Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 3163: Xuống Biển Mò Kim, Tôm Tít Khổng Lồ

Cập nhật lúc: 01/01/2026 22:41

Ninh Thư không cố ép hắn về, tuy Chư Quân rất thích lượn lờ ở thế giới sinh linh, nhưng nói cũng có lý.

Ninh Thư đứng trên tảng đá ở bãi biển, phóng mắt nhìn ra xa, hoàn toàn không thấy đất liền.

Ninh Thư thử xem mình có thể đi lại hoặc trôi nổi trên mặt biển không, nhưng "tõm" một cái rơi xuống biển, lại còn bị thứ gì đó c.ắ.n, lập tức một chân tê dại.

Ninh Thư vội vàng lết cái chân cứng đờ chạy về bãi cát, tìm vết thương.

"Dưới biển không biết có cái gì, cứ c.ắ.n tôi mãi." Cảm giác tê dại ngày càng nặng, cuối cùng Ninh Thư cứng đờ như khúc gỗ.

Chư Quân giật mình, hét lên: "Bì Bì Thư, cô sao thế, này."

Chư Quân vỗ bép bép vào mặt Ninh Thư, nhưng Ninh Thư chẳng có phản ứng gì.

Kỳ Bào Nam nói: "Đừng vỗ nữa, chắc lát nữa là khỏi thôi, cô ấy bị c.ắ.n một lần rồi."

Tổ Lễ cảm thấy vận may của mình tốt hơn chút, tuy cũng chạm nước nhưng ít ra không bị c.ắ.n.

Chắc đồ dưới biển có thù với Ninh Thư.

Một lúc lâu sau, Ninh Thư mới hồi phục từ trạng thái tê liệt, xoa xoa mặt mình: "Cứ c.ắ.n tôi, tôi xuống biển kiểu gì đây?"

Kỳ Bào Nam nói: "Tình hình dưới nước không rõ, tốt nhất đừng mạo muội xuống, hơn nữa bị c.ắ.n xong cứng đờ không cử động được, lỡ bị con gì nuốt chửng thì quá nguy hiểm."

Ninh Thư: "Trên đảo không có, tôi muốn xuống biển tìm thử xem, biết đâu nó mọc dưới biển thì sao?"

Chư Quân nhìn quanh đại dương: "Biển lớn thế này, cô muốn tìm một quả cây, chẳng khác nào mò kim đáy bể."

"Hay để ta xuống xem sao, thử xem có bị c.ắ.n không, cái gì c.ắ.n cô thế?"

Ninh Thư: "... Không biết nữa, tôi căn bản không nhìn rõ là con gì c.ắ.n, nhưng chắc chắn là con rất nhỏ, không phải con to."

Hoặc là sinh vật phù du gì đó, nhỏ đến mức không ai chú ý.

Chư Quân: "Thế thì thôi, ta không xuống nữa, thứ khó đề phòng thế này, không thể lỗ mãng."

Ninh Thư: "..."

Bà đây không tin tà.

Sau khi cảm giác tê dại trong người biến mất, Ninh Thư lại lao xuống biển. Lần này không bị c.ắ.n ngay, Ninh Thư lặn xuống sâu hơn một chút.

Thế giới dưới đáy biển khá đẹp, mọc đầy san hô, nhưng càng sâu càng tối om.

Ninh Thư bơi trong nước, dùng Quy tắc Thủy muốn bao bọc lấy mình, có kết giới thì mấy thứ c.ắ.n người kia sẽ không c.ắ.n được nữa.

Nhưng không dùng được, cô cứ như người thường bơi trong nước, áp lực nước rất lớn khiến cô có cảm giác không thở nổi, lập tức ngoi lên mặt nước bơi vào bờ.

Nhưng chân hình như lại bị thứ gì đó chích một cái, Ninh Thư lập tức kiểm tra xem là con gì.

Là một con vật nhỏ xíu giống con tôm trong suốt, đang vây quanh chân cô, chực chờ c.ắ.n thêm phát nữa.

Ninh Thư đưa tay tóm lấy con tôm nhỏ, lập tức lên bờ.

Thứ này nhìn thì nhỏ nhưng độc thật.

Sơ ý một chút là bị c.ắ.n, dù là sinh vật biển lớn hơn, bị con tôm nhỏ này c.ắ.n cũng phải tê liệt một thời gian dài.

Con tôm cứ c.ắ.n vào lòng bàn tay Ninh Thư, vừa lên bờ cô ném con tôm xuống đất.

Cả người tê liệt cứng đờ.

Lại nằm thẳng cẳng, đến đây c.h.ế.t mấy lần rồi.

Con tôm nhảy tanh tách trên bãi cát, tuy nhỏ nhưng sức sống mãnh liệt phết.

Tổ Lễ cầm gậy chọc con tôm trong suốt, nhưng con tôm này đột nhiên biến lớn, toàn thân đỏ rực, to bằng người, càng rất sắc bén.

