Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 2756: Kế Hoạch Dưỡng Thành 11

Cập nhật lúc: 01/01/2026 21:24

Tu T.ử Cẩn vốn không tin vào những chuyện này, nhưng chỉ có ma quỷ mới có năng lực như vậy.

Tu T.ử Cẩn toàn thân phát lạnh, đặc biệt là từng tiếng oán hận u sầu "Chàng không yêu thiếp nữa", "Chàng đã quên thiếp", cứ phiêu đãng bên tai, đặc biệt khiến người ta rợn tóc gáy.

Rõ ràng hắn mong chờ Sương nhi trở về thăm hắn, nhưng khi thực sự nhìn thấy rồi, Tu T.ử Cẩn lại cảm thấy sao mà âm u đáng sợ thế này?

Ninh Thư trở về phòng, cởi quần áo, rửa sạch lớp trang điểm trên mặt, nằm lên giường đi ngủ.

Liên tiếp mấy đêm Ninh Thư đều đi tìm Tu T.ử Cẩn, Tu T.ử Cẩn cứ ngồi bên giường đợi Sương nhi.

Mỗi lần nhìn thấy Sương nhi đột ngột xuất hiện, đột nhiên biến mất, tim Tu T.ử Cẩn đều đập thình thịch, cảm giác rợn tóc gáy càng ngày càng mãnh liệt.

Có loại cảm giác như gai ở sau lưng, đặc biệt không thoải mái.

Ninh Thư bóp cổ họng, lặp đi lặp lại một lần lại một lần: "Chàng không yêu thiếp, thiếp c.h.ế.t rồi, chàng lập tức liền cưới người khác."

Cứ lên án hết lần này đến lần khác như vậy, khiến trong lòng Tu T.ử Cẩn cũng không thoải mái, ta làm sao lại không yêu nàng, ngày ngày nhớ thương nàng, vì nàng, cưới muội muội giống nàng.

Chẳng lẽ trong lòng hắn không uất ức, không đau khổ, không buồn bã sao.

Nghe thấy lời của Tu T.ử Cẩn, Ninh Thư lập tức cười rộ lên, cười không lộ răng, ưu nhã bình tĩnh.

Nhưng lại làm cho Tu T.ử Cẩn toàn thân phát lạnh, tưởng tượng đối phương là một con ma, đối diện với ngươi cười không lộ răng, cười một cách ưu nhã.

"Cẩn lang, thiếp biết ngay chàng vẫn còn yêu thiếp mà, thiếp muốn mãi mãi ở bên cạnh chàng."

"Cẩn lang, chàng còn nhớ trước kia..."

"Cẩn lang, có thể gặp lại chàng, thiếp vui quá..."

Ninh Thư nghe không ít sự tích về Tiên Vương phi, mấy cái hồi ức gì đó, mở miệng là nói được ngay.

Liên tục mấy ngày, người yêu trong mộng của Tu T.ử Cẩn xuất hiện, ngày nào cũng thức đêm đợi linh hồn của Sương nhi.

Tuy rằng đối phương là ma, nhưng hắn dù sao cũng là cháu của chân mệnh thiên t.ử, chắc là không làm hại được hắn.

Nhưng vẫn thấy rờn rợn, nhất là giọng điệu của đối phương càng ngày càng oán hận và đau khổ, nói rằng: "Địa ngục chỉ có bóng tối vô tận, có rất nhiều linh hồn, linh hồn c.ắ.n xé nuốt chửng lẫn nhau, còn có rất nhiều khô lâu, bọn chúng bất cứ lúc nào cũng sẽ đ.á.n.h linh hồn đến hồn phi phách tán."

"Có Dạ Xoa khổng lồ một tay tóm lấy vô số linh hồn, liền nhét vào miệng ăn, dữ tợn lại k.h.ủ.n.g b.ố."

"Cẩn lang, thiếp khó khăn lắm mới trốn ra được, chính là vì muốn quay lại bên cạnh Cẩn lang."

