Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 1609: Giao Dịch Vị Diện 20

Cập nhật lúc: 01/01/2026 15:11

Xong việc, Ninh Thư đ.á.n.h xe ngựa thong thả trở về.

Liên Kiều mới ngủ dậy, thấy Ninh Thư liền vội vàng hỏi: "Tiểu thư, người đi đâu vậy?"

"Buổi sáng không khí tốt, ta đi dắt ngựa đi dạo." Ninh Thư xuống xe ngựa, buộc ngựa lại rồi đi rửa tay.

Người trong trang viên mang bữa sáng lên, không tính là phong phú lắm, có hai món rau trộn thanh đạm.

"Tiểu thư, khi nào chúng ta về?" Liên Kiều hỏi Ninh Thư.

Ninh Thư nói: "Ta thấy em nên uống chút t.h.u.ố.c để kiểm soát cảm xúc của mình đi."

Ngày nào cũng ồn ào đòi về, mới ra ngoài, sao cũng phải ở lại bảy tám ngày chứ, đến lúc đó vùng Hán Dương chắc cũng có tin tức rồi.

Liên Kiều: ???

Dùng xong bữa sáng, Ninh Thư đi dạo trong trang viên. Trang viên khá lớn, có cây ăn quả, có vườn rau, nuôi gà vịt, còn có ch.ó cỏ chạy khắp nơi, trong suối nhỏ có cá bơi lội, còn có tôm nhỏ màu xám tro.

Có tá điền đang làm cỏ ngoài ruộng, vác cuốc đi lại bên bờ ruộng, giẫm lên bờ ruộng mọc đầy cỏ.

Hoa dại cỏ dại đung đưa theo gió.

Một khung cảnh điền viên yên bình, ở nơi này thoải mái hơn ở Hầu phủ nhiều, không đến mức động một chút là phải hành lễ.

Ở vị diện hiện đại cũng không thấy được môi trường tốt như vậy, cũng không có không khí tốt như vậy, Ninh Thư hít sâu một hơi, cảm thấy vô cùng thoải mái.

Bữa trưa là bánh nướng, bánh nướng rất dai, ăn xong Ninh Thư liền cầm đồ thêu thêu chữ Thọ.

Ở quê không có đá lạnh, làm Liên Kiều nóng muốn c.h.ế.t, cầm hai cái quạt, một cái quạt cho Ninh Thư, một cái quạt cho mình.

Thấy Ninh Thư không hề đổ mồ hôi, hỏi: "Tiểu thư, người có nóng không?"

"Nóng chứ." Ninh Thư đầu cũng không ngẩng lên nói.

Liên Kiều muốn nói, người trông chẳng nóng chút nào, mát mẻ sảng khoái, mồ hôi cũng không ra.

Trong sự mong mỏi mòn mỏi của Liên Kiều, Ninh Thư cuối cùng cũng quyết định trở về.

Lúc Liên Kiều ngồi lên xe ngựa suýt thì khóc, cuối cùng cũng được về rồi.

Ninh Thư ở trang viên mười ngày, lúc trở về, Vinh Quốc phu nhân nhìn thấy Ninh Thư, cứ nói Ninh Thư đen đi rồi.

Ninh Thư uống một bát canh ô mai ướp lạnh, hỏi Vinh Quốc phu nhân: "Mẹ, xảy ra chuyện gì rồi, vừa nãy đi thăm tổ mẫu, sắc mặt tổ mẫu không tốt lắm."

"Biểu ca con mất rồi, bên Cố gia nói biểu ca con bị bệnh ở Tô gia, kết quả bệnh một cái là đi luôn, dì của con thế nào cũng không chấp nhận được."

Vinh Quốc phu nhân nhíu mày nói: "Biểu ca con còn trẻ như vậy, thân thể cốt cách sao lại kém thế, sao lại đi rồi?"

Đồng t.ử Ninh Thư co rụt lại, chuyện này e là do Tuyên Bình Hầu làm, trực tiếp khiến Cố Phồn Lũ ốm liệt giường không dậy nổi, c.h.ế.t quách cho xong.

Thuốc của Ninh Thư chỉ làm cho cơ thể Cố Phồn Lũ luôn suy yếu, nhưng muốn g.i.ế.c Cố Phồn Lũ thì vẫn chưa đủ.

"Cố gia đến làm loạn à?" Ninh Thư hỏi.

"Đã từng đến, nhưng họ cũng không chiếm được lý, dù sao người cũng không phải c.h.ế.t ở nhà chúng ta." Vinh Quốc phu nhân lạnh nhạt nói, "Có điều mối quan hệ họ hàng này coi như xong rồi."

Bà con xa không b.ắ.n đại bác cũng không tới, vốn dĩ cũng chẳng thân thiết gì, Cố Phồn Lũ làm ra chuyện như vậy, cũng chưa từng nghĩ là họ hàng thân thích gì cả.

Ninh Thư ra khỏi viện của Vinh Quốc phu nhân, nói với Liên Kiều: "Ra ngoài nghe ngóng xem, gần đây đã xảy ra chuyện lớn gì?"

"Vâng."

Lúc Liên Kiều trở về, sắc mặt không tốt, nói với Ninh Thư: "Hiện tại cả kinh thành đều đang đồn đại chuyện của Thế t.ử điện hạ."

Ninh Thư bình tĩnh hỏi: "Đồn đại những gì?"

"Đều đồn Thế t.ử là chiến thần, tay cầm thần khí, không tốn bao lâu đã trấn áp được bạo loạn."

