Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 2076: Yêu Tinh 14

Cập nhật lúc: 01/01/2026 17:03

Theo phản ứng của một nữ t.ử bình thường, có phải nên e thẹn che miệng, nép vào lòng hắn, dịu dàng nói tin tưởng hắn không?

Sắc mặt Lý Huy hơi tái, dù sao người thời này vẫn tin vào câu "trên đầu ba thước có thần minh", trong lòng còn kính sợ, thật sự phải thề, trong lòng Lý Huy vẫn có chút chột dạ.

Ninh Thư vốn đang cười tươi như hoa, lập tức sa sầm mặt, nói với vẻ hơi khinh bỉ: "Cha ta nói quả không sai, đàn ông đều là miệng một đằng, lòng một nẻo, đều là hạng dẻo mỏ như nhau."

Lý Huy: ...

Mẹ nó chứ, lão thợ săn này vì bảo vệ con gái mình mà đến mức phải nhồi nhét cho con gái suy nghĩ này sao, thật là đại nghịch bất đạo, làm gì có chuyện bắt đàn ông thề thốt.

Ninh Thư trực tiếp đóng sầm cửa bỏ đi, miệng lẩm bẩm: "Quả nhiên cha nói đều đúng, đều đúng."

Lý Huy biết sự do dự của mình đã khiến hình tượng của hắn trong mắt mỹ nhân có chút sụp đổ, nhưng chuyện thề thốt này, Lý Huy thật sự không dám, lỡ như báo ứng lên người mình thì sao.

Lý Huy không ngờ mỹ nhân này lại khó đối phó như vậy, chủ yếu là bị cha tẩy não rồi.

Khó quá.

Khó khăn lắm mới gặp được một người hợp ý nhất trong lòng, kết quả lại là một tiểu thư khó chiều như vậy.

Nói là con gái nhà thợ săn, nhưng lại giống như một tiểu thư khuê các.

Khổ nhục kế của mình cũng không có tác dụng, bây giờ còn bị ép thề, cảm giác này thật đúng là bíp ch.ó.

Chẳng được gì, còn chịu khổ vô ích.

Lý Huy còn đang than thở số phận mình trắc trở, cửa "két" một tiếng mở ra, là tiểu thư khuê các mang cơm đến cho mình.

Điều khiến Lý Huy có chút kinh ngạc là lần này lại có vịt quay, còn có mấy món ăn kèm.

Ninh Thư hất cằm nói: "Ta không thích ăn thịt lắm, cha ta thích ăn thịt, ta đoán đàn ông đều thích ăn thịt."

Tối qua Lý Huy chỉ uống một bát cháo loãng, sớm đã đói rồi, lúc này nhìn thấy bữa sáng thịnh soạn như vậy, nước bọt trong miệng không ngừng tiết ra, cho dù hắn có muốn tỏ ra tao nhã đến đâu, nhưng hắn cũng là một kẻ phàm phu tục t.ử, cũng phải ăn uống bài tiết.

Lúc trước còn đóng sầm cửa bỏ đi, không bao lâu sau lại mang cho hắn bữa sáng thịnh soạn như vậy, thật là khẩu thị tâm phi, Lý Huy hiểu ra, vị tiểu thư con nhà thợ săn này muốn mình cho nàng một lời hứa.

Phụ nữ đều coi trọng lời hứa.

Lý Huy đột nhiên nghiêm túc nói với Ninh Thư: "Lúc trước không phải ta không chịu thề, mà là ta đang suy nghĩ kỹ về tương lai của chúng ta."

Ninh Thư đảo mắt một cái, "Chúng ta có thể có tương lai gì chứ, ngươi đừng nói bậy, cha ta nói, danh tiết của nữ t.ử rất quan trọng."

Cái vẻ thẹn quá hóa giận này!

Thật kỳ lạ, Lý Huy lại cảm thấy có chút thú vị, nữ t.ử trong lòng hắn nên là người dịu dàng xinh đẹp, nhưng chưa từng nghĩ sẽ có một nữ t.ử như vậy xuất hiện, có chút mới lạ.

Xinh đẹp, có tiền, vậy thì cứ khoan dung hơn một chút, Lý Huy nói: "Tiểu sinh, tiểu sinh thật ra đã nhất kiến chung tình với cô nương."

"Nhất kiến chung tình, tái kiến khuynh tâm?" Ninh Thư hỏi.

"Đúng là như vậy." Lý Huy vui mừng nói, cuối cùng cũng có người hiểu được suy nghĩ trong lòng hắn.

Quả nhiên nhất kiến chung tình đều là vì nhan sắc, nếu nàng là một bà lão tóc bạc da mồi, xem Lý Huy có nhất kiến chung tình với nàng không.

"Vậy thì sao?" Ninh Thư hỏi ngược lại.

"Ta muốn cùng cô nương trải qua quãng đời còn lại, bất kể nghèo khó hay giàu sang." Lý Huy nói một cách thâm tình, "Tuy nhà ta có hơi nghèo, nhưng ta nhất định sẽ đỗ đạt, cho nàng hạnh phúc."

Lời này nghe quen tai, tuy ta không thể cho nàng bất cứ thứ gì, nhưng ta sẽ đối xử tốt với nàng.

