Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 3656: Mới Không Thèm, Bà Đây Không Phải Thánh Mẫu

Cập nhật lúc: 02/01/2026 01:47

Ninh Thư cảm thấy việc Giản La tự sát nằm trong dự đoán, những ngày này chịu không ít trắc trở.

Chắc chắn là xảy ra vấn đề gì với Khương Anh Diệu, chỉ có không nhìn thấy hy vọng từ trên người Khương Anh Diệu, cho nên mới coi nhẹ mạng sống.

Ninh Thư gọi một cuộc điện thoại, bảo người đầu dây bên kia điều tra một chút.

Chuyện này hơi điều tra một chút là biết, hơn nữa lúc Khương Anh Diệu đi, có thể nói là gióng trống khua chiêng, vệ sĩ một hàng.

Ninh Thư nhận được hồi âm, không nhịn được có chút kinh ngạc, Khương Anh Diệu thế này là từ bỏ rồi, quay về nhà họ Khương.

Điều này có chút không giống hành động của Khương Anh Diệu nha, hai người yêu nhau sâu đậm, điểm này là không thể nghi ngờ.

Có điều chuyện này chả liên quan gì đến Ninh Thư, Khương Anh Diệu về hay không về đều không cản trở được hắn, nhưng đối với Giản La tổn thương thì lớn rồi.

Hèn gì có thể tự sát.

Vốn dĩ tâm lý Giản La đã có chút vấn đề, chuyện gặp phải quá nhiều, cô ta theo bản năng kìm nén.

Trước kia còn có bác sĩ tâm lý, bây giờ không có nữa.

Ủy thác giả có thể bao dung Giản La, còn mời bác sĩ tâm lý đến giải tỏa.

Mà bây giờ Giản La ở bên Khương Anh Diệu, cho dù có bác sĩ tâm lý, Giản La đều sẽ không xem.

Hai người đều đang cực lực tránh né chuyện này, tránh xấu hổ, cũng tránh đau khổ.

Đến bây giờ Khương Anh Diệu cũng chưa tới, là không thông báo được hay là tuyệt tình không tới.

Ninh Thư hỏi y tá: "Các cô thông báo cho Khương Anh Diệu chưa, anh ta là bạn trai của bệnh nhân."

Trong tay Giản La chắc có số điện thoại của Khương Anh Diệu chứ.

Y tá khổ sở mặt mày, "Chúng tôi gọi rồi, nhưng đối phương không nghe liền cúp máy."

Đại khái là đang bận chuyện gì, cũng không phải số điện thoại quen thuộc, liền cúp.

Nhưng nếu Giản La tỉnh lại, cô đơn lẻ loi một mình, lại phải đau lòng rồi.

Y tá hỏi Ninh Thư có muốn trông nom không, Ninh Thư trực tiếp từ chối, nói mình chả có quan hệ gì với bệnh nhân, vẫn là thông báo cho Khương Anh Diệu đi.

Cô tại sao phải làm việc của Khương Anh Diệu, cô làm rồi, Khương Anh Diệu làm gì?

Làm rồi người ta còn không nhớ tốt, chỉ nhớ Khương Anh Diệu thôi.

Ninh Thư đều nghi ngờ nhiều năm như vậy, ủy thác giả chỉ là thay Khương Anh Diệu chăm sóc Giản La, để Giản La không chịu khổ.

Nhưng dựa vào đâu chứ, ăn uống ngủ nghỉ không cần tiền à.

Cho nên trông nom, bưng cứt bưng đái loại chuyện này kiên quyết không làm, lại không phải bố mẹ tôi.

Có lẽ là Ninh Thư từ chối quá kiên quyết, khiến y tá cảm thấy hai người này là thật sự không có quan hệ.

Y tá cầm điện thoại Giản La gọi cho Khương Anh Diệu, nhưng gọi mấy lần đều không nghe.

Y tá rất bất đắc dĩ.

Lúc này, y tá từ phòng bệnh đi ra chạy đến văn phòng tìm bác sĩ.

Bác sĩ vội vàng đi phòng bệnh, kiểm tra bệnh nhân có di chứng gì không, giống như bệnh nhân mất m.á.u quá nhiều thế này, rất dễ thiếu oxy não, gây ra hậu quả rất nghiêm trọng cho não bộ.

Ninh Thư cũng đi theo nhìn một cái.

Giản La tỉnh lại mắt nhìn chằm chằm trần nhà, nước mắt thuận theo khóe mắt chảy vào trong tóc.

Làm bác sĩ bên cạnh giường bệnh gấp đến độ không chịu được, cứ ngây ngốc như vậy, mắt đờ đẫn, chỉ biết chảy nước mắt, thật sự hỏng não rồi?

Ninh Thư biết Giản La lại rơi vào bi thương không thể tự kiềm chế, căn bản không rảnh quan tâm người khác.

Không có gì quan trọng hơn nỗi đau thương của mình bác sĩ.

Các bác sĩ: ...

Điếc rồi?

Bác sĩ hỏi: "Người nhà đến chưa, đi chụp CT não bộ."

Y tá lắc đầu, "Chưa liên lạc được, có điều có một người đến bệnh viện, nhưng không thân với bệnh nhân."

"Bất kể thân hay không, muốn tìm người xử lý một chút." Bác sĩ cũng là hết cách.

