể sẽ gây chiến với Tuyên Bình Hầu phủ.
Doãn Tình cuối cùng vẫn bùng nổ.
"Tiểu thư, cái ả Hồng Lăng mắt mọc trên đỉnh đầu kia bị sao vậy?" Liên Kiều nhìn thấy vết m.á.u trên mặt đất, nhịn không được hỏi.
Tuy Liên Kiều không ưa Hồng Lăng, nhưng xảy ra chuyện như vậy vẫn rất sợ hãi.
Ninh Thư nói với Liên Kiều: "Em về phủ trước đi, ta còn muốn đi dạo một chút."
"Tiểu... Tiểu thư, em vẫn nên đi theo người đi." Liên Kiều nuốt nước bọt nói.