Nói câu này không thấy mâu thuẫn sao, không có gì cả, làm sao đối tốt với người ta.

Lừa người cũng phải có tâm một chút chứ.

Ninh Thư bĩu môi, "Ta không tin ngươi, cha ta nói, đàn ông đều là khẩu mật tâm kiếm, chỉ biết nói lời ngon tiếng ngọt, đều là thủ đoạn lừa gạt nữ t.ử, lừa hết mọi thứ của nữ t.ử, rồi lại vứt bỏ nữ t.ử, nữ t.ử chỉ có thể tự kết liễu."

Lý Huy nghe đến "cha ta nói", trong lòng thật sự tê dại, ông cha thợ săn này rốt cuộc đã trải qua những gì, đã nói gì với con gái mình vậy.

Muốn chinh phục cô nương này, phải triệt để đuổi ông cha của nàng ra khỏi đầu óc nàng.

Ninh Thư xoay người bỏ đi, không ngờ Lý Huy lại không dám thề như vậy, vốn dĩ lòng dạ bất chính, đương nhiên không dám thề.

Ninh Thư chỉ muốn biết, nếu con người thề thốt, đám mây đen trên đầu nàng sẽ có phản ứng gì.

Sau đó, Ninh Thư ngày ba bữa đều mang đồ ăn ngon, một lần còn sang trọng hơn lần trước, gà vịt cá thịt, thậm chí còn có cả yến sào.

Lý Huy đâu đã thấy qua những thứ này, đây đều là đồ ăn của nhà giàu, không ngờ lần này mình bị thương lại có thể ăn được những thứ này.

Thế là Lý Huy bắt đầu hỏi dò Ninh Thư những thứ này từ đâu ra, không cần chuẩn bị đồ ăn ngon như vậy cho hắn.

Ninh Thư thờ ơ nói: "Trong nhà nhiều lắm."

Lý Huy vừa nghe, cảm giác như một thỏi vàng nén đập vào đầu mình, suýt nữa thì vui đến ngất đi.

Lại hỏi trong nhà tại sao có những thứ này, còn bao nhiêu.

Ninh Thư trả lời, đây đều là cha để lại cho ta, mấy hòm lận, rồi rất kiêu ngạo nói, chiếm chỗ quá.

Lý Huy: ...

Nắm trong tay cả đống tiền mà không biết, lúc này Lý Huy cảm thấy vẫn phải cảm ơn ông cha thợ săn, đã để lại cho con gái mình nhiều thứ tốt như vậy.

Xem ra lão thợ săn này cũng không phải người đơn giản, thợ săn bình thường, làm sao có thể tích góp được nhiều gia sản như vậy, thợ săn trong làng họ cũng chỉ săn thỏ, gà rừng, làm sao có thể tích cóp được mấy hòm tài sản lớn.

May mà ông cha thợ săn c.h.ế.t sớm.

Lý Huy kìm nén sự kích động trong lòng, giọng điệu bi thương nói: "Là tiểu sinh đường đột, tiểu sinh không xứng với nàng."

Ninh Thư gật đầu ra vẻ nghiêm túc, "Cha ta cũng nói, trên đời hiếm có nam t.ử nào xứng với ta, bảo ta đừng dễ dàng bị đàn ông lừa gạt."

"Cha ta nói, nếu nam t.ử lừa ta, thì bảo ta học theo Đỗ Thập Nương ném rương báu xuống sông, nhưng đừng tự sát."

Lý Huy thật sự muốn lôi ông cha thợ săn ra quất xác, vốn tưởng là một nữ t.ử mồ côi cha mẹ, không ăn khói lửa nhân gian, kết quả ảnh hưởng của cha đối với nàng lại lớn như vậy.

Bây giờ trong đầu Lý Huy toàn là 'cha ta nói, cha ta đã nói, cha ta còn nói...'

Cứ như một câu thần chú vang vọng trong đầu hắn.

Đây là một thử thách, là một thử thách, làm thế nào mới có thể có được sự tin tưởng của nữ t.ử này, xóa bỏ sự nghi ngờ và cảnh giác trong lòng nàng đối với hắn.

Lý Huy hít một hơi thật sâu, giơ tay lên, dựng thẳng ngón tay, vẻ mặt nghiêm túc thề: "Tiểu sinh Lý Huy đối với cô nương, nàng tên gì?"

Ninh Thư nói: "Văn Hoa." Nickname nhiều vô số kể.

"Tiểu sinh đối với Văn Hoa cô nương hết lòng yêu mến, đời này tuyệt đối không phụ bạc nàng, nếu có vi phạm lời thề, trời đất cùng tru diệt, c.h.ế.t không toàn thây." Lý Huy nói mà môi run rẩy, thề xong, cả người như suy sụp.

Ninh Thư ngẩng đầu nhìn đám mây đen giữa không trung, dường như có sấm sét lóe lên, không biết sấm sét đang ấp ủ này là để đ.á.n.h nàng hay đ.á.n.h Lý Huy.

Nhưng Ninh Thư thấy một chút khí vận màu tím trên người Lý Huy bị rút đi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.