Y tá trực tiếp kéo Ninh Thư đến phòng bệnh, để Ninh Thư đưa Giản La đi kiểm tra một chút, cứ ngây ngốc thế này, có thể là kẻ ngốc.

Ninh Thư: ...

Tại sao nhất định phải là cô đến làm những chuyện này, quả nhiên không thể xem náo nhiệt.

Ninh Thư vươn tay, trực tiếp vỗ vỗ không nhẹ không nặng lên mặt Giản La, "Hoàn hồn rồi."

Bác sĩ & Y tá: ...

Giản La dường như cái này thật sự hoàn hồn rồi, chậm rãi quay đầu lại, nhìn Ninh Thư, nước mắt rào rào chảy xuống, gian nan nói: "Tại sao em không c.h.ế.t."

Ninh Thư nói với bác sĩ y tá: "Đầu óc rất tỉnh táo, không cần thiết chụp CT não bộ."

Tuy rằng cảm thấy có chút cạn lời, nhưng bệnh nhân có phản ứng là tốt rồi.

Bệnh nhân tỉnh lại rồi, bác sĩ bảo Giản La mau ch.óng thông báo người nhà qua chăm sóc cô ta.

Giản La không nói gì, chỉ ném ánh mắt về phía Ninh Thư.

Ninh Thư: Ha ha...

Tôi tính là người nhà nào của cô?

Cho nên, cô tính là người nhà của Giản La, mà Khương Anh Diệu là người yêu của Giản La.

Lúc này thì nên là người nhà chăm sóc Giản La, chứ không phải người yêu đến chăm sóc.

Nằm mơ giữa ban ngày đi.

Ninh Thư trực tiếp nói: "Công việc tôi bận, huống hồ chúng ta đã không còn quan hệ gì nữa."

Giản La tê dại nhìn Ninh Thư, nhắm mắt lại, che đi nỗi đau thương đầy mắt, nói: "Khương Anh Diệu, Khương Anh Diệu anh ấy không cần em."

"Anh cũng không cần em nữa sao?"

Ninh Thư: "Không cần nổi."

Tim Giản La thắt lại, cảm thấy cả thế giới chỉ còn lại một mình mình, cô độc thấm vào trong xương tủy.

Ninh Thư rời khỏi bệnh viện, nên làm gì thì làm cái đó.

Lúc cần người hầu hạ thì nhớ tới cô.

Tìm Khương Anh Diệu đi.

Hôm sau, Ninh Thư tham gia một hội nghị thương mại.

Ở hội nghị thương mại gặp được Khương Anh Diệu, Khương Anh Diệu mặc âu phục phẳng phiu, sắc mặt lạnh lùng, toàn thân tỏa ra hơi lạnh, khác với cảnh sát tươi sống trước kia, Khương Anh Diệu hiện tại vô cùng có phong thái tổng tài bá đạo.

Khương Anh Diệu nhìn thấy Ninh Thư, thậm chí có thể bình tĩnh nói chuyện với Ninh Thư, nói một số chuyện trên thương trường, một chút cũng không nhìn ra bọn họ từng là tình địch.

Ninh Thư nhướng mày, nhanh như vậy đã tiến vào trạng thái thừa kế rồi nhỉ.

Chính là không biết Khương Anh Diệu có biết hiện tại Giản La đang nằm trong bệnh viện không.

Đại khái là không biết đi, biết rồi, theo tính cách của Khương Anh Diệu, chắc sẽ canh giữ bên cạnh Giản La, chứ không phải đến tham gia hội nghị thương mại.

Ninh Thư đang nghĩ, có nên nói cho Khương Anh Diệu, người trong lòng cậu tự sát rồi.

Chẳng lẽ Giản La còn chưa thông báo cho Khương Anh Diệu sao?

Cái này ngược lại hoàn toàn phù hợp tính cách của Giản La, thà rằng mình nhịn cũng không mở miệng, hoặc là chủ động đợi người khác quan tâm cô ta.

Đã Giản La nguyện ý chịu khổ, cô tự nhiên sẽ không nhiều chuyện đến mức nói cho Khương Anh Diệu chuyện của Giản La.

Chỉ là ý vị thâm trường nhìn Khương Anh Diệu.

Khương Anh Diệu: ???

Khương Anh Diệu vẫn là biết chuyện của Giản La, có điều đó đều là chuyện hai ba ngày sau, Khương Anh Diệu gọi điện cho Giản La, không gọi được, đến căn hộ.

Mở cửa lại phát hiện trong nhà có m.á.u, căn phòng lộn xộn, Khương Anh Diệu lập tức phát hiện sự việc không ổn.

Giản La có thể tìm đến cái c.h.ế.t, không tin hắn.

Hỏi thăm hàng xóm một chút đã xảy ra chuyện gì, liền đi về phía bệnh viện.

Giản La trên giường bệnh da dẻ trắng bệch đến trong suốt rồi, bộ dạng bất cứ lúc nào cũng có thể biến mất, khiến Khương Anh Diệu sợ hãi vô cùng.

Giản La nhìn thấy Khương Anh Diệu, vốn định khóc, nhưng cố nén nước mắt lại.

Khương Anh Diệu vừa đau lòng vừa sốt ruột nói: "Tại sao em không tin anh, anh đã nói rồi, anh về nhà họ Khương là vì tương lai của chúng ta."

Cô ta đây là làm ầm ĩ cái gì a.

Tim Khương Anh Diệu rất mệt.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.