Tu T.ử Cẩn: ...

Chẳng cảm thấy hạnh phúc bao nhiêu, chỉ thấy rợn tóc gáy.

Tu T.ử Cẩn bị địa ngục mà Ninh Thư miêu tả dọa sợ, lại nhìn thấy người yêu trong lòng với dáng vẻ tóc tai xõa tung kia, chẳng khác gì lệ quỷ.

Vô cùng đáng sợ.

Nhưng nàng dù sao cũng là người hắn yêu.

Cuối cùng Tu T.ử Cẩn vẫn mời hòa thượng đến nhà, nói là làm pháp sự cho vong thê của mình.

Siêu độ vong linh.

Riêng tư lại nói với những hòa thượng này, nếu có thể thì trực tiếp trấn áp luôn, tóm lại đừng xuất hiện nữa là được.

Hòa thượng siêu độ vong linh, lại mời đạo sĩ tới, tóm lại là gia đình một phen gà bay ch.ó sủa.

Ninh Thư đối với việc này chỉ lạnh lùng nhìn, thật sự là nhìn không quen cái dáng vẻ thâm tình suốt ngày của Tu T.ử Cẩn.

Bây giờ lại mời hòa thượng mời đạo sĩ, chính là không muốn bị quỷ hồn quấn lấy nữa.

Ninh Thư mặc kệ hiện tại đang là thời gian cấm túc, xông đến trước mặt Tu T.ử Cẩn, muốn nói lại thôi, thôi lại muốn nói.

Nhìn chằm chằm Tu T.ử Cẩn, Tu T.ử Cẩn bị ánh mắt của cô nhìn đến có chút đau trứng, "Làm gì, không phải đang bị cấm túc sao?"

Sắc mặt Ninh Thư quái dị, "Vương gia, thần thiếp nhìn thấy tỷ tỷ rồi."

Sắc mặt Tu T.ử Cẩn lập tức trở nên khó coi vô cùng, "Ngươi đang nói cái gì thế?"

Ninh Thư vẻ mặt lo lắng, "Thật đó, thần thiếp thật sự nhìn thấy tỷ tỷ, tỷ tỷ nhìn thiếp không nói lời nào."

"Vương gia, chàng không nhìn thấy tỷ tỷ sao?"

"Không có."

Ninh Thư biểu cảm cạn lời, vừa xoắn xuýt vừa sợ hãi, "Vương gia phải tin tưởng thần thiếp nha, thần thiếp thật sự nhìn thấy tỷ tỷ rồi, chàng là người tỷ tỷ yêu, sao lại không nhìn thấy tỷ tỷ chứ."

"Vương gia, chúng ta tối nay ở cùng nhau, nhất định sẽ nhìn thấy tỷ tỷ."

Tu T.ử Cẩn mới không muốn ở cùng một chỗ với cô, hiện tại Sương nhi đã trách hắn cưới người khác, nếu như ở cùng một chỗ với người phụ nữ này, Sương nhi phát điên thì làm sao.

Biến thành lệ quỷ thì làm sao?

"Ngoan ngoãn ở trong phòng của ngươi, không có việc gì đừng đến tìm Bổn vương, lui xuống."

Ninh Thư đứng đó không động đậy.

"Bổn vương bảo ngươi lui xuống."

Ninh Thư lúc này mới uốn éo đi, làm cho Tu T.ử Cẩn đau đầu muốn nứt ra.

Ninh An Sương đều đã c.h.ế.t một năm rồi, kết quả mấy ngày sau ngày giỗ bắt đầu tác quai tác quái.

Buổi tối, Tu T.ử Cẩn để đạo sĩ mai phục ở một bên, chờ đợi Ninh An Sương đến.

Đạo sĩ: ...

Hắn xem phong thủy cho người ta, có bệnh thì làm chút nước bùa uống một chút, muốn nói ma quỷ thì thật sự chưa từng gặp bao giờ đâu.