"Tiểu thư, nô tỳ nghe người ta nói, thần khí này lợi hại lắm, không cần đến gần, cách rất xa cũng có thể g.i.ế.c c.h.ế.t người, hơn nữa còn hoàn toàn không nhìn thấy." Liên Kiều vẻ mặt bí ẩn, "Tiểu thư, đó là thần khí gì vậy?"

Ninh Thư bực bội nói: "Ta làm sao mà biết được."

Bây giờ bá tánh đều nói Trác Triệt Nhiên là thần tiên hạ phàm, biết thuật pháp các kiểu.

Cầm một thứ đen sì sì là có thể g.i.ế.c người.

Tóm lại càng đồn càng thái quá.

Trong lòng Ninh Thư cười thầm, Doãn Tình và Trác Triệt Nhiên đều nên nói với cô một tiếng cảm ơn.

Trác Triệt Nhiên thì không cần nói rồi, có những thần khí này, đ.á.n.h khắp thiên hạ không địch thủ.

Tạo phản cũng được luôn.

Chắc hẳn Trác Triệt Nhiên hiện tại đang được người trong thiên hạ chú ý.

Thần binh lợi khí trong tay cũng bị Thánh thượng chú ý.

Doãn Tình cũng nên nói với cô một tiếng cảm ơn, nói thật, tình trạng hiện tại của Doãn Tình chính là cưỡi hổ khó xuống.

Nguồn tiếp tế sau này không đủ, nếu những thứ này bị lộ, đó chính là thao luyện tư binh, đây là chuyện mất mạng.

Bị người ta phát hiện, muốn tự bảo vệ mình, tiêu hao đạn d.ư.ợ.c, đợi đạn d.ư.ợ.c hết rồi, thì chỉ có thể mặc người ta c.h.é.m g.i.ế.c.

Bây giờ đưa cho Trác Triệt Nhiên, dùng danh nghĩa của Cố Phồn Lũ, giờ Cố Phồn Lũ lại c.h.ế.t rồi, thứ này rốt cuộc từ đâu mà có, Trác Triệt Nhiên đi hỏi quỷ đi.

Trong thư gửi cho Trác Triệt Nhiên, Ninh Thư còn viết chi tiết cách sử dụng những khẩu s.ú.n.g này.

Ninh Thư cảm thấy mình thật chu đáo.

Nếu Doãn Tình đủ thông minh, thì nên phủi sạch quan hệ với những thứ này.

Cứ nói khẩu s.ú.n.g tặng cho Trác Triệt Nhiên trước đó cũng là do người khác cho.

Doãn Tình trong cốt truyện có thể bảo toàn bản thân, là vì có thể liên tục lấy ra những v.ũ k.h.í nóng lợi hại hơn.

Ống nhòm quân sự nè, b.o.m nè, xe tăng nè, mạnh đến một mức độ nhất định chính là vô địch, không ai dám trêu chọc.

Nhưng bây giờ cầu nối ở giữa không còn nữa, không thể lấy ra v.ũ k.h.í nóng lợi hại hơn để trấn áp người khác được nữa.

Tạo thành tình huống dở khóc dở cười như hiện tại, lên không được, xuống không xong.

Ninh Thư ngâm nga điệu hát dân gian, đoán chừng Thánh thượng cao cao tại thượng hiện tại cũng hứng thú với thần khí này, đồng thời cũng kiêng kỵ.

Lần này trấn áp bạo loạn, số đạn còn lại của Trác Triệt Nhiên cũng chẳng còn bao nhiêu, dù sao cũng chỉ có nửa rương đạn nhỏ, rất nhanh sẽ dùng hết.

Đặc biệt là người chưa từng sờ vào s.ú.n.g, không phải cứ sờ vào s.ú.n.g là thành thần xạ thủ, bách phát bách trúng, lãng phí đạn là điều chắc chắn.

Tóm lại, những trang bị này thực ra nhìn thì oách xà lách, thực tế lại không tốt đến thế, không có đạn thì chẳng có tác dụng gì, hơn nữa còn vô cớ rước lấy sự kiêng kỵ và thèm thuồng.

Xem ra Trác Triệt Nhiên không kiềm chế được, đã sử dụng thứ này.

Cô là một nữ nhân hậu trạch, không thể đối mặt trực tiếp với Trác Triệt Nhiên, chỉ có thể đi đường vòng, mượn sức mạnh của các phương diện.

So với sự nhẹ nhàng thoải mái của Ninh Thư, Doãn Tình lại có vẻ hơi hoảng loạn, từ khi nghe nói quân đội của Trác Triệt Nhiên sử dụng thần khí.

Vừa nghe đến thần khí, trong lòng Doãn Tình trầm xuống nặng nề, trực giác mách bảo là s.ú.n.g, nhưng cô chỉ đưa cho Trác Triệt Nhiên một khẩu s.ú.n.g phòng thân, sao lại lòi ra nhiều như vậy.

Doãn Tình hoảng hốt đến trang viên, vào trong hang động bới đất ra xem, chỉ còn lại da thú, s.ú.n.g được bọc trong da thú và cỏ khô đều không thấy đâu, ngay cả một viên đạn cũng không còn.

Doãn Tình vẫn luôn cảm thấy mình giấu đồ rất kín đáo, sao lại bị người ta phát hiện, là người trong trang viên sao?

Hay là người bên cạnh Trác Triệt Nhiên, theo dõi cô tìm được chỗ này.

Cho nên mục đích Trác Triệt Nhiên tiếp cận cô là vì những khẩu s.ú.n.g này sao?

Vậy Trác Triệt Nhiên biết cô có những thứ này từ khi nào.

Còn vòng tay của cô, có phải cũng đã rơi vào tay Trác Triệt Nhiên rồi không?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.