Kỳ Bào Nam: "Con tôm tít to vãi."

Chư Quân ngay lập tức kéo Ninh Thư đang cứng đờ ra xa, canh chừng cho Ninh Thư, lặng lẽ nhìn Kỳ Bào Nam chiến đấu với con tôm lớn.

Cứ thích lấy gậy chọc, giờ chọc ra con tôm to thế này.

Hình như sinh vật sống ở vùng biển này đều có lớp vỏ cực kỳ cứng.

Như sắt vậy, c.h.é.m leng keng lên người mà còn tóe lửa.

Hai cái càng có thể đỡ được phần lớn đòn tấn công cho con tôm, ùng ục phun đạn nước bọt về phía đối phương.

Kỳ Bào Nam đ.á.n.h đến phát hỏa, đến đây không bị cua bắt nạt thì bị tôm bắt nạt, chẳng lẽ lại để mấy thứ thức ăn này bắt nạt sao.

Về nhất định phải ăn tôm, ăn cua.

Kỳ Bào Nam không phải kẻ yếu đuối, tung một chiêu lớn hạ gục con tôm tít.

Sau khi cơ thể hồi phục, Ninh Thư lặng lẽ nhìn con tôm to đùng: "Không biết thịt thà thế nào?"

"Thế mà có hai trạng thái chiến đấu." Ninh Thư thở dài, chẳng lẽ thế giới lần này thực sự chỉ có đại dương và hòn đảo cô độc này thôi sao.

Hai thứ này tạo thành thế giới, đồ dưới biển đặc biệt nhiều.

Hơn nữa con nào con nấy đều ở trạng thái biến dị.

Số lượng lại nhiều, to nhỏ đều có, làm sao bây giờ.

Nếu đây là một thế giới, thì hòn đảo cô độc chắc chắn đã bị người ta vơ vét hết lần này đến lần khác, hòn đảo nhỏ thế này, có thể tiến hành vơ vét theo kiểu rải t.h.ả.m.

Cho nên, trên đảo này không thể nào có Cường Thận Quả.

Ninh Thư nhìn chằm chằm đại dương, trên đảo đã bị vơ vét, vậy dưới biển những người kia đã vơ vét chưa?

Nhưng biển lớn quá, biết đi đâu tìm.

Trong biển có rất nhiều sinh vật dưới nước.

Tại sao mình lại không điều khiển được loại nước này chứ?

Kỳ Bào Nam phân thây con tôm lớn, thịt trắng nõn, nhìn cũng ngon miệng đấy, nhưng nghĩ đến con to thế này, quỷ mới biết nó ăn cái gì mà lớn.

Lại còn có độc.

Tổ Lễ nói với Ninh Thư: "Hay là về đi, coi như lần này đi công cốc."

Ninh Thư nói: "Anh nói xem có phải vì đưa ít tiền nên lão già kia không nói cho chúng ta biết bảo vật ở đâu không? Đã dò ra thế giới này có bảo vật thì phải biết bảo vật ở đâu chứ."

Tổ Lễ lắc đầu: "Thực ra Kỳ lão dù biết ở đâu cũng sẽ không nói ra. Ở một mức độ nào đó, cũng là để bảo vệ bản thân. Nếu có người ép ông ta nói ra, với thực lực của Kỳ lão chắc chắn có thể tự bảo vệ mình, nhưng phiền phức."

"Thứ hai, không nói cho ai cả, chỉ bảo thế giới này có bảo vật, cô tìm được là của cô, không tìm được là không có duyên với bảo vật, ở một mức độ nào đó cũng là công bằng."

"Mọi người dùng cùng một số tiền mua lối đi không gian, không có chuyện đưa nhiều đưa ít, trừ khi tự mình mặc cả."

"Kỳ lão là bậc đức cao vọng trọng, tuyệt đối sẽ không làm chuyện bán tin tức theo nhiều cách khác nhau, nếu không cũng chẳng có nhiều người tìm ông ta làm ăn thế đâu."

Ninh Thư ồ một tiếng, nói: "Trên đảo không có Cường Thận Quả rồi, tôi muốn xuống biển."

"Dưới biển còn rất nhiều loại tôm này, xuống đó nguy hiểm lắm." Tổ Lễ không tán thành, "Chỉ có thể nói thế giới này thực sự không tính là mới, Kỳ lão giảm giá nhiều thế, chúng ta nên nghĩ tới rồi."

Giá năm triệu giảm cái rụp xuống còn ba triệu.

Ninh Thư nói: "Không sao, tôi xuống nữa, quen với độc tố là được, giờ tôi bị c.ắ.n, thời gian hồi phục ngày càng ngắn rồi."

Linh hồn đã kháng được loại độc tố này rồi, chắc quen rồi thì cũng như bị muỗi đốt thôi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.