Nhưng nhìn kim chủ thề thốt như vậy, thì bồi tiếp diễn một vở kịch, có tiền cầm ngu gì không làm.

Ninh Thư dùng tinh thần lực quét qua, liền biết Tu T.ử Cẩn muốn làm cái gì.

Để đạo sĩ trốn trên xà nhà, là muốn cho 'Ninh An Sương' hồn phi phách tán sao?

Có điều Ninh Thư vẫn phải đi, lần này vẽ lên lớp trang điểm khá đáng sợ, vừa nhìn là biết đã hắc hóa.

Thành lệ quỷ rồi.

Ninh Thư ngâm tay vào trong nước đá, để tay mình lạnh buốt thấu xương, không có một chút nhiệt độ.

Cái thời tiết này, tùy tiện để một chậu nước là đóng băng rồi, lạnh buốt thấu xương.

Thông qua cấu trúc thông đạo không gian, thoáng cái đột ngột xuất hiện trong phòng Tu T.ử Cẩn.

Đạo sĩ: ...

Bà mẹ nó, thật sự có ma!

Đạo sĩ suýt chút nữa sợ tè ra quần ngã từ trên xà nhà xuống, phản ứng đầu tiên chính là muốn chạy trốn.

"Cẩn lang, chàng lại tìm người đối phó thiếp, sao chàng có thể đối xử với thiếp như vậy." Ninh Thư nhoáng một cái liền xuất hiện trước mặt Tu T.ử Cẩn.

Không cho Tu T.ử Cẩn cơ hội nói chuyện phản kháng, trực tiếp vươn tay bóp lấy cổ hắn, bóp c.h.ế.t ngắc.

Tu T.ử Cẩn lập tức cảm giác một đôi tay vô cùng lạnh lẽo, lạnh đến mức toàn thân nổi da gà, không có một chút hơi người bóp c.h.ặ.t lấy cổ hắn.

Ngay sau đó hắn không thở được nữa, phổi đau như kim châm, sắc mặt đỏ bừng, muốn gỡ tay cô ra.

Đạo sĩ trên xà nhà nhìn đến ngây người, một lúc sau mới phản ứng lại, hét lớn một tiếng, "Yêu nghiệt chớ có hại người."

Đạo sĩ nhảy từ trên xà nhà xuống, múa may kiếm gỗ đào đ.â.m về phía Ninh Thư.

Ma quỷ dường như rất sợ kiếm gỗ đào, vội vàng buông lỏng tay, Tu T.ử Cẩn sắp bị nghẹn c.h.ế.t cuối cùng cũng có thể hô hấp, ho khan đến chảy cả nước mắt.

Sắc mặt xanh tím, cuộn tròn thành một đoàn.

Đạo sĩ thấy kiếm gỗ đào trong tay mình có tác dụng, chắn trước mặt Tu T.ử Cẩn, hai chân run rẩy nhìn chằm chằm Ninh Thư.

Giọng nói Ninh Thư oán hận lại âm u, "Cẩn lang, chàng muốn g.i.ế.c thiếp sao, không phải chàng yêu thiếp nhất sao, tại sao chàng lại đối xử với thiếp như vậy."

"Khụ khụ, nàng cũng muốn g.i.ế.c Bổn vương..." Tu T.ử Cẩn nhìn Ninh Thư phiên bản 'Ninh An Sương', trong mắt đều là kinh hãi, nhu tình và thâm tình đều không còn nữa.

"Cẩn lang, không phải chàng vẫn luôn nhớ nhung thiếp sao, thiếp bây giờ xuất hiện rồi, thiếp trốn từ địa ngục ra, chính là để đến tìm chàng, sao chàng lại đối xử với thiếp như vậy?"

Giọng nói của Ninh Thư đặc biệt oán hận âm u, giọng bóp nghẹt lại rất ch.ói tai, làm cho lỗ tai người ta đặc biệt khó chịu.

Đạo sĩ: ...

Lại còn là lệ quỷ trốn từ địa ngục ra nữa chứ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.